Câu chuyện tình rối rắm giữa tôi và một chị gái xinh đẹp nhưng yếu ớt và hút thuốc lá nặng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

WN - Chương 04: Khuyên Lưỡi

Hôm nay tôi không có ca làm thêm.

Sau khi giờ học kết thúc, tôi một mình nhanh chân bước khỏi lớp học, mặc kệ tất cả những người đang chuẩn bị sinh hoạt câu lạc bộ, đi làm thêm hoặc lên kế hoạch đi chơi đây đó. Tôi chẳng có tiền để chơi cũng chẳng có ai chơi cùng, thậm chí còn chẳng đào nổi chút gì gọi là hứng thú. Thế cho nên, tôi tới thư viện dạo sách một vòng rồi về nhà.

Bước ra ngoài tòa học xá, tôi nghe được những tiếng hò reo của câu lạc bộ bóng chày từ phía sân bóng. Trong khi đó, câu lạc bộ hòa tấu nằm bên khu học xá cũng cất lên những âm thanh không kém phần sôi nổi.

Thanh xuân. Những náo nhiệt và rộn rã của nó khiến tôi cảm thấy khó ở. Biết mình không nên nấn ná ở đây lâu hơn nữa, tôi băng qua hàng cây mà bước khỏi cổng trường. Lại thêm một ngày tôi không nói chuyện với ai và tách bản thân khỏi đám đông, như thể đấy là lẽ hiển nhiên nhất trên đời.

Tôi đi bộ trong khu dân cư yên tĩnh được một lúc thì nhìn thấy trọ của mình. Đến lúc tôi đặt chân tới sát cổng thì từ bên trong có một gương mặt quen thuộc bước ra.

“Chào em. Vừa đi học về sao?”

Là Hai Lăm.

“Dạ. Chị cũng vậy ạ?”

“Ừ, chị cũng mới về. À, cảm ơn em đã vứt rác hộ chị.”

“Không có gì đâu. Đến trước ngày thu rác thì chị cứ quăng trước sang ban công của em là được, để sáng ra đi học là em vứt một thể.”

“Thế thì tốt quá. Cảm ơn em nhiều nha.”

Đến đây, chị nói tiếp như thể vừa nhớ ra điều gì đó.

“À đúng rồi, em suy nghĩ chưa?”

“Suy nghĩ gì ạ?”

“Suy nghĩ xem muốn được cảm ơn gì cho chuyện đổ rác chưa?”

“A, ra là chuyện đó,” Tôi nói. “Xin lỗi chị, em vẫn chưa nghĩ ra.”

Không phải là tôi quên đâu. Tôi có nghĩ rồi, chỉ là tiềm thức ngăn cản tôi tìm được câu trả lời thích hợp.

“Thế thì tiện quá. Giờ mình đi luôn nha?”

“Hở?”

“Đi uống cà phê. Để chị trả tiền cho.”

*

Chị Hai Lăm dẫn tôi đến một quán cà phê cách trọ chừng mười phút đi bộ. Không gian quán yên tĩnh, đứng ngoài có thể nhìn thấy dãy trường xuân bám lên mặt tường. Người chủ là một ông già tự mình làm hết mọi thứ, và ngoài chúng tôi ra thì không có vị khách nào khác. Sự trầm mặc của quán cà phê làm tôi cảm giác nó đang cự tuyệt với dòng chảy thời đại.

Chúng tôi tiến vào bên trong quán cà phê. Chị Hai Lăm chọn ngồi ở trong còn tôi ngồi ở phía lối vào. Đợi một lúc thì ông chủ đến ghi gọi món.

“Cho tôi một cà phê trộn. Còn cậu Nhân Viên uống gì?”

“Em cũng uống giống chị.”

“Vậy cho tôi hai ly cà phê trộn.”

Sau khi ông chủ rời đi, tôi vừa nhìn xung quanh vừa nói.

“Em không biết quanh đây lại có quán cà phê như này.”

“Chị mê chỗ này lắm, vừa dễ chịu vừa cho khách hút thuốc.”

Chị Hai Lăm nói rồi đặt bật lửa với hộp thuốc lá lên bàn.

“Chị hút nha?”

“Chị cứ thoải mái.”

“Cảm ơn em. Chị hút đây.”

Chị Hai Lăm lấy ra một điếu ngậm vào miệng rồi châm lửa. Làn khói từ phổi phả ra không trung một cách uể oải.

Đây là lần đầu tiên tôi ngồi chính diện nhìn chị hút thuốc. Nhận thấy ánh nhìn của tôi, chị nở nụ cười.

“Sao thế? Mặt chị có dính gì hả?”

“Không, chỉ là trước giờ em chưa ngồi chính diện nhìn chị hút thuốc bao giờ.”

“À. Ừ nhỉ, bình thường toàn ở ban công mà.”

Tôi nhớ lại những buổi tối nói chuyện với chị bên ban công. Gương mặt hút thuốc của chị thật đẹp đẽ. Nhưng đó là nhìn nghiêng, còn nhìn thẳng như thế này cũng không làm vẻ đẹp ấy vơi đi phần nào.

Tôi có thể ngắm chị mãi không chán.

“Nhắc mới nhớ, nãy chị gọi em là cậu Nhân Viên làm cho ông chủ đứng sững cả người.”

“Chà. Đúng là nghe rối rắm thật. Có lẽ chị nên gọi em là Hậu Bối của chị hơn nhỉ.”

“Chắc thế.”

“Vậy em muốn được gọi thế nào? Hậu Bối? Cậu Nhân Viên? Hay là em có nguyện vọng nào khác?”

“Em thì sao chẳng được. Chị nên lo về cái tên của mình thì hơn đấy. Dù sao cái tên Hai Lăm cũng không bình thường chút nào đâu.”

“Chị khá thích cái tên của mình ấy chứ. Nghe ngầu mà, kiểu giống rô bốt.”

“Rô bốt?”

“Em có đọc Dragon Ball không? Chị thích cái cô Android Mười Tám lắm. Kết hôn rồi mà chồng vẫn gọi mình là Mười Tám. Nghe thú vị không chứ? Rõ ràng người ta có tên thật cơ mà.”

“Công nhận.”

“Chị thấy ghen tị ghê. Họ mãi mãi không già đi, ngoại hình cũng không bao giờ thay đổi. Một kiểu tồn tại đến vĩnh hằng.”

“Nhưng chồng là con người nên chẳng phải thành ra mình là kẻ duy nhất bị bỏ lại hay sao ạ? Những người bạn người thân sớm muộn cũng không còn ở bên mình nữa.”

“Được ở cạnh người mình yêu thương vào khoảnh khắc cuối đời của họ, thế chẳng phải là đủ rồi sao? Người chết rồi sẽ được lý tưởng hóa, tất cả những kỷ niệm đáng ghét, những khía cạnh khó coi của họ đều sẽ bị lãng quên. Khi đó, em sẽ tiếp tục được sống mãi mãi trong những kỷ niệm đẹp đẽ tẩy trắng không phai. Nghe tuyệt chứ bộ?”

Chắc vậy. Chí ít thì đó là cách chúng ta giữ lấy tình yêu dành cho người đã khuất trong trái tim mình, mặc cho sự thật là họ không còn ở bên chúng ta nữa.

“Mãi mà chưa thấy cà phê chị nhỉ.”

“Thì ở đây tự mình ông chủ lo liệu hết mà. Em thấy không, thời gian trong quán trôi chậm hơn bên ngoài nhiều.”

“A, em nói vậy thôi chứ không phải có ý chê trách gì đâu. Ông chủ muốn bưng cà phê cho mình lúc nào chẳng được.”

“Ừ. Tụi mình cứ ngồi trò chuyện là được.”

Chị Hai Lăm vừa nói vừa mỉm cười, tay dụi vào gạt tàn cái điếu thuốc đã ngắn lại như một con sâu. Lửa vừa tắt hẳn thì chị bất chợt hỏi tôi một câu.

“Em thấy trường lớp thế nào?”

“Thế nào là sao ạ?”

“Là vui hay không vui?”

“Không vui.” Nghe câu trả lời thật lòng của tôi, chị Hai Lăm nhoẻn miệng cười thích thú.

“Chà. Không vui sao. Em có nhiều bạn không?”

“Trông em là người có nhiều bạn lắm ạ?”

“Nghe bảo trong số những kẻ tấn công tình dục thì người đã kết hôn và có con nhiều hơn người độc thân đấy.”

“Em biết chị muốn nói là vẻ ngoài và nội tâm của con người không đồng nhất, nhưng ví dụ của chị cực đoan quá mức rồi đấy.”

Nói gì thì nói, tôi không có cái vẻ gì của một người giao thiệp rộng. Bên trong thế nào thì bên ngoài y như vậy. Tôi không có mặt nạ hai mặt, nhưng cái “mặt trước” của tôi cũng xỉn màu như cái “mặt sau” vậy.

“Em không có bạn.”

“Không ai luôn?”

“Vâng. Ở trường có nhiều ngày em không nói chuyện với ai.”

“Em thích tự khổ dâm mình hả?”

“Không phải. Có bạn thì vẫn tốt hơn không. Có quá nhiều thì mới khổ. Còn em đơn giản là không theo kịp nhịp điệu của mọi người xung quanh, kiểu những gì mọi người thấy hay thì em lại không nghĩ như vậy. Em không thấy đám tâm điểm nói chuyện gì thú vị, em cũng không theo kịp nhịp điệu của đám ngồi góc lớp. Người ta hay bảo quan hệ bạn bè là phải có qua có lại mới bền, đúng không? Nhưng em chẳng có gì để cho họ cả. Em không biết lấy lòng người khác, ăn nói cũng chẳng khéo. Những thứ đại chúng thích em cũng không có hứng thú. Em lại càng không muốn gượng ép bản thân xem anime hay lướt mạng xã hội chỉ để hùa theo câu chuyện của người ta, cảm giác làm vậy nó cứ thiếu chân thực thế nào ấy.” 

“Ra là vậy. Tóm lại em là một người có tính cách siêu phiền phức.” 

“Dạ chắc là vậy. Tóm gọn lại thì là thế đấy ạ. Nhưng giờ nghĩ bình tĩnh lại, không có nổi một mống bạn bè nào cũng căng chị nhỉ.” 

“Vậy sao? Chị thấy ổn mà.” 

“Thật ạ?” 

“Ừ. Vì như thế chị mới dễ rủ em đi chơi.” 

“...Đấy là tính toán của chị thôi chứ gì.” 

“Chà. Không được sao?” 

“Cũng không hẳn là không được.”

Đúng lúc đó, ông chủ quán mang hai ly cà phê trộn ra bàn. Hai chiếc tách được đặt trước mặt mỗi người. Làn khói trắng bốc lên từ mặt nước đen ngòm. Bình thường tôi sẽ bỏ thêm đường, nhưng hôm nay thì không. Bởi vì chị Hai Lăm không bỏ đường mà uống đen nguyên chất. Chị Hai Lăm nghiêng tách, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi. Nhìn dáng vẻ ấy, tôi bất giác thốt ra câu hỏi vừa nảy lên trong đầu.

“Chị... không thấy nóng ạ?” 

“À chị uống đồ nóng bình thường.”

“Không, ý em không phải thế.” 

“Hả?”

“Cái ở lưỡi ấy...”

“À, cái khuyên hả?”

Giữa lưỡi chị có gắn một cái khuyên. Ánh bạc lấp lánh màu kim loại. Uống đồ nóng thì nó cũng phải nóng lên chứ nhỉ.

“Hoàn toàn không nóng đâu. Em muốn sờ thử không?” 

“Hở?”

“Nè.”

Nói rồi chị hướng về phía tôi, để lộ chiếc lưỡi nãy giờ vẫn giấu kín trong khoang miệng. Chiếc lưỡi màu hồng nhạt, vừa ướt át lại bóng loáng một vẻ gợi tình như một thớ nội tạng bị lộn trái ra ngoài. Ở ngay đầu lưỡi, một viên bi bạc đang tỏa sáng.

Tôi có cảm giác như mình đang nhìn thấy một thứ không được phép nhìn. Một cảm giác đầy lầm lỗi, trái đạo đức. Thế nhưng, tôi lại chẳng thể dời mắt đi đâu được. Chẳng biết từ lúc nào, mọi cảnh vật xung quanh đã biến mất khỏi tầm mắt. Ánh nhìn của tôi giờ đây chỉ dán chặt vào chiếc lưỡi đỏ hỏn của chị.

“...Được không ạ?”

Chị vẫn giữ nguyên tư thế thè lưỡi, khẽ gật đầu. Tôi liếc nhìn để chắc chắn rằng ông chủ quán không để ý đến bên này, rồi rụt rè vươn tay, để phần thịt mềm ở đầu ngón tay chạm vào lưỡi chị.

Cái khuyên lạnh lẽo, không nóng chút nào. Chiếc lưỡi còn ấm hơn nhiều. Sự lạnh lẽo đến vô hồn của chiếc khuyên bạc trở thành một dị vật rõ rệt giữa những mềm mại, nhớp nháp và nồng ấm nơi đầu lưỡi.

“Thấy chưa? Không nóng đúng không?”

Đúng là không nóng thật. Nhưng toàn thân tôi lúc này lại nóng ran. Chạm vào khuyên lưỡi mà tôi cảm giác cứ như đang sờ vào một vùng cấm kỵ. Tựa hồ tôi đang chạm tay vào vùng kín của chị vậy.

Cái cảm giác vô hồn của kim loại hòa lẫn với hơi ấm nhớp nháp của đầu lưỡi cứ dính chặt lấy đầu ngón tay và tâm trí tôi, mãi không chịu rời.