Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

137 1033

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

214 5123

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

86 1263

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

19 200

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18737

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 37 - Nơi thôn quê hẻo lánh, chỉ có tôi và hai hồn ma

Chap 37 - Nơi thôn quê hẻo lánh, chỉ có tôi và hai hồn ma

Tôi nhớ khu vực trước nhà ga vào sáng sớm lúc nào cũng chật ních học sinh và dân công sở. 

Thế mà, nhìn xem.

Trước mắt tôi chẳng có lấy một bóng người.

Tôi không nói về mấy thứ triết lý hay hiện tượng tâm linh gì đâu, mà thực sự là đách có ai cả.

Chuyển tàu, chuyển chuyến, rồi lại chuyển chuyến.

Bị nhồi nhét chen chúc trên chuyến tàu chật cứng, rồi ba đứa tụi tôi lại phải rúc vào một góc trên chiếc xe buýt đông nghẹt, cứ thế lặp đi lặp lại việc đổi chuyến.

Dần dần, số lượng con người cứ thế vơi đi.

“Từ đây, đi bộ một lát nữa là tới.”

“……Cậu cũng khỏe gớm nhỉ.”

“Inori thuộc tuýp không bị say xe, Kasugai thì yếu xìu. Còn về phần Suzuka thì miễn bình luận……”

Ngồi trên chiếc xe buýt chỉ lác đác vài cụ già thêm tầm ba mươi phút nữa. Cuối cùng cũng tới nơi.

Nghe bảo đi bộ thêm chút nữa là đến đích.

Khung chờ bằng gỗ xập xệ trông quá đỗi cũ kỹ để được gọi là trạm xe buýt, bên trong đặt một chiếc ghế băng vô hồn.

Lịch trình xe chạy thì khỏi phải nói, trống hoác.

Quê thì cũng quê vừa thôi, đằng này là vùng khỉ ho cò gáy luôn rồi.

“Tớ không nôn đâu. Tớ, tuyệt đối sẽ không nôn đâu……”

“Cậu mang cái bản mặt trắng bệch đó mà nói thế thì……”

Hồi sáng sớm, bước chân của Orimoto còn tràn đầy nhiệt huyết, dẫn đầu cả đám cơ, thế mà giờ đây lại đang lảo đảo.

Có vẻ như chuyến đi dài đã đánh gục hệ tiền đình của cô nàng.

Trông khuôn mặt nhợt nhạt ấy đến là tội nghiệp.

“……Say, tớ say quá đi mất~”

“Nhìn là biết. Không đi được xe cộ thì phải nói ngay từ đầu chứ. Để tớ còn mua sẵn thuốc say xe.”

“U, uu…… ugh……”

Orimoto đặt tay lên vai tôi, gục đầu xuống. Tình hình này biết tính sao đây, tôi buông một tiếng thở dài.

“Michikusa, tính sao đây. Một người gục rồi.”

“Cứ để cậu ấy ngồi trên ghế đi. Lần trước tới đây Suzuka đã nôn thốc nôn tháo rồi, thế này là có tiến bộ chút đỉnh.”

“……Vậy là Gero-in (nữ chính nôn mửa) à……”

“Kinh tởm quá đi Kasugai-kun……”

Michikusa bơ đi, đưa mắt nhìn ngó xung quanh.

Bị cuốn theo, tôi cũng nhìn thử.

Ra là vậy, cũng không tệ.

Ánh nắng chói chang của mùa hè đổ xuống những thửa ruộng. Chắc đêm qua trời có mưa, những giọt sương đọng lại phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Tôi khẽ lắng nghe tiếng cành lá xào xạc. 

Đón lấy làn gió nhẹ, bỗng thấy bầu trời xanh dường như rộng lớn lạ thường. Chẳng có lấy một công trình nhân tạo nào che khuất tầm mắt.

Thành phố tôi sống cùng lắm cũng chỉ là đô thị vùng ven.

Nhưng nếu so với vùng quê đang trải rộng trước mắt này, chắc nó sẽ được phong làm đại đô thị mất. Tôi chủ ý hít một hơi thật sâu, lấp đầy lồng ngực bằng bầu không khí rợp bóng cây xanh.

Một nhịp thở sâu.

“Không ngờ lại thực sự lết đến tận cái nơi khỉ ho cò gáy này.”

“Inori cũng sẽ trả ơn Kasugai, nên cứ nói đi.”

“Tớ cũng chẳng có thứ gì đặc biệt muốn đâu.”

Bản thân tôi cũng thấy lạ. Giữa cái nóng đổ lửa như thiêu như đốt thế này, tôi lại cất bước đến một vùng quê thậm chí chẳng có lấy cái máy lạnh.

Từ ngày quen biết Orimoto và dính dáng tới Michikusa, đôi khi tôi có cảm giác mình chẳng còn là chính mình nữa.

Dù không hẳn là cảm giác tồi tệ gì, nhưng vẫn có chút lấn cấn.

“……Kasugai-kun.”

Nghe tiếng gọi yếu ớt, tôi thu ánh nhìn lại, thấy Orimoto đang tựa người vào lưng ghế. Hai má cô ửng đỏ.

Cơ thể lảo đảo, cô đưa tay về phía tôi.

“Gì đây, cái tay đó.”

“Cho tớ xin miếng nước~”

“……À, ra là vậy.”

Đã say xe rồi mà còn bồi thêm vố sốc nhiệt nữa thì quả thật là nằm ngoài khả năng xử lý của tôi.

Tôi lấy từ trong balo ra một chai nhựa chưa bóc tem.

“Đừng có làm đổ đấy. Quanh đây có vẻ chẳng có máy bán hàng tự động nào đâu.”

“Ah, đi bộ đến tiệm tạp hóa mất tầm ba mươi phút.”

“Đúng là chỉ có thể thốt lên mấy chữ đồ nhà quê.”

Bỏ ngoài tai lời bổ sung chẳng có giá trị an ủi nào của Michikusa, tôi vặn nắp rồi đưa chai nước cho Orimoto.

May mà mua sẵn từ trước.

“Cảm ơn cậu nhé~. ……Ưực, ưực.”

Yết hầu của Orimoto chuyển động lên xuống.

Những giọt mồ hôi tựa hạt châu lấm tấm trên chiếc cổ trắng ngần. 

Cứ chằm chằm nhìn mãi thì cũng ngại nên tôi đành ngoảnh mặt đi. Xinh đẹp quá mức cần thiết cũng phiền phức thật, chẳng biết phải phản ứng sao cho vừa.

……Có phải tôi đang lo nghĩ hơi thái quá rồi không?

“Cho Suzuka ngủ đi.”

Tôi cũng muốn cho cô nàng chợp mắt lắm, nhưng làm gì có chỗ.

Khoanh tay trước ngực, tôi nêu ý kiến.

“Nhưng mà đào đâu ra chỗ ngủ đây.”

“Cơ mà, ít nhất Inori nghĩ chỗ có bóng râm sẽ tốt hơn.”

“Cũng đúng. Tầm giờ này thì nắng chiếu thẳng đỉnh đầu rồi…… Dù biết là vuốt đuôi, nhưng tớ bắt đầu muốn đi về nhà rồi đấy.”

“Giờ thì khó lắm.”

Trong lúc tôi và Michikusa còn đang bàn ra tán vào, cánh tay tôi bỗng bị ai đó nắm chặt.

Là Orimoto, nãy giờ vẫn đang tựa lưng vào ghế.

Cô lảo đảo bám lấy tay tôi làm điểm tựa để đứng lên, rồi trút một tiếng thở dài “Phù”.

“Ngủ ở cái chốn này thì một mỹ thiếu nữ như tớ sẽ bị tập kích mất, nên tớ sẽ đi bộ. Ổn mà, ổn mà!”

“Làm gì có thằng nào rảnh rỗi sinh nông nổi đến thế?”

“Quá đáng! Người ta đùa một câu xua tan bầu không khí mà!”

“……Lúc nào thấy khó chịu thì bảo nhé.”

“Ưm, đương nhiên rồi Kasugai-kun. Nhưng đi chậm chậm thôi nhé. Đi bộ thì đi được, được thôi nhưng mà…… nếu chạy…… chắc tớ thua mất. Mất luôn cả tôn nghiêm.”

Tôi thầm nghĩ, lúc thua cuộc thì cô nàng chắc chắn sẽ biến thành Gero-in. Tất nhiên là tôi sẽ không nói ra để giữ thể diện cho cổ.

Cầu xin cậu đấy, ngàn vạn lần đừng có nôn ra.

Sẽ thành một cái khung cảnh chả ai muốn xem mất.

Michikusa, với tư cách người dẫn đường, đi lên trước, còn tôi và Orimoto thì lếch thếch bám theo sau. Đúng là tốc độ rùa bò.

Orimoto khẽ tựa một phần trọng lượng cơ thể lên người tôi.

Đến lúc buông tay tôi ra được chưa hả cô nương.

“Khó đi lắm đúng không. Bỏ tay ra đi.”

“Bỏ ra là tớ thua đấy, tớ sẽ hận cậu……!”

“…………Thà vậy còn hơn bị nôn ra người à.”

Tôi nói tiếp.

“Nhờ Michikusa đỡ đi.”

“Kasugai, chuyện đó là không thể.”

Có lẽ nãy giờ vẫn dỏng tai lên nghe ngóng cuộc trò chuyện, Michikusa chốc chốc lại ngoái đầu lại, rành rọt phản bác.

“Inori sẽ bị đè bẹp mất.”

“Quả là một lý luận không thể hoàn hảo hơn.”

“Hai người đợi chút đã?!”

Tôi cười khẩy, tiếp tục cất bước.

Con đường mòn như thể bị đất đá nén chặt lại một cách gượng ép.

Chẳng có lấy một góc để trốn khỏi cái nắng thiêu đốt. Cứ đứng mãi ở đây kêu ca cũng chẳng giải quyết được gì.

“Michikusa, chỗ nghỉ ngơi gần nhất tính từ đây là ở đâu?”

“Đằng kia. Hướng về đích đến của Inori.”

“Đã rõ. Nghe chưa Orimoto.” 

“……Tớ sẽ cố……”

Phía Michikusa vừa chỉ, là một bờ ruộng không được rải nhựa tử tế. Cô bảo điểm đến nằm ở phía trước.

Nơi mà Michikusa Inori đã lớn lên.

Giống như việc Orimoto Suzuka đánh mất chốn dung thân trong chính căn nhà của mình, hẳn là Michikusa Inori cũng có sự sửa đổi nào đó.

Tôi mở nắp chai nước,

(……Có còn là con nít nữa đâu, ba cái chuyện hôn gián tiếp chắc cũng chẳng cần bận tâm làm gì…… Đúng không nhỉ?)

Tôi lắc đầu gạt suy nghĩ đó đi, kề miệng vào chai.

“Gì vậy.”

Cảm nhận được ánh nhìn chòng chọc như muốn ăn tươi nuốt sống, tôi liếc mắt sang thì thấy Orimoto đang chằm chằm nhìn vào miệng chai nhựa.

“Cậu uống thật kìa.”

“Cậu có bận tâm đâu.”

“Thì đúng là vậy…… Hừm~. Biến thái à?”

“Cậu bị sốt đến lú lẫn luôn rồi hả.”

Dù đã rời khỏi trạm xe buýt nhưng cảnh vật xung quanh vẫn chẳng có gì thay đổi.

Những thửa ruộng xâm xấp nước và đồi núi nhấp nhô. Những tảng mây trôi lững lờ. Tàn dư của thời Showa dường như vẫn còn phảng phất khắp chốn này.

──Lúc này đã qua buổi trưa.

Sau khi nghe tin chuyến đi một chiều tốn tận 5 tiếng đồng hồ, tôi đã phải rời nhà từ sáng sớm. Trong đầu vẫn còn chút cảm giác ngái ngủ.

“……Oaáp.”

Tôi kìm lại cái ngáp vừa bất chợt buông ra.

Michikusa đi phía trước đang cố gắng để chiếc quần thể dục khỏi quệt xuống đất…… Chậc, chọn sai trang phục cmnr.

“Michikusa, bữa nào đi mua quần áo nhé.”

“Sao tự dưng lại nói thế.”

“Đằng nào cũng vứt bộ đồ thể dục đó đi rồi, có bẩn tí cũng chẳng sao. Xắn gấu quần lên cho gọn đi.”

Nghe tôi nói, Michikusa ngoan ngoãn dùng đôi tay bé xíu xắn gấu quần lên. Vạt quần đã lấm lem bùn đất đôi chút.

Nhưng thế cũng được. Chẳng có chút luyến tiếc nào.

Bộ yukata của Michikusa hay bộ đồng phục của Orimoto đều nằm trong phạm vi được reset, những vết bẩn hay vết rách sẽ tự động biến mất sau một đêm.

Thế nhưng quần áo của tôi lại nằm ngoài vùng reset ấy, dù qua một đêm cũng sẽ chẳng rời khỏi các cô nàng.

Bởi vậy nên bao nhiêu vết bẩn, vết xước vẫn sẽ còn nguyên đó.

Chiếc điện thoại không bao giờ cạn pin. Hiện tượng những vật dụng mà họ cầm trên tay tự nhiên biến mất trong mắt người khác một cách không chút bất hợp lý.

(……Quả nhiên không phải do mình tưởng tượng.)

Tôi đã mơ hồ nhận ra điều này.

Mặc dù đây là một hiện tượng siêu nhiên, nhưng tôi vẫn cảm nhận được có một quy luật rõ ràng nào đó──một sự sắp đặt đầy mùi hư cấu.

Cứ như thể tư tưởng của một kẻ nào đó đang thao túng vậy.

Dù rằng việc kẻ đó là ai, và vì mục đích gì, những thứ đại loại thế vẫn còn là một bí ẩn chưa thể nào moi ra được.

(Đúng là tật xấu khó bỏ mà.)

Tự mình đi lạc vào mê cung suy tưởng là thói quen xấu của tôi. Tôi trút ra hơi thở vẫn kìm nén nơi lồng ngực.

“Kasugai sẽ mua quần áo sao?”

“Đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt không phục thế chứ.”

“Tại vì, nếu bắt Inori mặc mấy bộ đồ không hợp thì phiền lắm…… Hay cậu có cái sở thích nuôi búp bê sống??”

“Sở thích kiểu quái gì vậy?!?”

Tôi buột miệng quát lên. Tôi không phải là biến thái, mà cũng chẳng phải quý ông gì cho cam. 

Chỉ là một thằng con trai hết sức bình thường.

Dù đúng là gu thẩm mỹ của tôi hơi tệ thật……

“Không sao đâu Inori. Lúc nào đi mua tớ cũng sẽ đi theo mà. Á, mà nè nè, phần của tớ thì sao?!”

“Đồng phục cũng có vướng víu khó vận động gì đâu.”

Lúc ngủ tôi toàn cho mượn đồ ngủ của mình. Vấn đề cốt lõi ở đây là chuyện trang phục mặc thường ngày, nên đồng phục không phải là rắc rối.

“Tớ nghĩ việc thay đổi không khí là rất quan trọng!”

“Này nhé. Cậu nghĩ đang dùng tiền của ai đấy?”

“Lúc nào về tớ sẽ trả lại hết mà! Nếu không thì sau khi giải quyết xong chuyện này, tớ sẽ làm bento cho cậu chẳng hạn!”

Lại còn đưa ra cái điều kiện kỳ quái nữa chứ.

“Thôi khỏi đi. Sẽ rắc rối to mất.”

“Rắc rối?! Cậu không muốn ăn bento của tớ sao?!”

“……Bọn con trai xiên chết tớ mất.”

Nhỏ này vốn là một nữ sinh cực kỳ nổi tiếng.

Lúc nào cũng đối xử hòa đồng không phân biệt nam nữ.

Được mến mộ đến vậy mà vẫn giữ được nhịp sống yên bình, tất cả là bởi người trong mộng của cô nàng là Sera, cái gã siêu cấp đẹp trai đó.

Bởi ai nấy đều tự hiểu rằng mình chẳng có cửa thắng.

Giữa cái tình cảnh ấy, thử tưởng tượng một thằng lù đù ất ơ nào đó tự dưng nhảy vào tham chiến xem. Nghĩ đường nào cũng chỉ tạo ra những cuộc xung đột thừa thãi.

“Bento không phải là lý do. Thử tỏ ra thân thiết với cậu xem. Kiểu gì cũng rước họa vào thân cho coi.”

“Ể, tớ có thèm bận tâm đến ánh mắt người xung quanh đâu?”

“Đồ ngốc, thằng này bận tâm đấy.”

Tôi nói với Michikusa.

“……Quần áo ấy, nghĩ sẵn xem muốn loại nào đi. Tự mình quyết định còn hơn là để tớ chọn cho.”

Với lại, tôi nói thêm.

“……Orimoto, tớ cũng tiện tay mua cho cậu luôn đấy.”

“Vâng, tớ xin nhận sự tsundere của Kasugai-kun nhé.”

“Con nhỏ này, có tin tớ cuộn cậu vào chiếu trúc rồi vứt ra vệ đường không hả.”

“Câu mắng mỏ của cậu cũng sắc bén quá đáng rồi đấy??”

Orimoto hơi lùi lại một chút nhưng môi vẫn nở nụ cười.

Nhìn biểu cảm thì có vẻ tươi tắn hơn chút rồi. Chắc thể trạng đang dần hồi phục. Nếu thế thì tốt quá rồi.

“Đồ uống thì sao? Xong chưa?”

“Ừm, không sao đâu. Cảm ơn cậu đã cầm giúp nhé.”

“Không có gì. Khuân vác là nghề của tớ mà.”

Vừa nói dứt lời, Orimoto khẽ mỉm cười, rồi lẩm bẩm “Vâng vâng” bằng một giọng điệu có pha chút chán nản.

Trong balo còn vài chai nước giải khát.

Cỡ này chưa đến mức phải bù lu bù loa mà than vãn. Nói gì thì nói, thân là con trai, khoản sức mạnh tôi vẫn nhỉnh hơn bọn con gái nhiều.

“Thấy rồi kìa, hai người.”

Đi dọc theo những thửa ruộng, men theo con đường đất lởm chởm được một lúc, chúng tôi tiến vào một khu dân cư.

Nhưng cũng chẳng đến mức được gọi là thị trấn.

Vài căn nhà dân tụm lại──đúng rồi, giống một cái khu tự trị hay làng bản hơn. Số người qua lại đã tăng lên so với lúc nãy.

“……Bị nhìn chằm chằm luôn kìa.”

“Ở quê nó vậy mà. Kasugai là người ngoài.”

“Người ngoài cơ đấy.”

“Không hẳn là bị ghét đâu. Inori nghĩ cứ coi như đang được đối đãi với tư cách là khách thì hơn.”

Quả nhiên, hứng chịu mọi ánh nhìn chỉ có mình tôi.

Ở cái vùng quê hẻo lánh nhường này.

Dân làng chắc nhẵn mặt nhau hết rồi.

Tự dưng lòi đâu ra một gã con trai lạ hoắc, chẳng trách bị săm soi dò xét kinh thế. Cảm giác thật chẳng dễ chịu chút nào.

“Từ đây trở đi sẽ có mấy tiệm tạp hóa, với ủy ban làng các thứ.”

“Lâu rồi mới tới đây mà cảnh vật chẳng thay đổi gì nhỉ.”

“Tại ở quê thì tốc độ phát triển chậm mà.”

Hai người họ đưa mắt nhìn xung quanh.

Cơn gió lùa qua ngôi làng khẽ thổi bay tóc mái của hai cô gái. Một màu hạt dẻ, và một màu vàng óng ả.

Tôi chợt nghĩ. Michikusa lớn lên ở đây.

Nhưng tôi lại chẳng mường tượng ra được điều đó.

Có lẽ là do mái tóc vàng chóe của cô nàng mang lại một cảm giác khá là lệch tông với phong cảnh chốn thôn quê này chăng.

Mùi hương ẩm ướt bốc lên từ đồng lúa.

Màu xanh của cỏ dại mùa hè phủ kín mặt đất.

Tiếng ve sầu râm ran không ngớt từ xa xăm vẳng lại.

Thời gian nơi đây cứ trôi qua êm đềm, một khung cảnh thanh bình đến mức khiến người ta phải gật gù công nhận. Nhưng tôi thì ngược lại, bồn chồn không yên.

Lác đác đó đây là vài tòa nhà bằng gỗ nhuốm màu thời gian.

“Hướng này.”

Không chút do dự, Michikusa tiến sâu vào bên trong làng. Bước chân của cô không một tia ngập ngừng.

Mặt đường rải nhựa qua loa chẳng lấy gì làm chắc chắn. Biển báo giao thông bạc phếch màu nắng. Mỗi một ngã rẽ lại là một dãy nhà nhang nhác giống nhau, cứ thế tước đi mọi cảm giác về phương hướng.

“Cũng quen thuộc đường đi lối lại quá nhỉ?”

“Tất nhiên rồi. Mãi đến hồi cấp hai ngày nào Inori cũng đi về qua đường này mà.”

Giọng điệu ấy sao mà bằng phẳng đến lạ thường.

Orimoto khẽ liếc nhìn góc mặt nghiêng của Michikusa rồi chìm vào im lặng. Và tôi thì lại luôn quan sát những cử chỉ đó.

Chẳng biết thứ quái quỷ gì đang chực chờ phía trước đây.

Chúng tôi cứ thế đi tiếp.

Màu xanh của cánh đồng lúa dần khuất xa, thay vào đó là những bãi đất trống cỏ dại mọc um tùm, hay những công trình gỉ sét trông như mấy cái nhà kho bỏ hoang bắt đầu đập vào mắt.

Càng đi, hơi thở của sự sống càng phai nhạt. Một nơi bị ruồng rẫy ngay giữa chính ngôi làng này.

Qua một ngã rẽ, rồi lại một ngã rẽ──

“Ah.”

Orimoto dừng bước.

Hướng theo ánh nhìn của cô, cảnh tượng ấy cũng đập vào mắt tôi.

Có vài đứa trẻ đang nô đùa trên bãi đất trống.

Không, đó không phải là bãi đất trống──

(……Là sân sao?)

Một khu đất rộng lớn đến lạ thường được bao bọc bởi hàng gạch nung.

Cỏ dại được cắt tỉa khá cẩn thận, những nhành hoa cỏ vô danh chẳng biết theo sở thích của ai đang vươn mình lên nền trời.

Tít sâu bên trong là một tòa nhà hai tầng cũ kỹ.

Bức tường trắng đã hoàn toàn phai màu, chằng chịt những vệt nước mưa chảy dọc. Có dấu hiệu người sinh sống.

Nhưng chẳng có vẻ gì đây là tư dinh của một cá nhân nào đó.

“……Là đây sao.”

Giọng tôi chùng xuống một cách tự nhiên.

Michikusa tiến lên nửa bước, khẽ gật đầu.

“Là nơi Inori đã lớn lên. Nơi Inori được gửi gắm.”

Giọng nói thốt ra tĩnh lặng đến ngỡ ngàng.

Ra là thế, theo chiều hướng đó sao.

Hèn chi, hèn chi. Tôi hiểu rồi.

Gió thổi qua làm lùm cỏ xào xạc rung lên. Chẳng biết có phải Orimoto đã đọc được bầu không khí hay không, nhưng cô đang lặng lẽ nghịch những lọn tóc của mình.

“Xin lỗi vì đã đột ngột đưa hai người tới đây.”

“Chuyện đó thì giờ còn để bụng làm quái gì nữa.”

“Quả nhiên lại thành chủ đề nặng nề rồi.”

“…………Bây giờ nói vậy chẳng phải quá muộn màng rồi sao. Có mấy người ở bên, tớ đỡ phải buồn chán. Ngược lại là đằng khác.”

Tôi cười khẩy. Phiền phức thật. 

Nhưng tôi vốn theo chủ nghĩa đã bắt đầu thì sẽ nghe câu chuyện đến cùng.

“Mà, cất công đến tận đây rồi. Ít ra cũng phải có câu chuyện gì đó mang về làm quà, không thì phí hết công sức.”

“……Kasugai. Inori có một thỉnh cầu.”

“Cứ nói đi. Tớ nghe đây.”

Michikusa bộc bạch mục đích của mình. Cô kể lại.

“Tại nơi mà Inori đã khôn lớn này, Inori muốn tìm thấy một, dù chỉ một bằng chứng cho thấy Inori đã từng tồn tại ở đây. Dù có lẽ là không thể.”

“Đúng là một nhiệm vụ khó nhằn đấy.”

“Nếu nằm trong khả năng, Inori sẽ làm bất cứ việc gì.”

Tôi định mở miệng mắng rằng, phận là con gái đừng có nhẹ dạ ăn nói cái kiểu sẽ làm bất cứ việc gì như thế, thì Orimoto đã ngắt lời.

“Kasugai-kun, cậu vừa tưởng tượng ra mấy cái trò đồi bại đúng không?”

“Điên à!”

Orimoto cười vang như để xoa dịu bầu không khí.

Năng lực cân bằng không khí mà cả hai người Orimoto và Michikusa đều sở hữu quả thực là một tố chất mà tôi có vắt chân lên cổ cũng chẳng thể nào làm được.

“Inori, chuyện nghĩ đến mấy thứ tiêu cực cứ để sau đi. Nhé?”

“Suzuka…… Ưm, tớ biết rồi.”

Tấm biển tên đã gỉ sét. Lớp chữ khắc phía trên dù đã mờ đi, nhưng vẫn dư sức để có thể đọc được.

──Cơ sở bảo trợ xã hội【Hidamari】

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!