Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 34 - Michikusa giãi bày

Chap 34 - Michikusa giãi bày

Michikusa cất lời. Lúc đó là sau giờ học.

Cả đám vừa vượt qua kỳ thi định kỳ trước kỳ nghỉ hè, chỉ còn đếm ngược từng ngày là tới kỳ nghỉ dài. Chính vào lúc đó.

Nhân tiện, đây cũng là thời điểm để quyết định xem có nên chấm dứt việc sống chung với Orimoto và Michikusa hay không──hay là vẫn tiếp tục.

Trước cổng trường tấp nập học sinh đang ra về. May mắn thay, hôm nay tôi cũng chẳng có nhiệm vụ gì ở Ủy ban Thư viện.

Chỉ việc xuôi theo dòng người mà về nhà thôi.

“……Chuyện gì?”

Bất chợt, Michikusa kéo tay áo tôi.

Dạo gần đây, trong giờ học, Michikusa toàn thu mình vào góc lớp và đắm chìm trong những cuốn sách mà tôi giới thiệu.

Đứng đọc mỏi chân thì cô nàng lại ngồi phịch xuống sàn.

Bẩn chết đi được, tôi chỉ mong cô ấy bỏ ngay cái tật đó.

Cả Orimoto lẫn Michikusa, chẳng hiểu tâm tính thay đổi thế nào mà dạo này cứ bám riết lấy tôi.

Dù mang tiếng là sống chung dưới một mái nhà đi chăng nữa.

Suy cho cùng cũng chỉ là người ở chung thôi mà.

Chắc hẳn bọn họ cũng có những việc riêng muốn làm, bảo tôi không nghĩ bọn họ là những kẻ dở hơi rảnh rỗi thì... cũng không hẳn là vậy.

“Kasugai, nán lại chút.”

Tôi đã được nghe kể trước về việc này rồi.

Thân hình nhỏ thó kia trông hệt như một con thỏ.

“Ra là vậy.”

“Ưm.”

Đoán chừng đây là phần tiếp theo của chiến dịch lớn kia.

Ngay giữa bữa tiệc ăn mừng, cô ấy cũng đã mở lời. Chẳng có lý do gì đặc biệt để từ chối, nên tôi ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng.

“Ủa, thế còn tớ thì sao?”

Như một lẽ đương nhiên, Orimoto nghiêng đầu thắc mắc.

Michikusa vẫn giữ nguyên vẻ mặt tỉnh rụi.

“Suzuka không được tới.”

“Hôm nay cũng vậy á?! Tò mò quá tò mò quá đi!”

“Nếu cậu cản trở Inori──tớ sẽ chém.”

“Tới mức đó luôn?!”

Michikusa lại giật nhẹ tay áo tôi.

Một lực kéo yếu ớt từ những ngón tay gầy gò. Nhưng trong đó ẩn chứa một sự ngoan cố chắc nịch. Tôi chỉ quay đầu hướng về phía Orimoto.

“……À thì, có vẻ là vậy đấy. Tớ cũng thấy phiền lắm, nhưng hoàn cảnh nó thế rồi.”

Thật không may, tôi chẳng phải người tốt lành gì.

Tôi thuộc kiểu người cầu xin được tha cho những rắc rối, và nếu tránh được việc động tay động chân thì tôi sẽ vui vẻ mà tận hưởng điều đó.

Lý do tôi dính líu đến Orimoto cũng là vì một sự kiện khiến tôi ăn ngủ không yên.

Với Michikusa, mối quan hệ cũng gần giống như vậy.

Dù thế, sự thật là tôi đã để bọn họ lo lắng thái quá về chế độ dinh dưỡng của mình, và cũng đã nhúng mũi vào sự kiện biến mất kia.

Đã lỡ vướng vào cái gọi là trả ơn Orimoto mà Michikusa bày ra, ý muốn chối từ trong tôi cũng yếu đi phần nào.

Tôi nhướng một bên mày, cất giọng.

“Tóm lại là Orimoto đừng bận tâm nữa. Có gì đâu, cũng chẳng phải bọn này định lén lút nói xấu gì cậu đâu.” 

“……Có cảm giác như mình bị cho ra rìa vậy.”

Orimoto chu môi lầm bầm.

Nghe cái giọng điệu đó, tôi đưa mắt nhìn sang Michikusa.

Giải quyết thế nào là tùy ở cô ấy.

Michikusa cố hết sức kiễng chân lên, ghé sát miệng vào tai tôi. Hơi thở mỏng manh khẽ lay động màng nhĩ.

“Tội nghiệp cậu ấy thật, nhưng nếu nói ra thì mất hết ý nghĩa của việc làm bất ngờ.”

“……Đã rõ, thưa đại nhân.”

Tôi hùa theo đáp lời có chút bỡn cợt.

Chắc hẳn cô ấy muốn thấy dáng vẻ vui mừng của Orimoto.

Vốn dĩ với cái tính cách này, cộng thêm việc ngay cả nửa chữ “bạn” tôi cũng chẳng có, tôi hoàn toàn mù tịt về cái phong tục tặng quà này.

Nhưng liếc nhìn dáng vẻ hừng hực khí thế của Michikusa, tôi tự nhủ chí ít thì mình cũng xách đồ giúp được...

“Inori thích Suzuka lắm.”

“I-Inori?! Tự dưng cậu nói gì vậy...!!”

“Chữa cháy.”

Chuyện là thế đó.

─────

“Tớ phải nói trước một điều.”

Trước nhà ga, tôi và Michikusa thong thả dạo bước.

Orimoto dù mặt mày vẫn còn hậm hực nhưng đã ngoan ngoãn đi về nhà tôi. Cái việc tôi thản nhiên giao chìa khóa cho cô nàng, chứng tỏ bản thân tôi cũng đang dần quen với chuyện này rồi chăng.

“Tớ không có khiếu chọn quà đâu đấy.”

“Biết rồi. Inori cũng chẳng mong đợi gì.”

Michikusa khẽ phẩy tay áo thể dục.

Đôi mắt ngái ngủ kia vẫn phẳng lặng một cách vô tận.

Nói là thẳng thắn thì nghe có vẻ êm tai, nhưng tùy người nghe mà câu đó sẽ bị coi là khó ở.

Thật bất ngờ là tôi lại không hề thấy khó chịu với cách ăn nói cộc lốc của Michikusa, ngược lại, đối phó với một người cảm xúc lên xuống thất thường như Orimoto mới là vất vả.

“Nhiệm vụ của cậu là xách đồ. Và làm cây ATM.”

“Chia đôi cũng được. Xong rồi nhớ trả lại tớ đấy.”

“Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà. Đã rõ.”

Sải bước của Michikusa vốn đã ngắn, cộng thêm cái tật mù đường nên chỉ cần lơ là một chút là sẽ mất dấu cô ấy ngay.

Thậm chí bây giờ cô ấy cũng đang lùi tít ra phía sau lưng tôi.

Chắc cũng do thể trạng nữa. Giữa một Michikusa nhỏ bé hơn hẳn so với những nữ sinh cùng trang lứa và một kẻ có vóc dáng trung bình như tôi.

Tôi cố tình bước chậm lại.

Khoảng cách không quá xa nhưng cũng chẳng phải là sánh vai đi cạnh nhau, một khoảng cách khá tinh tế nhưng không gây khó khăn gì cho việc trò chuyện.

“Rồi sao, cậu nhắm được chỗ nào chưa?”

“Chuẩn xác. Inori cũng quyết định được sẽ mua gì rồi.”

Tôi thừa biết cái gu của mình thì chẳng đời nào làm Orimoto vui nổi, nên cứ ngoan ngoãn nghe theo sự lựa chọn của Michikusa là tốt nhất.

Nơi chúng tôi ghé vào là một cửa hàng tạp hóa dành cho giới trẻ.

Nằm ngay tại khu thương mại trước nhà ga nên không gian quán cũng khá rộng rãi, lượng khách ra vào cũng đông đúc.

Michikusa luồn lách qua dòng người một cách mượt mà.

Chẳng biết từ lúc nào, cô ấy đã quen với việc di chuyển mà không bị ai nhìn thấy, giống hệt như Orimoto. Tôi cũng nối bước theo sau.

“Đừng có chạy lung tung một mình, tớ lạc mất cậu bây giờ.”

“Không theo kịp Inori là lỗi của Kasugai.”

“Khác với cậu, thân hình tớ hơi bị to lớn đấy.”

Cả hai buông ra những lời có phần gai góc.

Nhưng chúng tôi cũng chẳng hề có ý định cắn xé nhau. 

Có lẽ, đây chính là bức tường ngăn cách giữa tôi và Michikusa, cũng như là một sợi dây liên kết mà chúng tôi đã vô tình tạo ra.

“──Cái này.”

Chẳng mấy chốc, Michikusa dúi thẳng món đồ ra trước mặt tôi. Tôi tĩnh lặng hạ ánh nhìn xuống.

Một miếng vải trơn lấy tông màu xanh nhạt làm chủ đạo.

Một món đồ mà ngày thường tôi chẳng đời nào đụng tới.

Có đính kèm dây buộc, nếu thử tưởng tượng một chút thì bất ngờ thay, cũng không thể nói là nó không hợp với Orimoto.

“Tạp dề à.”

“Ừm, Inori nghĩ nó sẽ hợp với Suzuka.”

“Nhưng tạp dề thì cô ấy có rồi mà? Với cả cỡ cô ấy thì có khi tự may cũng được ấy chứ.”

Nghe tôi nói vậy, Michikusa khẽ lắc đầu.

“……Suzuka thích may vá, nhưng tốn khá nhiều thời gian. Với lại cái cũ cũng đang bẩn dần rồi.”

Gần đây, Orimoto là người phụ trách nấu nướng trong nhà. Cô nàng cũng hay mặc chiếc tạp dề mang từ đâu đó tới.

Nhưng có vẻ như, nó đã bị bẩn rồi.

Tôi lại chẳng quan sát kỹ đến mức đó.

Nếu đã vậy, tôi đành gật gù đồng ý.

“Có chần chừ thì cũng vậy thôi, chốt cái này luôn chứ gì.”

“Theo ý Kasugai thì thấy sao? Không tệ chứ?” 

“Cũng được mà. ……Ít nhất là tốt gấp đôi so với việc tớ tự đi chọn một mình. Ổn thôi.”

Vạn nhất món quà có không vừa ý đi chăng nữa, chỉ cần là đồ Michikusa chọn thì cô bạn thân Orimoto chắc chắn sẽ khóc ré lên vì sung sướng cho xem.

Sự nhẹ nhõm thoáng hiện lên trên gương mặt Michikusa.

Tôi nhận lấy chiếc tạp dề rồi bỏ vào giỏ.

“Không biết cậu ấy có vui không nhỉ.”

“Chắc chắn là vui rồi.”

“Ừm, Inori cũng nghĩ vậy.”

“Thế sao còn hỏi tớ làm gì.”

Michikusa bất chợt nheo mắt lại.

“Thật ra, Inori không có nhiều kinh nghiệm tặng quà cho người khác nên... có lẽ là không tự tin lắm?”

“Đây không phải là nỗi lo mà cậu nên tâm sự với tớ đâu đấy.”

“Cũng đúng. Dựa dẫm vào Kasugai thì không ổn chút nào.”

Vừa nói, Michikusa vừa đưa mắt nhìn chằm chằm vào chiếc tạp dề được gấp gọn trong giỏ. Khuôn mặt vô cảm.

Tôi không tài nào đọc thấu được tận cùng tâm tư của cô gái này.

Dù không muốn tọc mạch, nhưng Michikusa mang trong mình quá nhiều bí ẩn.

Hình như trước đây cô ấy từng sống một mình, và dù không phải vậy thì những biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy cũng quá đỗi nghèo nàn.

Y hệt như một con búp bê đồ chơi vậy.

Chỉ những lúc hào hứng trò chuyện cùng Orimoto, Michikusa mới toát lên một bầu không khí mềm mỏng.

Ấy vậy mà, đôi khi cô ấy lại tỏa ra một ấn tượng vô cùng mong manh.

Đó là lý do mà tôi không nên gặng hỏi, bởi chính bản thân tôi cũng có những chuyện giấu nhẹm và lấp liếm đi, không muốn kể cho Michikusa nghe.

“──Vậy tớ đi thanh toán đây.”

Sau đó, chúng tôi cũng đi lượn lờ ngắm nghía thêm vài món quà khác, nhưng kết cục thì chẳng có gì vượt qua được chiếc tạp dề kia.

Tôi đứng vào cuối hàng chờ thanh toán.

Khu vực quầy thu ngân được giăng dây ngăn cách, khoảng trống hơi hẹp nên Michikusa khó lòng đứng cạnh tôi được.

Đứng chờ đến thẫn thờ, tôi chợt thấy Michikusa đang lững thững đi loanh quanh trong cửa hàng tạp hóa.

“……Đang làm cái quái gì vậy……”

Sợ cô mà đi lạc thì khổ thân, tôi liếc mắt dõi theo, bỗng thấy cô ấy dừng bước tại một khu vực nọ.

Mái tóc vàng dài ngang lưng ngừng đung đưa, Michikusa đứng bất động một cách đáng sợ.

Tựa hồ như ở chỗ đó ngay cả luồng không khí cũng ngừng trôi.

Thật sự khiến người ta có ảo giác như vậy.

Thấy tò mò. ──Tôi nheo mắt nhìn kỹ.

Cũng chẳng có gì…… to tát cả.

Một chiếc khung ảnh. Michikusa đang nhìn nó trân trân đến mức muốn xuyên thủng nó, hay đúng hơn là bằng một sự ám ảnh kỳ lạ.

Dù tất cả có thể chỉ là do tôi tưởng tượng ra.

“Michikusa. Xong rồi đây.”

Thanh toán xong, tôi xách theo chiếc túi đựng tạp dề. Tôi lên tiếng gọi Michikusa.

Vài giây sau, cô ấy mới ngẩng mặt lên.

Ánh mắt hướng về phía tôi y như một con búp bê vô hồn.

“…………Vất vả rồi, Kasugai.”

“Vậy thì, chắc là về thôi. Về trễ quá là Orimoto ở nhà lại khóc bù lu bù loa lên đấy.”

“Cũng phải. Suzuka đúng là đồ mít ướt.”

Lúc rời đi, tôi cố liếc trộm chiếc khung ảnh đang được trưng bày kia. Chẳng có lấy một chút gì là khác thường cả.

Chỉ là bức ảnh mẫu được kẹp bên trong.

Một bức ảnh gia đình.

─────

Thật đường đột.

“Này, Kasugai. Inori là đứa mù đường.”

Trên đường về, sắc đỏ tía đang dần nhuộm kín bầu trời.

Ngày dài cạn bóng, cái nóng hầm hập phả vào da thịt gây ra một cảm giác thật khó chịu. Michikusa tĩnh lặng buông lời lầm bầm.

“? À, ừm.”

Tôi nghiêng đầu, nhìn đăm đăm vào Michikusa.

Cái bóng ngả dài từ người cô ấy nom thật ngắn ngủi.

Một cơn gió nồm ẩm ướt khẽ mơn trớn đôi má tôi. Chẳng hiểu sao, tôi lại có dự cảm về một chuyện phiền toái sắp sửa ập đến.

“Dù không muốn thừa nhận đâu, nhưng Inori bị mù đường.”

“Ai nhìn vào cũng thấy cậu mù đường mà.”

“Hoàn toàn không muốn thừa nhận chút nào, nhưng Inori bị mù đường.”

Trò vấn đáp rườm rà này làm tôi cảm thấy hơi lạ lẫm. Với một kẻ luôn thích đi thẳng vào trọng tâm như Michikusa thì đây là một cách nói có phần ẩn ý.

“Cậu muốn nói gì?”

Ngay trước vạch kẻ đường. Đèn tín hiệu cho người đi bộ đang nhấp nháy bỗng chuyển từ xanh sang đỏ. Tiếng ống xả ô tô vang rền.

“Có một nơi Inori muốn cậu đi cùng.”

“? ……Ý cậu là sao, có liên quan tới quà của Orimoto à? Nếu không xa lắm thì tớ không bận tâm đâu.”

“Không phải chuyện đó.”

Nghe giọng điệu nghiêm túc của cô ấy, tôi “Hừm” một tiếng.

“Nếu muốn tâm sự thì Orimoto thích hợp hơn tớ chứ nhỉ.”

“Riêng chuyện này thì cần đến sự tồn tại của Kasugai.”

Lại càng là những lời khó hiểu hơn nữa.

“……Inori có một nơi muốn đến. Nhưng đó là nơi mà một Inori và một Suzuka vô hình không thể tự mình bước chân tới được.”

Tôi không hề biết về quá khứ của Michikusa.

Nhưng, để thấu hiểu được tâm trạng của Michikusa khi cô ấy cố gắng giãi bày về quá khứ đó, lại là chuyện của vài ngày sau──.

Nếu bước ngoặt trong mối quan hệ với Orimoto Suzuka là lễ hội mùa hè, thì ngã rẽ với Michikusa Inori chính là khoảnh khắc mà cuộc điện thoại ấy bị nghe lén.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!