Chap 19 - Hai người──Chương 1 - Kết
Sống trên đời, liệu đã bao giờ tôi được ai đó công nhận chưa nhỉ. Ký ức thật mơ hồ.
Mối quan hệ với bố mẹ cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Họ là những bậc sinh thành hiếm khi ló mặt ở nhà.
Tôi không nói đó là toàn bộ nguyên nhân.
Tôi tự nhận thức được bản thân rất kém trong việc giao tiếp với người khác. Và cũng chẳng biết làm thế nào để cải thiện điều đó.
Bọn họ giống như những cư dân sống ở một chiều không gian hoàn toàn khác vậy.
Vì thế. Có lẽ là vì thế chăng.
Tôi suýt chút nữa đã bị lây nhiễm sự hiện diện ấy.
──Kasugai.
─────
Cổ họng khô khốc rát buốt sau mỗi nhịp thở.
Lúc tỉnh dậy, một trần nhà trải rộng trước mắt tôi. Ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ mang đến một cơn đau nhói như xát muối.
“……Sao mà, chỗ quái nào cũng đau thế này……”
Tiếng bíp điện tử vô hồn. Bức tường trống trải tẻ nhạt.
Mọi thứ tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Thử ngoảnh mặt sang bên, tôi nheo mắt lại vì ánh nắng chói chang. Một căn phòng với tông màu chủ đạo là trắng.
Cũng dễ đoán thôi──đây chắc hẳn là bệnh viện.
“Mình, gục rồi sao.”
Tôi vẫn nhớ như in cơn buồn nôn bám riết lấy mình. Sự dằn vặt về mặt tinh thần còn vượt xa cả nỗi đau thể xác.
Một sự phi lý đến mức khó thể chịu đựng nổi đã ập xuống đầu tôi.
Vừa mới tỉnh giấc mà cảm giác khó chịu đã tăng lên gấp bội.
Dẫu vậy, nó cũng đã thuyên giảm đi đôi chút.
Sàn nhà, bức tường, đồ trang trí, sau khi bâng quơ đưa mắt nhìn quanh, tôi lật tấm ga giường đang đắp trên người ra.
Băng gạc quấn quanh người và miếng dán giảm đau chằng chịt khắp nơi.
Ra vậy, hèn chi lại đau đến thế.
Tôi vực nửa thân trên dậy và điều hòa nhịp thở. Những cơn đau nhức nhối ở khắp các bộ phận dù âm ỉ nhưng lại mang đến sự thống khổ rất rõ ràng.
“Đến mình cũng thấy nực cười.”
Tôi khẽ hừ một tiếng, bật cười tự trào qua cánh mũi.
Mình đang làm cái quái gì thế này. Nhảy xuống vách đá chỉ để bảo vệ một chiếc khăn, đúng là mất trí rồi mà.
Rõ ràng là một hành động điên rồ ngoài sức tưởng tượng.
“Dù sao thì chuyện cũng lỡ làm rồi.”
Tôi lầm bầm, chẳng hướng đến ai cụ thể.
Luôn đi tìm lý do và căn cứ vốn là bản tính của tôi, nhưng riêng chuyện này thì chẳng có cách nào giải thích nổi.
Làm theo bốc đồng. Bị ma xui quỷ khiến.
Chẳng hơn chẳng kém.
“……Aaah, khó chịu vãi.”
Dù đã thuyên giảm, nhưng cái cảm giác khó chịu từ hôm trước vẫn còn đó. Tôi thả mình nằm xuống lại giường bệnh.
Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng xộc vào mũi.
Đầu đau như búa bổ.
Nhưng, tôi vẫn nhớ.
“Orimoto…… và Michikusa, nhỉ.”
Tôi thầm lẩm bẩm.
Tôi đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc đường nét ấy trở nên rõ ràng. Cũng đã tự mình nếm trải cảm giác bị xóa sổ khỏi ký ức.
Cái thứ đó chỉ gợi lên sự bực dọc mà thôi.
Ngay từ đầu, tại sao Michikusa lại biến mất.
Orimoto từng bảo rằng Michikusa đã tỏ tình với Sera. Nếu vậy, chẳng lẽ điều kiện kích hoạt là sự thất bại trong tình yêu?
Có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng tìm ra đáp án.
──Và cũng có những nghi vấn.
Nếu như việc chạm vào nhau có thể khiến họ được nhìn thấy, thì đáng lý ra tất cả những ai từng chạm vào Orimoto đều phải nhìn thấy cô ấy chứ.
Nhưng, có vẻ như không hề có dấu hiệu nào như thế.
Rốt cuộc thì tôi bị làm sao thế này.
Việc Orimoto bắt Michikusa chạm vào tôi chỉ là một hành động bộc phát, nhưng kết quả lại rẽ sang hướng tích cực.
Hoặc cũng có thể nói…… là chuốc thêm mầm mống rắc rối vào thân.
(……Trước mắt cứ gọi ai đó đến đã.)
Chiếc đồng hồ treo tường đang chỉ thời điểm gần trưa. Tôi chẳng thể xác định nổi mình đã ngủ li bì bao nhiêu ngày rồi.
Lục tìm điện thoại nhưng chẳng thấy đâu.
Bị thu giữ rồi chăng.
Tôi nhấn nút chuông gọi y tá ở đầu giường, chưa đầy vài phút sau, một nữ y tá đã xuất hiện.
Tiếng đóng mở cửa. Nữ y tá trong bộ đồng phục trắng.
Cô ấy liếc nhìn tình trạng của tôi rồi chỉ điềm nhiên thông báo, “Có vẻ như ý thức của cậu đã rõ ràng rồi nhỉ.”
Chỉ là những màn trao đổi mang tính nghiệp vụ.
Hơi hụt hẫng một chút khi cô ấy chẳng hề có động thái hốt hoảng gọi bác sĩ đến như trên phim truyền hình.
Mà thôi, không ồn ào cũng tốt.
Tôi được bắt mạch và kiểm tra mức độ tỉnh táo.
Sau vài câu hỏi đáp ngắn gọn, nữ y tá lặng lẽ rời khỏi phòng.
Cô y tá cúi chào nhanh rồi cánh cửa khép lại.
Âm thanh đó cứ vương vấn mãi bên tai.
Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng.
Khẽ dóng tai nghe, tiếng ve râm ran vang lên từ ngoài cửa sổ. Những đám mây vũ tích hùng vĩ vươn mình giữa bầu trời xanh thẳm.
“Mấy đứa đó, giờ đang làm gì nhỉ.”
Theo lời y tá, đêm qua tôi đã bị mất ý thức. Nói cách khác, xét về thời gian thì mới chỉ qua một đêm.
Cơ thể tôi xem ra cũng dai sức ngoài sức tưởng tượng.
Orimoto và Michikusa hiện ra sao rồi.
Muốn kiểm tra xem điện thoại có tin nhắn nào không thì máy lại chẳng ở trong tầm tay. Đúng là làm một việc chẳng giống mình chút nào.
(……Việc mình muốn chủ động liên lạc với ai đó ấy…)
Tôi ngước nhìn trần nhà.
Nhưng chỉ nhìn được vài giây là lại thấy chán ngán. Dòng suy nghĩ cứ cuộn trào, cuộn trào, toàn những chuyện vô bổ hiện lên trong đầu.
Chuyện tương lai của Orimoto.
Chuyện tương lai của Michikusa.
Mỗi lần hít thở, tận sâu trong phổi lại trĩu nặng.
Cảm giác như có lớp sỏi ẩm ướt nghẹn ứ trong lồng ngực. Cứ hít vào là các khớp xương trên cơ thể lại nhói đau.
Tiếng bíp của máy móc cứ đều đặn gõ nhịp vào không gian căn phòng. Sự khác biệt so với sự náo loạn đêm qua khiến cảm giác lạc lõng càng thêm chất chồng.
Mỗi lần âm thanh vang lên, sự tĩnh lặng lại càng thêm in đậm.
Chẳng còn tiếng cằn nhằn ồn ào của Orimoto nữa. Bấy lâu nay sự hiện diện của nó đã trở thành điều bình thường, thế nên giờ đây tôi lại càng cảm thấy bứt rứt không yên.
──Tại sao, mình lại nhảy xuống chứ.
Hơn nữa, cái chết còn chực chờ mò đến tận bên cạnh.
Nếu không may mắn bị đánh dạt vào bờ sông, chắc chắn tôi đã sắm vai bạn hiền với đáy nước luôn rồi.
Sau đó, sự tồn tại của Michikusa biến mất.
Chuyện không thể nhớ ra bỗng chốc trở thành lẽ đương nhiên.
Quằn quại trong nỗi đau đớn khó lòng chống đỡ, tôi lại ngất lịm đi.
Tại sao tôi lại không cắt đứt quan hệ với mấy nhỏ đó. Dù phải đánh đổi bằng việc bị phá vỡ cuộc sống bình yên cơ chứ.
“Chỉ rước thêm rắc rối vào người thôi.”
Kim đồng hồ trên tường vẫn nhích từng chút một.
Dù di chuyển chậm chạp, nhưng chắc chắn kim dài và kim ngắn vẫn đang tiến lên. Thế giới này vẫn quay tròn không hề thay đổi.
Những vết thương trên khắp cơ thể chính là minh chứng cho việc tôi vẫn còn sống.
Bông pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm. Chiếc khăn được dệt cẩn thận.
Sự biến mất của Michikusa, người bạn thân nhất của Orimoto.
Sau một đêm, có thể mọi chuyện đã được giải quyết ở một nơi nào đó mà tôi không hề hay biết. Nếu được vậy thì tốt quá.
Chợt, có hai tiếng bước chân.
──Cửa phòng bệnh bị mở ra.
Tôi cứ ngỡ là bác sĩ, nhưng dự đoán đã sai.
Cô ấy…… các cô ấy đang đứng đó.
Giây phút nhìn thấy hình bóng hai người họ, sâu trong lồng ngực tôi chợt thắt lại. Vài giây tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng.
“…………Kasugai……”
Giọng của Orimoto Suzuka khản đặc.
Phía sau cánh cửa đang mở toang. Ánh nắng mùa hè hắt qua khung cửa sổ nhuộm sáng mái tóc màu hạt dẻ và mái tóc vàng óng.
“……Cái bản mặt đó là sao hả.”
Khuôn mặt cô ấy trông như sắp khóc, nhưng đâu đó vẫn phảng phất một nụ cười nhẹ nhõm. Thật là mâu thuẫn.
Từ miệng tôi phát ra một chất giọng vô cùng lạc lõng.
Đáng ra mình nên gửi gắm cảm xúc gì vào đó đây.
Tôi vẫn luôn là một kẻ tồi tệ trong khoản đối nhân xử thế mà.
“Này, nói cái gì đi ch──”
Orimoto chẳng đáp lại lời tôi.
Thay vào đó, cô ấy bước tới một bước.
Hàng mi dài của cô ấy khẽ run rẩy.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
“Cậu, tỉnh rồi nhỉ……”
……Orimoto với dáng vẻ xúc động tột độ, nhẹ nhàng ôm gọn lấy bàn tay đầy vết thương và thô kệch của tôi.
Đó là hơi ấm của một người đang sống.
“……Tốt quá rồi…… thực sự……”
“Làm quá lên rồi đấy. Hở tí là mít ướt.”
Miệng thì nói vậy, nhưng tôi đang bị choáng ngợp trước lượng nước mắt đó. Đúng là một cô gái hay khóc nhè kể từ hôm qua.
Tôi đưa tay gãi đầu mũi để đánh trống lảng.
Bặm chặt môi lại vì bối rối.
Tiếng nức nở nấc lên từng hồi lan tỏa khắp các bức tường của phòng bệnh. Orimoto là một cô gái kiên cường, nhưng cũng rất mau nước mắt.
“……Ư.”
Vừa định cử động cơ thể thì cơn đau xộc tới.
Dù cố gắng chịu đựng, nhưng sắc mặt tôi đã để lộ tất cả. Orimoto tinh ý nhận ra, liền ghé sát khuôn mặt vào.
“Đừng có cố quá……!”
Cái đứa này có vấn đề về nhận thức khoảng cách à.
“Cậu đã ngất xỉu tới hai lần lận đấy…… Tớ còn tưởng cậu không qua khỏi cơ……! Tất cả là do tớ, là do tớ đã ép buộc cậu!”
“…………Lỗi của tớ.”
Tôi chẳng nghĩ Orimoto có lỗi gì trong chuyện này.
Orimoto đã nỗ lực ngược xuôi theo cách của riêng mình để giải quyết sự cố xảy đến với Michikusa, và đây chính là kết quả.
Nếu vậy, người phải buông lời xin lỗi dù chỉ là hình thức, chính là tôi.
Hành động bốc đồng của tôi đã khiến họ phải bận lòng một cách vô cớ.
“Chuyện cái khăn là tự tớ quyết định, còn chuyện của Michikusa, bình thường thì chẳng ai nghĩ chạm vào thôi lại thành ra cơ sự đó đâu.”
“Nhưng mà, dẫu vậy thì…… tớ cũng……!”
Orimoto vẫn khăng khăng không chịu thay đổi suy nghĩ.
Cứ đôi co qua lại mãi cũng chẳng ích gì. Tôi bèn ném cái phao cầu cứu sang cô gái tóc vàng bên cạnh.
“Michikusa…… dỗ con nhỏ này hộ với.”
“Suzuka, có hơi bướng bỉnh mà.”
Michikusa nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe không ngắt lời, khẽ gật đầu bằng một cử chỉ nhỏ nhắn. Rồi cô gái vuốt ve mái tóc Orimoto vài lần.
“Bình tĩnh đi Suzuka. Kasugai đang tỏ ra phiền phức kìa. Cậu không nín khóc là cậu ta khó xử đấy.”
“……Cái con này, ăn nói sỗ sàng thế.”
“Inori, thích mọi chuyện phải thật thẳng thắn.”
Khoan bàn đến chuyện có hợp lý hay không, nhưng cái kiểu nói chuyện đầy tính xây dựng ấy quả thật rất hợp với Michikusa.
“Inori~! Uu, hức, khịt……!”
“Bẩn quá. Dơ hết yukata rồi.”
Michikusa đang mặc yukata và đi guốc mộc geta.
Nói cách khác──có lẽ là vậy rồi.
……Tôi đưa ngón tay xoa xoa cằm.
“Inori lạnh lùng quá à! Kasugai……!”
“……Lại thò lò mũi xanh rồi kìa con ngốc này.”
“Người ta vừa mới tỉnh lại mà cậu đã độc mồm độc miệng thế rồi!”
Phải mất một khoảng thời gian kha khá Orimoto mới nín khóc. Càng quen thân lại càng khám phá ra nhiều bộ mặt mới mẻ của cô ấy.
Đó cũng là một cảm giác khá thú vị.
“──Tớ đã nghe Suzuka kể lại đầu đuôi rồi.”
Tôi nhìn luân phiên hai người họ.
Khung cảnh này, chẳng ai khác trên đời ngoài tôi có thể nhìn thấy, một sự thật kỳ lạ đến mức chẳng có cách nào lý giải nổi.
“Mặc yukata, khó di chuyển quá.”
Michikusa khẽ xắn tay áo lên.
Bộ yukata màu cam quýt sặc sỡ cùng chiếc thắt lưng obi, thay vì tạo điểm nhấn, lại càng làm nổi bật sự lạc lõng so với bầu không khí trong phòng bệnh.
Ra là thế, quả nhiên──
“Bộ yukata đó dính chặt vào người luôn à?”
“Có vẻ vậy. Lúc tỉnh dậy đã thấy mình mặc yukata, guốc mộc cũng tự động mang vào chân luôn. Đi lại thì được đấy, nhưng đau chân lắm nên tớ ghét.”
Michikusa khẽ lắc đầu.
“Nhìn chung là tớ đã nắm được tình hình.”
Michikusa chợt đan kết lại từng lời một cách bình tĩnh.
“Đúng là Inori đã bị biến mất thật rồi.”
“Không ngờ, cậu chấp nhận chuyện này nhẹ nhàng phết nhỉ.”
“Có lo lắng cũng chẳng ích gì. Hơn nữa đâu phải chỉ có mình Inori, tớ còn có Suzuka thấu hiểu tớ mà. Cả Kasugai nữa.”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra.
Những hoài nghi lắng đọng sâu trong lòng chỉ ngày một tăng thêm. ──Chuyện con người biến mất hoàn toàn, sao có thể xảy ra được chứ.
Hơn nữa, lại còn tận hai người.
“……Mà, cái đó thì.”
Toàn rắc rối nối đuôi nhau chồng chất.
Chưa kịp giải quyết xong vấn đề này thì hàng loạt bức tường chướng ngại đã thi nhau dựng lên, ngoảnh đi ngoảnh lại tôi đã bị quấn băng trắng toát khắp người.
“Ít ra, hai người các cậu vẫn còn sống nhăn răng kìa.”
Orimoto chớp chớp mắt liên tục rồi sụt sịt mũi.
Michikusa vẫn giữ đôi mắt ngái ngủ nghiêng đầu.
“Vừa ồn ào, vừa phiền phức nữa.”
“Kasugai này, chính vì cái nết đó của cậu nên...”
“Kasugai là tsundere à?”
“Sai bét!”
Lỡ hét lớn tiếng làm phổi lại đau nhói.
Bọn này nói cái quái gì không biết.
“Mới lo lắng cho chút đỉnh là lại thế này đây.”
“……Bộ định đồng cảm an ủi bọn này bằng cách đó sao, Kasugai vỗ về người khác dở tệ quá đấy?”
Orimoto bật cười khúc khích, tiện tay chỉnh lại tay áo đồng phục. Đôi giày lười gõ lộc cộc xuống sàn bệnh viện.
“Ah, lại bị thấy khuôn mặt khóc lóc mất rồi……!”
“Lại? ……Thực ra Kasugai là một tên cặn bã à?”
“Tát vỡ mồm hai đứa bây giờ.”
Tệ hại hết sức. Mình tôi bị Orimoto xoay như chong chóng đã đành, giờ lại còn thêm cả Michikusa nhảy vào tham chiến.
Mà hai nhỏ này lại còn là bạn thân của nhau nữa chứ.
Độ ồn ào này chắc chắn phải tăng lên theo cấp số nhân.
“……Mau chóng xuất viện thôi.”
“Ưm! Cố lên nhé, cộng sự của tớ. Nếu vết thương có làm sao thì tớ sẽ đỡ cậu cho nha~?”
“Trước hết thì tớ chả nhớ mình đã thành cộng sự của cậu bao giờ cả.”
“Vẫn chưa chịu công nhận nữa hả……?!”
Chắc có lẽ đã được Orimoto kể sương sương về mức độ quan hệ với tôi rồi nên trên mặt Michikusa không hề có vẻ gì ngạc nhiên.
Sự tĩnh lặng đã chấm dứt.
Trong căn phòng bệnh vốn dĩ vắng lặng, giờ đây lại ngập tràn tiếng cười của Orimoto khi cô đang lau vội vệt nước mắt, xen lẫn những lời bình phẩm độc mồm độc miệng sắc lẹm của Michikusa.
Tôi chen ngang vào giữa cuộc trò chuyện để hỏi.
“……Thế, tiếp theo tính làm gì?”
Đáp lại lời tôi, Orimoto ươn ngực tự hào dù mũi vẫn còn đỏ hoe, khoa trương giơ ngón tay chỉ thẳng lên trời.
“Sẽ giải quyết! Tuyệt đối! ……Còn phương pháp thì, ừm, tuy hiện tại chúng ta vẫn chưa biết gì cả nhưng mà.”
“Thế tức là sao? Hoàn toàn phó mặc cho thời vận à.”
“Chẳng phải đã có Kasugai ở đây rồi sao.”
Ngay lúc đó, Michikusa ngẩn người mở miệng.
“Vậy thì đợi Kasugai khỏe lại chúng ta sẽ họp bàn tác chiến.”
“……Inori, họp bàn tác chiến á? Chúng ta làm gì cơ?”
“Cái đó vẫn chưa được quyết định.”
Tiếng guốc mộc gõ lóc cóc.
“Dù sao thì với tính cách của Suzuka, chắc chắn chỉ biết cắm đầu chạy như lợn rừng, bạ đâu làm đấy thôi.”
“Ư…… Bị nhìn thấu mất rồi……!”
“Dây cương của Suzuka do Inori nắm mà.”
Vì tôi cũng hay có kiểu bạ đâu làm đấy nên quyết định giữ im lặng cho chắc ăn.
Ngắm nhìn khung cảnh hai người họ vui vẻ cười đùa ngay trước mắt, tôi có thể cảm nhận được mối quan hệ vô cùng gắn bó giữa họ.
Đúng là cái mà người ta hay gọi là tình bạn tri kỷ chẳng cần câu nệ tiểu tiết.
──Câu chuyện cứ thế trôi đi, Orimoto chợt giơ tay lên.
“Tớ thỉnh cầu họp bàn tác chiến ở một nơi nào đó mát mẻ!”
“Đồng ý.”
“……Tự do tự tại gớm.”
Tôi cười khổ.
Trong phòng bệnh thỉnh thoảng sẽ có nhân viên y tế ra vào, nên chắc chắn không phải là nơi thích hợp để bình tĩnh ngồi bàn bạc rồi.
“Sau khi tôi xuất viện, chúng ta sẽ tìm chỗ nào mát mẻ để họp bàn xem bước tiếp theo sẽ làm gì. ──Như vậy được chưa?”
“Không có ý kiến gì xất!”
Orimoto nở một nụ cười rạng rỡ.
“Ah, vậy là từ cộng sự nâng cấp lên thành tổ đội rồi nhỉ! Kasugai sẽ làm trưởng nhóm nha.”
“Inori là quân sư. Suzuka là chiến binh.”
“Này Inori? Vai diễn đó có thật sự hợp với tớ không vậy? Hả? Tớ muốn một vai dễ thương hơn cơ……!”
Chẳng biết từ lúc nào tôi đã trở thành đội trưởng luôn rồi.
Người ta hay có câu ba người phụ nữ hợp lại thành cái chợ để diễn tả sự ồn ào.
Nhưng ở đây chỉ cần hai cô thôi cũng đã đủ đau đầu nhức óc rồi, tôi còn chẳng bắt bẻ kịp nữa. Mới nghe thôi đã thấy mệt mỏi.
“……Hai người các cậu, phải biết cảm nhận nguy cơ chứ hả.”
Cạn lời, tôi đưa tay lên vỗ trán.
Là do cảm giác hưng phấn giữa hai người bạn thân ư.
Bất chợt, tiếng ve sầu vang lên lớn hơn bao giờ hết. Khoảng xanh bên ngoài cửa sổ cũng rực rỡ đến lạ thường so với lúc nãy.
Chắc chắn là, chưa có gì kết thúc cả.
“──Ah, hình như bác sĩ đến kìa! Inori, né sang một bên đi, lỡ đụng trúng lại bị lườm cho đấy?”
“Đã rõ.”
Bộ đôi mỹ thiếu nữ tản ra né tránh bác sĩ và y tá vừa bước vào phòng. Chẳng có ánh mắt nào hướng về phía hai cô gái ấy.
Cả bác sĩ lẫn y tá đều chỉ nhìn chằm chằm mỗi mình tôi.
Bởi họ đã bị thế giới này xóa bỏ.
Từ hình ảnh, ký ức, đồ dùng cá nhân, cho đến những minh chứng của việc từng tồn tại, tất cả đều bị xóa sổ không còn một mảnh vụn.
“Ah, ống nghe vừa chạm vào người kìa, cậu ấy giật nảy mình luôn. Uwaa, hình như tớ thấy bụng cậu ấy một xíu rồi……!”
“Suzuka, ồn ào quá. Im lặng chút coi.”
Tôi đang bị trêu chọc công khai.
Dựa vào việc tôi đang bất động.
Chắc phải đấm cho một trận quá.
“Sự bực dọc đang rò rỉ ra ngoài kìa. Kasugai.”
“…………Lát nữa kiểu gì mình cũng bị vặn vẹo cho xem.”
“Vụ vừa rồi là lỗi của Suzuka.”
Kết cục.
Hiện tượng siêu nhiên.
Orimoto Suzuka.
Michikusa Inori.
Cả hai đã bị bốc hơi khỏi thế giới này.
Không còn ai khác ngoài tôi có thể nhìn thấy họ nữa.
Nguyên do, mọi chi tiết thảy đều mờ mịt.
Sự khởi đầu.
Đứng trước thực tại ấy, tôi đã dây dưa với Orimoto Suzuka khi cô đang mãi quẩn quanh sầu não trên cây cầu vượt dành cho người đi bộ.
Lấy đó làm cơ duyên để rồi dẫn đến hiện tại.
(……Tiền đề lúc này là phải hồi phục thể trạng đã.)
Nên hành động thế nào trong tương lai, thì trước mắt vẫn phải chữa lành những vết thương trên người. May mắn thay có vẻ như tôi không phải nằm viện quá lâu.
Nhưng mà…… Tôi cũng thật lo chuyện bao đồng.
Tự dưng lại đâm đầu vào rắc rối.
(Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu đây……)
Trong góc phòng bệnh, hai mỹ thiếu nữ đang say sưa trò chuyện dù chẳng ai nhìn thấy, vẫn hiện diện ở đó.
Nếu sự can dự của tôi có thể thay đổi được điều gì đó.
Hiện tại đang là những ngày giữa đỉnh điểm mùa hè.
“Ah, cậu ấy lại giật nảy mình kìa. Chụp ảnh lại mau.”
Cái con nhãi này, lát nữa cứ liệu hồn với tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
