Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 35 - Orimoto Suzuka đang cực kỳ vui vẻ

Chap 35 - Orimoto Suzuka đang cực kỳ vui vẻ

“Fufun, funfu~n♪”

Người đang ngân nga bản JPOP thịnh hành quen thuộc nào đó chính là Orimoto Suzuka.

Trong phòng khách ngập tràn mùi thơm phức. Có vẻ như bữa tối nay là món cá nướng. Sự tỉ mỉ khi cất công nướng bằng vỉ thật khiến người ta phải ngả mũ thán phục.

Tôi thậm chí còn chưa từng chạm tay vào cái vỉ nướng. Bếp núc giờ đây có lẽ còn quen thuộc với cô ấy hơn cả tôi.

Điệu bộ đó rõ ràng là đang cực kỳ vui vẻ.

Tiếng ngân nga của Orimoto chẳng có vẻ gì là sẽ dừng lại.

“Vui ra mặt luôn kìa.”

“Gu thẩm mỹ của Inori làm sao mà sai được.”

Michikusa đang đung đưa hai chân trên ghế, khuôn mặt phảng phất chút nét đắc ý.

Bình thường Michikusa sẽ phụ giúp nấu ăn.

Nhưng hôm nay, nhờ câu nói “Cậu cứ nghỉ ngơi đi” thể hiện tâm trạng vô cùng tốt của Orimoto, cô nàng chỉ việc ngồi chơi xơi nước.

“Ây da~, quà bất ngờ thì hai người cứ nói thẳng ra là được rồi mà~”

“Thế thì đâu còn gọi là bất ngờ nữa.”

“…………Thật là nồng nhiệt quá mức.”

Nhìn vẻ mặt rạng rỡ quá đỗi của Orimoto, chẳng hiểu sao những người tặng quà là chúng tôi lại đâm ra e dè.

Nhưng mà thôi, cứ coi như là đã thành công rực rỡ đi.

Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

“Cơm sắp chín rồi đây~”

Orimoto cất công thắt dây chiếc tạp dề màu xanh nhạt thành hình nơ bướm, tay nhẹ nhàng khuấy chiếc vá trong nồi.

Không phải nịnh đâu, nhưng tôi thấy cô ấy mặc hợp lắm.

Cơ mà tôi sẽ không nói ra đâu. Vì cô ấy sẽ lại được đà lấn tới cho xem.

Ngay cả Michikusa, dường như có chút lo lắng trước khi tặng, cũng phải công nhận rằng sự phấn khích của Orimoto đã biến những lo âu đó thành thừa thãi.

Phía sau làn khói bốc lên từ nồi thức ăn, Orimoto với nụ cười rạng rỡ đang thoăn thoắt múc đồ ăn ra đĩa.

Vốn dĩ, đây không phải là nơi lẽ ra bọn họ nên ở.

Chúng tôi vốn dĩ là những đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Vậy mà giờ đây tôi lại chấp nhận điều đó một cách quá đỗi tự nhiên, quả thật sự quen thuộc là một thứ đáng sợ.

Nói cụ thể hơn thì, đến mức việc phải ngắm nhìn nụ cười của con ngốc Orimoto cũng chẳng còn là cực hình nữa.

“Cơ mà, không ngờ cô lại vui đến thế đấy.”

“Đương nhiên rồi. Là quà hai người đã cất công chọn cho tớ cơ mà. Ngay cả Kasugai-kun cũng đang trân trọng chiếc kẹp sách tớ làm cho còn gì?”

Orimoto tinh nghịch nháy mắt một cái.

Một kẻ mà số lần tặng và nhận quà chỉ đếm trên đầu ngón tay như tôi cũng chẳng thể làm gì khác ngoài gật đầu.

“Chỉ cần nghĩ đến việc hai người đã tâm tư chuẩn bị thôi là tớ đã thấy vui lắm rồi. Hơn nữa thiết kế và màu sắc lại còn siêu dễ thương nữa chứ!”

Michikusa ngồi đối diện tôi, nhâm nhi từng ngụm nhỏ tách trà vừa rót.

Dù là hai người họ không ăn cơm thì cơ thể vẫn sẽ tự động khôi phục lại trạng thái ban đầu, nhưng có vẻ như thói quen vẫn khó bỏ, nên việc ngồi quây quần dùng bữa cùng nhau đã trở thành chuyện thường tình.

Tiền ăn uống này, tiền tôi cho mượn này, rồi cả tiền cái tạp dề kia nữa, vô số thứ khiến tôi phải suy nghĩ.

Nhưng tôi cũng chẳng có ý định hối thúc họ trả.

Quả nhiên, thói quen đúng là đáng sợ thật.

Cuối cùng, khi đã dọn đĩa ra xong xuôi, Orimoto vỗ tay cái đốp để thu hút sự chú ý rồi mới ngồi xuống.

Khung cảnh cả Orimoto và Michikusa cùng ngồi đối diện.

Trước khi biến mất, họ không chỉ là người nổi tiếng trong lớp hay trong trường, mà có khi học sinh trường khác nghe danh còn lặn lội tìm đến chỉ để được chiêm ngưỡng một lần.

Thế mà nguyên một đội hình mỹ thiếu nữ như vậy lại đang ngủ chung dưới một mái nhà với tôi. Ký ức này chắc tôi sẽ mang theo xuống tận mồ mất.

Một khi chuyện này được giải quyết, chúng tôi sẽ lại trở thành những người xa lạ.

……Dù không đến mức đó, thì cũng sẽ dừng lại ở mức người quen. Tôi xin kiệu mấy cái tin đồn thất thiệt.

Tôi tự nhủ rằng cảm giác trống trải le lói nhen nhóm trong lòng chỉ là sự nhầm lẫn mà thôi.

“Xong rồi đây~. Cả hai cùng nói Itadakimasu nào! Nhanh nào nhanh nào, chắp tay lại đi.”

“Bình thường cậu đâu có làm mấy cái trò này.”

“Hôm nay sẽ làm! Đã bảo làm là làm!”

Orimoto cười rạng rỡ nắm lấy tay tôi, ép tôi phải chắp tay lại. Tay của Michikusa cũng chịu chung số phận.

Tôi đành cam chịu, coi như cô nàng đang là một cỗ xe lửa đứt phanh vậy.

Đang hưng phấn đến mức khó tin luôn rồi.

Chẳng có ý định tạt gáo nước lạnh vào sự háo hức của Orimoto, Michikusa cũng miễn cưỡng thốt lên “Biết rồi” và làm theo.

Mà, nét mặt của Michikusa cũng khá dịu dàng.

Thế này chắc cũng ổn thôi.

Âm thanh đồng thanh cất lên, tôi bỗng có ảo giác như tiếng tivi xa xăm đi trong chốc lát. Cứ như một gia đình.

Giống như phần mở rộng của một trò chơi gia đình vậy.

Việc phân công việc nhà, đi chợ, thứ tự tắm rửa, những quy tắc đó chính là minh chứng rõ nhất.

“Inori, cho tớ xin chút trà với.”

“Tự rót đi.”

Nói đúng ra thì người hay làm nũng phải là Michikusa mới phải, nhưng hôm nay có vẻ Orimoto lại đang bật chế độ nũng nịu.

Tiện tay, tôi rót trà rồi đưa cho cô ấy.

“Này Orimoto, bớt quậy lại đi.”

“Ah, c-cảm ơn nhé. Kasugai-kun.”

Orimoto chớp chớp mắt, đưa tay vân vê phần tóc mái xoăn xoăn của mình. Tôi thực sự muốn châm chọc xem thái độ đó là sao đấy.

Nhưng rồi lại thôi, coi như chẳng có gì.

Tôi tiện tay rót thêm vào cốc trà đã vơi đi quá nửa của Michikusa. Rồi theo đà, tôi rót luôn cho phần mình.

“Quả nhiên là~ Kasugai-kun chịu thiệt thòi thật đấy.”

“Ừm, bây giờ Inori cũng bắt đầu nghĩ lại về chuyện đó.”

“Thiệt thòi á?”

Tôi lặp lại như một con vẹt, và cả hai người họ đồng loạt gật đầu tán thành.

“Tại Kasugai-kun nhìn khó gần quá mà?”

“Thế nên mới hay bị hiểu lầm ngay từ lần đầu gặp mặt.”

“Đúng không~”, hai người họ nhìn nhau.

Tôi cũng chẳng buồn hỏi cặn kẽ làm gì. Vì nghe giọng điệu của họ cũng chẳng có vẻ gì là đang mỉa mai.

Tôi chỉ buông một câu “Vậy sao.”

Món cá nướng béo ngậy, các món ăn kèm cũng được nêm nếm rất đậm đà. Căng rồi đây, chẳng tìm được chỗ nào để chê cả.

Vốn dĩ đồ cô ấy nấu đã ngon rồi. Nhưng hôm nay lại càng đặc biệt.

“Ngon không?”

“…………Ừm, thì cũng được.”

“Vâng, hôm nay tớ lại nhận được lời khen rồi~!”

Kể từ khi bắt đầu sống chung, Orimoto rất hay hỏi tôi về tay nghề nấu nướng của cô ấy. Lần nào tôi cũng trả lời là ngon.

Tại sao cô ấy cứ phải hỏi đi hỏi lại mãi thế nhỉ? Chỉ cần tôi trả lời thành thật là cô ấy lại tỏ ra vui sướng, đúng là một cô nàng đơn giản.

“Suzuka, cậu thay đổi cách nêm nếm một chút à?”

“Ah, cậu nhận ra hả? Cả Inori lẫn Kasugai-kun đều thích ăn nhạt đúng không? Tớ cũng đang tự nghiên cứu thêm đấy!”

“……Hừm, ra là vậy.”

Nghĩ lại thì, dạo trước đồ ăn Orimoto nấu có vị hơi đậm. Cũng không hẳn là dở.

Chỉ là không hợp khẩu vị của tôi lắm.

Ra là vậy. Thảo nào hôm nay đồ ăn lại...

“Keiichi thì thích ăn mặn, nhưng mà dạo này tớ bắt đầu nhận ra là bản thân mình cũng chuộng đồ ăn nhạt hơn.”

“Đó đúng là một phát hiện mới đấy.”

Orimoto vẻ mặt đầy thỏa mãn gắp thức ăn.

Nhìn hai người họ, một cảm giác tội lỗi cồn cào trong thâm tâm xen lẫn với sự an tâm bất chợt len lỏi.

Ngay cả bản thân tôi cũng chẳng thể lý giải cặn kẽ được cảm giác đó.

Bữa tối trôi qua quá nửa. Cuộc trò chuyện cũng lắng xuống, chỉ còn tiếng bát đũa va chạm vào nhau vang lên rõ mồn một.

Đó cũng chẳng phải là một sự im lặng ngượng ngùng gì cho cam.

Người phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đó là Michikusa, vừa lau lau khóe miệng bằng khăn giấy, cô nàng vừa nói,

“Tớ đã nói với Kasugai rồi nhưng mà,”

Cô ấy mở lời một cách bâng quơ.

Vứt tờ giấy ăn vào thùng rác, ực một ngụm trà, rồi chớp chớp mắt. Quá đỗi lề mề chậm rãi, khiến tôi bất giác bật ra một nụ cười khổ.

“Có một nơi tớ muốn hai người đi cùng.”

Chưa đến mức gọi là hạ quyết tâm to tát gì, nhưng đó cũng không phải là lời có thể mang ra làm trò đùa.

“……Lúc nãy tớ có nghe qua, nhưng kể chi tiết hơn xem nào. Nơi đó không có ttớ ôi thì không được à?”

“Nhưng Inori không muốn làm câu chuyện trở nên nặng nề.”

“Maa, hoàn cảnh đã thế này rồi. Trừ phi có chuyện gì đó tày đình, chứ cả tớ và Orimoto đều chẳng nao núng đâu.”

Nghe tôi nói vậy, Orimoto cũng gật đầu đồng tình.

Michikusa không vội tiếp lời ngay.

Thay vào đó, cô khẽ thở hắt ra một hơi.

“Inori... tất nhiên là cả Suzuka nữa, vẫn chưa được những người xung quanh tìm thấy. Chúng ta đang bị cách ly khỏi thế giới.”

“……À, đúng vậy. Chắc chắn là thế rồi.”

“Nên là, có những nơi chúng ta không thể tự mình đến được.”

Một nhịp thở dài, thật dài.

Một Michikusa luôn vô cảm, thiếu sức sống và uể oải, nay lại ngập ngừng đến mức này, chỉ biết chần chừ mãi không cất nổi lời.

“Nơi không thể đến sao? Ở đâu cơ chứ?”

“Không muốn làm câu chuyện trở nên nặng nề.” Tôi cho rằng mình nên ưu tiên tâm trạng của Michikusa khi cô ấy đã nói vậy.

Cớ sao lại chọn nói ra vào ngày hôm nay.

Điều đó có lẽ chỉ bản thân Michikusa mới hiểu được, nhưng nếu cô ấy muốn giãi bày thì tôi sẽ lắng nghe. Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

Vốn dĩ tôi là kiểu người như vậy mà.

Orimoto là bạn thân nên chắc chắn cô ấy cũng sẽ lắng nghe.

Chẳng qua thời điểm lại tình cờ rơi vào lúc này. Trong lòng Michikusa đã có sự biến chuyển, và khoảnh khắc ấy đã tìm đến.

Michikusa uống một ngụm trà, ngước nhìn lên trần nhà.

Rồi, cứ thế lẩm bẩm một câu.

“Có lẽ là... nơi Inori đã lớn lên chăng?”

Một vài luồng suy nghĩ xẹt qua tâm trí tôi.

Nếu định nghĩa cụm từ “nơi đã lớn lên”, ví dụ với tôi thì là ngôi nhà này, còn với Orimoto thì là nhà mẹ đẻ của cô ấy. Nhưng Michikusa thì lại sống một mình.

“……Cậu có lý do để đến đó rồi à?”

“Không hẳn là lý do, Inori chỉ đơn giản là muốn thử đến đó thôi.”

“Vậy à.”

Vậy thì, đó có lẽ là ngôi nhà trước khi cô ấy chuyển ra sống riêng sao. Tại sao lại đột nhiên cần phải ghé qua đó.

Tôi vẫn chưa cảm thấy có gì nặng nề ở câu chuyện này.

Những suy nghĩ miên man vô định đó của tôi chợt được bao bọc bởi giọng nói dịu dàng “Ra là vậy~” của Orimoto.

Bầu không khí vốn đang đọng lại bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn.

“Tớ cũng đang nghĩ không biết nên làm thế nào đây. Có khi trong thâm tâm, Inori cũng muốn đến đó lắm đấy chứ.”

“Ừm, Inori muốn xác nhận lại một vài thứ.”

“Ừ, vậy thì tớ tán thành.”

Orimoto mỉm cười, vừa vuốt ve mái tóc vàng óng ả của Michikusa, giọng điệu như thể đã thấu hiểu mọi chuyện.

Giống như cô ấy đã chờ đợi điều này từ lâu.

“……Orimoto biết chuyện rồi sao?”

“Tớ chỉ biết hoàn cảnh thôi nhé? Còn chuyện muốn đi thì giờ tớ mới nghe đấy. ……Mà~? Dù sao cũng là bạn thân nên tớ lờ mờ đoán được…… Ưm, đúng là có lẽ cần Kasugai-kun đi cùng thật.”

Orimoto nói thêm “Vì đó là chuyện của Inori mà”, bằng những lời lẽ dịu dàng đến vô tận.

“Nếu cậu muốn tớ đi cùng thì tớ sẽ đi. Để cậu đi một mình nhỡ lạc đường thì sao.”

“Cảm ơn nhé Suzuka. ──Dù biết có thể chẳng thu được gì.”

“Ừ, có lẽ vậy. ……Nhưng mà, nếu tớ ở trong hoàn cảnh của Inori thì ít nhất tớ cũng muốn đi xác nhận xem sao.”

Lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai người họ một lúc, tôi vẫn quả quyết rằng phải có một người có thể nhìn thấy đi cùng.

Những rắc rối cứ thi nhau ập đến rồi biến mất mỗi ngày.

Nhưng chuyện này cũng sẽ chẳng kéo dài mãi mãi. Nếu bọn họ có thể quay trở về cuộc sống ban đầu, thì chẳng còn gì tuyệt vời hơn thế nữa.

“Sắp bước vào kỳ nghỉ hè rồi. Đi lúc đó được không?”

“Ừ, sao cũng được. Hơi xa nên đi lúc đó lại càng tiện.”

“……Thế rốt cuộc là xa đến mức nào cơ chứ……”

Câu bắt bẻ của tôi làm dấy lên một tràng cười nho nhỏ.

Michikusa khẽ nói “Cảm ơn nhé Kasugai”, ánh mắt sâu thẳm khẽ rung động. Trong sự dao động ấy chất chứa biết bao cảm xúc.

Là sợ hãi, hối hận, hay kỳ vọng. Hoặc cũng có thể là một điều gì khác. 

Dự định đầu tiên cho kỳ nghỉ hè vậy là đã được quyết định.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!