Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14249

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29528

Tập 2 - Minh chứng cho việc đã từng tồn tại - Chap 32 - Bị nghe thấy rồi

Chap 32 - Bị nghe thấy rồi

“Đột nhiên gọi tới, ông có việc gì sao?”

Tôi áp điện thoại lên tai, cố gắng trả lời bằng tông giọng đều đều nhất có thể. Trong đầu tôi hoàn toàn chẳng có lấy một ý định quay trở về.

【Ta đang hỏi khi nào mày chịu vác mặt về.】

“Haha, ông đùa à. Tôi không về đâu.”

Tiếng cười khô khốc vang lên giữa công viên. Nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng cặp cha con nào ở đây cả. Tôi dùng mũi giày di di xuống mặt đất, chờ đợi phản ứng từ đầu dây bên kia.

Đúng là một trò đùa nực cười. Ngay từ đầu, lý do gì tôi phải về chứ? Vốn dĩ tôi đã có một ngôi nhà rồi, dù nó có hơi tẻ nhạt và những ký ức thì đã phai mờ. Tôi có nơi để trở về.

【Mày định cứng đầu đến bao giờ nữa. Ngay cả chút tiền chu cấp hàng tháng mày cũng từ chối nhận sao.】

“Kẻ đang cứng đầu là ông mới đúng chứ?”

Tôi đã rạch ròi mọi thứ từ lâu rồi. Tôi từ chối tiền chu cấp và cố gắng tự lo liệu mọi việc trong khả năng của mình. Tôi chẳng cần đến tiền của phía bên đó.

Lời nói của tôi khiến người bên kia thoáng lộ vẻ bực dọc. Sự im lặng lạnh lẽo cứ thế chất chồng qua từng giây. Giờ thì tôi mới biết im lặng cũng có dăm bảy loại. Đây là một sự tĩnh lặng nặng nề, vô cùng trĩu nặng.

“Cứ vứt bỏ tôi đi cho xong. Kể từ ngày hôm đó, chúng ta đâu còn lý do gì để dây dưa với nhau nữa, đúng không?”

【Mày không có, nhưng ta thì có.】

Từ trước đến nay, ông ta luôn xưng hô là “Ta”. Cái lối nói chuyện như dựng lên một bức tường dày cộp ấy chỉ khiến tôi thấy chướng tai gai mắt. Trong thâm tâm, tôi khẽ chép miệng một cái.

“Bảo tôi phải hùa theo ý ông á, xin kiếu. Vậy nhé, có người đang đợi tôi rồi.”

【Koutarou. Dạo này thế nào rồi?】

Khi tôi định thẳng tay dập máy, ông ta vẫn không chịu bỏ cuộc mà tiếp tục níu kéo. Thật là một gã rùng rợn. Lão đang tính toán gì trong đầu, tôi nhìn thấu hết. Chỉ là quan điểm sống của chúng tôi chẳng hợp nhau lấy một li.

“Không, chẳng có gì đặc biệt cả.”

【Thay vì học ở cái ngôi trường công lập tồi tàn đó──】

“Trường học vui lắm.”

Tôi thô bạo ngắt lời ông ta. Kẻ phân biệt đối xử, hay do lòng tự tôn của lão không cho phép? Những lời lẽ đầy vẻ coi thường đó, tôi không thể nhắm mắt làm ngơ được. Tôi ở đây là do chính tôi lựa chọn.

Quả thực, người ở đầu dây bên kia là một kẻ thành đạt trong xã hội. Tiền có đem vứt xuống cống cũng chẳng cạn. Nhưng đối với tôi, đó là một kẻ không thể nào cứu chữa nổi.

“Cũng có vài chuyện xảy ra nên không đến mức nhàm chán đâu. Hơn nữa, sống một mình cũng khá thoải mái.”

【Mày dám thốt ra là sống như thế thoải mái hơn sự bảo bọc của ta sao?】

“Haha. Ông hiểu rõ quá còn gì.”

Tôi bật cười chân thật. Bảo bọc á? Gọi là thống trị thì đúng hơn. Cớ sao tôi phải chấp nhận một tương lai mà ở đó tôi chắc chắn sẽ bị biến thành một quân cờ cơ chứ. Cho dù có mang khối tài sản khổng lồ ra dụ dỗ đi chăng nữa.

“Dù số tiền tôi còn lại chẳng là bao,”

Tôi đứng dậy khỏi chiếc xích đu. Tiếng xích sắt vặn xoắn vang vọng trong bầu không khí ẩm ướt.

“Nhưng biết cách xoay xở cũng quan trọng lắm chứ. Mai này muốn tự lập thì kỹ năng quản lý tài chính là bắt buộc mà, đúng không?”

【Tương lai của mày đã được định sẵn rồi.】

“Tương lai của tôi do tôi tự quyết.”

Một cuộc hội thoại lộn xộn giữa kính ngữ và nói trống không. Rõ ràng là tôi đã cố vạch ra ranh giới, nhưng không hiểu sao những lời qua tiếng lại cứ như thể đang kề dao găm vào cổ nhau vậy.

“Phiền ông đừng có ra vẻ làm cha nữa.”

Chỉ là một gã đàn ông chung dòng máu. Không hơn, không kém. Tôi chẳng còn coi ông ta là cha nữa, và cũng chẳng hề có ý định thay đổi suy nghĩ ấy.

“Bên đó có vẻ cũng bận rộn nhỉ…… Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy mặt ông trên bản tin đấy.”

Không đợi đối phương phản ứng, tôi cứ thế nói tiếp. Chẳng giống thái độ của một người con bình thường dành cho cha mẹ chút nào. Có lẽ đây là thời kỳ nổi loạn của con cái. Nhưng bản thân tôi cũng vốn chẳng phải là một con người hoàn hảo.

“À, gọi là gì ấy nhỉ... cái đó á~”

【──Ý mày là Dự án Phủ xanh Đô thị à.】

“Ah, đúng rồi, là nó đấy.”

Dự án Phủ xanh Đô thị.

Một dự án phát triển quy mô lớn do người đàn ông ở đầu dây bên kia nắm quyền tối cao, trực tiếp lên kế hoạch và điều hành.

Dự án nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ công chúng, và trong vài năm gần đây, tên tuổi của gã đàn ông này đã nổi lên như cồn. Thậm chí còn được đồn đại là một nhân cách lớn. Lần nào nghe thấy những lời đó, tôi cũng thấy thật khó hiểu. Bởi vì đối với tôi, gã đàn ông này là──

“Nghe có vẻ là một dự án lớn nhỉ. Định nhắm đến cái ghế chính trị gia luôn hay sao?”

【Koutarou. Không ngờ mày cũng chịu khó tìm hiểu đấy.】

“……Chắc ẵm luôn được cái giải thưởng nào đó cũng nên. Tôi cũng không rõ, mà nói thật thì tôi cũng chẳng hứng thú gì.”

Tôi nhếch mép.

“Chà, tuyệt thật, tuyệt thật.”

Tôi dán lên mặt một nụ cười như sắp rạn nứt. Lão dám sủa rằng tương lai của tôi đã được định đoạt. Nhưng, tương lai của tôi là của chính tôi.

Không phải của bất kỳ ai khác. Dù là tiếp quản cái Dự án Phủ xanh đó... hay kế thừa vị trí trưởng gia tộc, tôi đều kiên quyết từ chối. Mấy thứ của cải kếch xù kia, tôi chẳng thấy có giá trị gì hết.

“Tôi tự hào về ông lắm đấy──”

Chẳng biết từ lúc nào, trên mặt đất đã xuất hiện vài vết xước khá lớn. Tôi dùng chân lấp miệng hố nhỏ đó lại.

“Chắc nói như vậy là ông mãn nguyện rồi chứ gì?”

Khẽ hừ một tiếng, tôi trở lại với nụ cười chế giễu.

“Diễn trò nịnh bợ mãi tôi cũng chán rồi.”

Chính tôi cũng nhận ra giọng nói của mình lạnh lẽo đến nhường nào. Mối quan hệ với cha mẹ vốn dĩ đã rạn nứt từ lâu. Đã hỏng bét đến mức không thể nào hàn gắn được nữa. Nhưng tôi nghĩ như vậy cũng chẳng sao.

Tôi cũng chẳng có ý định sửa chữa nó. Tôi sẽ không bao giờ chấp nhận sự lựa chọn mà gã đàn ông này đã đưa ra…… Tuyệt đối không được phép chấp nhận.

【Đúng là sự chống đối ngu xuẩn. Koutarou, mày sẽ kế thừa nhà Kasugai. Đúng vậy, với tư cách là người thừa kế của ta.】

“Hãy tự trách mình vô phúc đi.”

Tôi buông một câu đầy ẩn ý. Chắc chẳng cần phải giải thích chi tiết nữa đâu. Lão ta thở dài, tỏ vẻ đôi chút khó chịu. Hiện thực rành rành ra đó, lão không có diễm phúc có thêm mụn con nào khác.

Thật sự là vất vả cho ông quá. Đương nhiên, là nói mỉa rồi.

【Nếu kế thừa vị trí của ta, tương lai mày sẽ không phải lo nghĩ gì cả. Tiền bạc sẽ được cung cấp cho mày tiêu xài như nước. Ta hứa đấy.】

“Ghê thật. Đúng là đại phú hào có khác.”

Ông ta chả hiểu cái thá gì cả. Thứ đó chẳng có chút sức hút nào với tôi. Có nhiều tiền thì đã sao. Chẳng lẽ gã đàn ông này không nhìn ra được nguyên nhân đằng sau việc tôi từ chối tiền chu cấp à…… Định coi tôi là đồ vật chắc.

“Mang đi mà làm từ thiện đi. Tôi sẽ không nhận lấy một đồng nào đâu. Tha cho tôi.”

Tôi hướng bước chân về phía lối ra của công viên. Đã đến lúc phải về nhà rồi. So với việc buôn chuyện điện thoại với lão này, bị bọn Orimoto hay Michikusa trêu chọc còn tốt hơn gấp nhiều lần, gấp hàng chục lần.

“Cầm ngần ấy tiền tôi cũng chẳng biết phải làm gì.”

Lão định đáp trả điều gì đó. Nhưng trước khi lão kịp nói hết câu, tôi đã chép miệng một cái.

“Ai thèm dăm ba cái đồng tiền bẩn thỉu đó hả thằng già.”

Những quyền lợi được xây dựng trên sự hy sinh của người khác. Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ bám víu vào thứ đó. Tôi chỉ cần được sống như bao người bình thường là đủ rồi. Không trèo cao, cũng chẳng ôm ấp lý tưởng gì xa xôi. Cứ bình dị là tốt nhất.

Tôi thừa biết, có được sự bình yên mới là điều khó khăn nhất. Đó là lý do tại sao tôi lại yêu thích sự bình yên đến vậy.

“Có tiền chắc hẳn là hạnh phúc lắm nhỉ.”

……Bàn tay không cầm điện thoại của tôi siết chặt lại thành nắm đấm. Tôi dồn nén mọi cảm xúc vào đó.

“Chẳng có việc gì là không làm được, thậm chí mua được cả trái tim con người cơ mà. ──Nói thật đi, ông đã dùng tiền để mua đúng không?”

Tràng cười lớn nhất từ đầu ngày đến giờ vang vọng đầy cô liêu giữa công viên vắng bóng người. Âm thanh tan biến vào hư không. Tiếng bô xe xả khói vọng lại từ đằng xa. Chỉ có giọng nói của tôi xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

“Cứ sống vui vẻ bên vợ của ông đi.”

【Koutarou, mày vẫn còn để bụng chuyện đó sao?】

“Phải. Vì tôi chỉ là một đứa trẻ con mà.”

Tôi đúng là trẻ con thật. Có đôi khi cũng rất ích kỷ. Nhưng, cái nguyên tắc đó thì không thể uốn nắn được. Sẽ luôn có những lúc tôi cần phải làm điều gì đó, những lúc tôi bắt buộc phải hành động.

“Việc tôi hận ông sẽ không bao giờ thay đổi đâu.”

【Trước mắt, hãy đến gặp ta đi đã.】

“──Hừ, từ chối. Chỉ vì không đẻ được con nên mới gọi tôi về làm người thừa kế, nghe buồn nôn thật đấy.”

Có lẽ, đó chính là tâm nguyện thực sự của lão ta. Rốt cuộc, người thừa kế chỉ có mỗi mình tôi. Nhận con nuôi chẳng phải sẽ nhàn hạ hơn sao. Thậm chí, sự tồn tại của tôi còn có thể biến thành vụ bê bối cho lão nữa cơ.

Chắc chính vì vậy mà lão muốn giữ quả bom là tôi ở ngay trong tầm tay để dễ bề kiểm soát. Chỉ cần không để nó phát nổ, mối lo ngại của lão sẽ giảm đi phần nào. Một lời triệu gọi chỉ chìm ngập trong sự tư lợi ích kỷ.

“Chẳng còn gì để nói với nhau nữa đâu.”

【Dù có thế nào đi chăng nữa, Koutarou vẫn là con trai của ta.】

“……Tôi nói trước nhé. Kể từ cái ngày ông nhẫn tâm vứt bỏ người ấy, tôi đã không còn coi cái thứ khốn khiếp như ông là cha nữa rồi.”

Nói đoạn, tôi dập máy. Cảm giác mệt mỏi ập tới, chạy dọc khắp cơ thể. Bao nhiêu cảm xúc cuộn xoáy trong lòng ngực nãy giờ đã được tuôn ra hết. Chỉ có sự bực tức là vẫn không sao vơi đi được.

“Kasugai.”

Nằm ngoài dự đoán. Âm thanh bất thình lình vang lên khiến tôi giật nảy mình. Ngoảnh cổ lại nhìn, mái tóc vàng óng đang đung đưa trong làn gió nhẹ, hắt lên những tia sáng rực rỡ của ráng chiều pha lẫn sắc tím nhạt.

“──Ực, cậu nghe thấy hết rồi à. Michikusa.”

“……Xin lỗi. Tớ lỡ nghe từ đầu rồi.”

“……Vậy sao. Chắc là nhạt nhẽo lắm nhỉ.”

Khuôn mặt Michikusa lộ rõ vẻ tội lỗi. Thật hiếm thấy đối với một cô nàng vốn dĩ ít khi để lộ cảm xúc như cậu ấy.

“Tớ có việc muốn nhờ Kasugai.”

“Hả? Nhờ tớ việc gì cơ?”

Michikusa khẽ gật đầu một cái.

“Tớ muốn làm gì đó để cảm ơn Suzuka vì nhiều chuyện. Thế nên tớ muốn bàn bạc việc này với cậu. ──Xin lỗi nhé.”

“Để cậu phải nghe mấy chuyện kỳ cục rồi.”

Khi sự tồn tại của cô ấy suýt bị biến mất, người đầu tiên nâng đỡ Michikusa không ai khác chính là Orimoto. Kể từ đó cũng có rất nhiều chuyện xảy ra. Dù là tình địch nhưng họ cũng là những người bạn thân thiết của nhau.

Nghe đâu, cô ấy muốn gửi lời cảm ơn đến Orimoto Suzuka. Lại còn nói là muốn tổ chức một sự kiện bất ngờ nữa chứ. Cơ mà, với cái khiếu thẩm mỹ của tôi, tôi không nghĩ là con nhỏ đó sẽ thích đâu.

Vài suy nghĩ vô bổ thoáng xẹt qua đầu, nhưng thú thật là chúng tôi đã chịu nhiều ơn huệ từ cô ấy. Bày tỏ lòng biết ơn là lẽ đương nhiên. Chắc cô ấy thấy khó mà bàn chuyện này ở nhà được. Nghĩ vậy nên Michikusa mới bám theo tôi ra tận đây.

Kết quả là, lại vô tình để cậu ấy nghe thấy cuộc cãi vã giữa tôi và cha mình. Tôi dùng tay day day mạnh hai hàng lông mày.

“……Kasugai. Cậu đang có xích mích với bố à?”

Giọng điệu ngập ngừng. Với một Michikusa lúc nào cũng thẳng thắn và luôn làm theo nhịp độ của riêng mình, đây quả là một thái độ cực kỳ hiếm thấy…… Tôi nhếch một bên mày.

“Cũng chẳng có chuyện gì đâu. Chỉ là cuộc gọi tiếp thị dai dẳng thôi. Tớ đã từ chối đi từ chối lại không biết bao nhiêu lần rồi mà họ vẫn gọi.”

“……Tại vì, tớ thấy cậu dùng những lời lẽ rất nặng nề.”

“Đừng bận tâm. Chuyện cá nhân của tớ thôi.”

Michikusa nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo âu. Cả Orimoto lẫn Michikusa, về cơ bản đều là người tốt. Đôi lúc có hơi phiền phức, nhưng họ đích thị là hình mẫu đại diện cho những người có nhân cách cao đẹp.

Chính vì vậy, tôi càng phải đẩy họ ra xa. Bởi nếu tôi nói ra, họ chắc chắn sẽ cố gắng tìm cách giúp đỡ.

“Ít ra thì, tớ vẫn có thể lắng nghe.”

Đây là vấn đề của tôi, và chỉ của riêng tôi mà thôi. Ngay từ đầu, mấy cô gái này đã bị cuốn vào những hiện tượng siêu nhiên và gặp đủ chuyện rắc rối rồi, tôi không muốn chất thêm gánh nặng không đáng có lên vai họ nữa.

“──Tớ đã bảo là đừng bận tâm rồi mà.”

“……Vậy sao. Tớ hiểu rồi.”

“Không sao đâu, chỉ là chuyện vặt vãnh thôi. Từ trước đến nay tớ cũng có đủ thứ chuyện rắc rối mà. Phiền phức thật đấy.”

Về thôi, tôi lên tiếng bảo Michikusa. Lên kế hoạch cảm ơn Orimoto. Cuộc trò chuyện của chúng tôi chỉ xoay quanh vấn đề đó. Một bầu không khí ngượng ngùng thoang thoảng xen ngang.

Dù sao thì, tạm thời như vậy là ổn rồi.

“Suzuka thích mấy màu như màu xanh nước biển đấy.”

“Vậy sao. Nếu thế thì──”

Khoảng cách giữa hai đứa kéo giãn ra, tôi khẽ khựng lại. Rốt cuộc thì những bước chân nhỏ nhắn kia lại càng làm nổi bật lên sự chênh lệch về vóc dáng giữa tôi và cô ấy.

(……Thật tình, đúng là phiền phức mà.)

Vừa bước vào kỳ nghỉ hè một cái là tháng Tám đã ập đến ngay. Sự kiện thường niên mỗi năm lại chuẩn bị diễn ra.

(……Năm nay cũng phải dọn dẹp sạch sẽ cho người ấy mới được.)

Dù trên hình thức hay giấy tờ hộ khẩu, tôi gọi những kẻ đó là cha mẹ đi chăng nữa, thì đối với tôi, bọn họ hoàn toàn không phải người nhà. Bọn họ chỉ là những kẻ đáng tởm mà tôi căm ghét đến tận xương tủy mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!