Chương 32: Lời Mời
“Nào! Hôm nay, cuối cùng tôi cũng sẽ dạy các bạn cách cầm Shinai!”
Lúc nào gặp cậu cũng tràn đầy sức sống nhỉ.
Mong là lúc chúng ta làm tình, cậu sẽ tiết chế lại một chút.
“Cách cầm Shinai? Chẳng phải chị nói là trước khi học xong lễ nghi thì không được cầm Shinai sao?”
“Chuyện đó tôi đã nghe huấn luyện viên nói rồi. Nhưng các hậu bối năm nhất khác đang học cách cầm và tư thế, thậm chí cả bước di chuyển nữa, nếu chỉ có Matsuda-senpai bị tụt lại phía sau thì sau này sẽ rất vất vả. Vì vậy tôi định lén dạy cho anh.”
Chinami...! Sao em lại tốt bụng thế này?
Anh cảm động quá. Để anh liếm cho một cái nhé?
“Làm vậy có được không ạ? Lỡ bị phát hiện thì...”
“Dù có bị phát hiện thì trước mặt ngài ấy sẽ nói vài câu, nhưng sau lưng thì sẽ nhắm mắt cho qua thôi ạ. Huấn luyện viên chắc chắn cũng muốn vậy. Muốn Matsuda-senpai được tôi chỉ dạy.”
“Vậy sao ạ?”
“Tất nhiên rồi. Nếu chỉ dạy công việc quản lý cho một thành viên mới đến vì muốn học Kendo thì người đó sẽ nhanh chóng mất hứng thú thôi. Dù vậy, huấn luyện viên cũng đã dặn dò rồi, nên chúng ta hãy học ở nơi mà các thành viên khác không thể nhìn thấy. Anh thấy phấn khích chứ?”
Nơi mà các thành viên khác không thể nhìn thấy à...
Nghe có vẻ hơi dâm đãng.
“Vâng, tôi thấy phấn khích lắm.”
“Trông anh chẳng có vẻ gì là như vậy cả.”
Trước lời nói đầy nghi ngờ của Chinami, cơ mặt tôi giãn ra hết cỡ.
Một niềm hân hoan pha chút cường điệu.
Chinami thấy biểu cảm này liền giật mình rồi lùi lại nửa bước.
“C, cái gì vậy? Biểu cảm tà ác đó là sao...?”
Tôi chỉ vui mừng theo lời em nói thôi mà lại bảo là tà ác. Thật quá đáng.
“Vì tôi vui mà.”
“Là... vậy sao...?”
“Đã bảo là vậy rồi mà.”
“Hừm... Được rồi... Trước tiên...”
Cô ấy hắng giọng vài lần rồi dẫn tôi đến tủ đựng Shinai.
“Shinai không phải là vật dụng dùng lâu như Bogu đâu ạ. Dùng một thời gian thì tre sẽ bị cong và hỏng, khi đó phải thay ngay bằng Shinai mới. Nếu đang đấu tập mà thanh tre gãy đâm vào người thì sẽ rất nguy hiểm. Những thanh Shinai ở đây các thành viên cũng dùng chung nên anh cứ coi nó như vật tiêu hao nhé.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Trước tiên, tôi sẽ giải thích về cấu trúc của Shinai. Lớp da bọc quanh chuôi kiếm của Shinai được gọi là Tsuka-gawa, nhưng thường thì khi nói Tsuka-gawa người ta sẽ chỉ chuôi kiếm, anh hãy nhớ lấy. Và...”
Chinami chỉ tay vào từng bộ phận của Shinai và bắt đầu giải thích cấu trúc của nó.
Tsuka-gawa, Tsuba, Tsuru, Nakayui, Sakigawa, v. v...
Mỗi bộ phận đều có tên gọi khác nhau, thậm chí còn có cả các loại Shinai khác nhau tùy theo hình dạng.
“Anh đã nhớ hết chưa ạ?”
Câu hỏi của Chinami sau khi giải thích cặn kẽ.
Tôi gật đầu đáp.
“Chắc là rồi.”
Chinami liền chỉ vào phần đốt tre hơi phình ra ở phía dưới lưỡi kiếm của Shinai và hỏi.
“Vậy thì đây là đâu ạ?”
“Dojang.”
“Còn lớp da này, và cái vòng tròn ở dưới đây?”
“Nakayui, Tsuba.”
“Vậy bộ phận này thì sao?”
“Datotsu-bu.”
“Tốt lắm. Sau này tôi sẽ kiểm tra mỗi ngày nên anh nhất định phải nhớ kỹ nhé.”
“Vâng, thưa sư phụ.”
Nói rồi tôi thực hiện lễ cúi chào dành cho sư phụ, mắt Chinami liền tròn xoe.
“Sư phụ...? Tôi không phải sư phụ mà là thành viên cùng câu lạc bộ với Matsuda-senpai mà?”
“Chị là người dạy tôi nên đương nhiên là sư phụ rồi.”
“Ồ hô...”
Chinami thốt lên kinh ngạc rồi nở một nụ cười hài lòng.
Có vẻ cô ấy rất thích thái độ của tôi.
“Tôi sẽ luôn tin tưởng và đi theo sư phụ.”
“Woa...! Cái khí thế đó... rất tốt...! Sau này tôi sẽ chăm chỉ chỉ đạo Matsuda-senpai! Chúng ta hãy nhanh chóng và hoàn hảo nâng cao kỹ năng để nhắm đến giải mùa thu... à không, hơi khó, giải mùa đông nhé! Nào, bây giờ chúng ta ra cửa sau để học cách cầm kiếm thôi!”
Không, đây chỉ là lời nịnh hót thôi mà em lại tin thật à.
Nhưng mà dáng vẻ đầy nhiệt huyết này trông cũng tốt đấy.
“Matsuda-kun, tay cậu sao thế? Đỏ ửng hết cả lên...”
Câu hỏi đầy lo lắng của Miyuki khi vừa lên xe.
Tôi nhún vai đáp.
“Máy giặt giữa chừng bị hỏng nên đành phải giặt tay. Giặt võ phục bằng nước nóng sẽ bị phai màu và co lại nên đành phải giặt bằng nước lạnh.”
“Thật á...? Vất vả cho cậu rồi...”
“Không sao. Ở cùng Nanase-senpai cũng vui mà.”
“Nanase...? Cậu đang nói đến bạn của tớ à?”
Nhắc mới nhớ, họ của bạn Miyuki cũng là Nanase.
“Tôi đã nói là senpai mà. Chị ấy học năm hai, cũng làm quản lý giống tôi.”
“À... Hình như tớ có nghe qua rồi... Mà vui lắm à?”
“Ừ.”
“Vui như thế nào? Hai người hay đùa giỡn với nhau à?”
Giọng nói có chút gai góc.
Đó là bằng chứng cho thấy sự ghen tuông đang dần trỗi dậy.
Vui quá, vui quá đi.
“Thì cũng... tự miệng tôi nói ra thì hơi kỳ, nhưng cũng làm đủ thứ.”
“Cũng nói những lời đùa cợt bậy bạ như với tớ à?”
“Tôi với chị ấy chưa thân đến mức đó.”
Sắc mặt Miyuki trở lại bình thường.
Có vẻ cô ấy đã yên tâm khi tôi làm rõ sự chênh lệch cấp bậc hiện tại, nhưng chỉ vì chuyện cỏn con này mà đã nổi máu ghen thì làm sao đây.
Như thế này thì sau này lúc tôi tung mồi nhử cho 3P, 4P, chắc sẽ vất vả lắm đây.
“Vậy à...? Cẩn thận đừng để mắc sai lầm nhé...”
Cô ấy dặn dò những lời không thật lòng, tôi chỉ biết bật cười khẩy.
“Biết rồi. Mà cậu đổi sang ghế phụ đi.”
“Ghế phụ? Sao vậy?”
“Không biết là có một người ngồi bên cạnh nói chuyện cùng là phép lịch sự à? Các người là ông hoàng bà chúa chắc? Tôi phải hầu hạ các người à?”
“Vậy thì để Tetsuya-kun...”
“Tôi không chở đàn ông ở ghế phụ.”
Trước lời nói dứt khoát của tôi, Miyuki bật cười khẩy rồi xuống xe.
Cô ấy điềm đạm bước đến, mở cửa rồi ngồi lên ghế phụ và thắt dây an toàn.
Nhìn sợi dây an toàn căng cứng kẹp giữa hai bầu ngực, dục vọng trong tôi lại trào dâng.
Sắp tới phải kẹp cặc vào thay vì dây an toàn mới được.
“Được chưa? Hài lòng chưa?”
“Ừ. Hay là chúng ta bỏ Miura lại rồi đi luôn nhỉ?”
“Đùa thôi đúng không? Lần này tớ sẽ không tin đâu.”
Không phải đùa đâu.
“Sao thằng này lâu thế không biết... Chắc là đang tự chế bồn cầu rồi đi vệ sinh trong đó à...”
Thấy tôi càu nhàu với vẻ mặt đầy bất mãn, Miyuki khúc khích cười rồi đặt một viên kẹo lên hộp điều khiển trung tâm.
“Ăn cái này đi cho bình tĩnh.”
“Cái gì đây.”
“Nhìn không biết à? Kẹo mà.”
Tôi thờ ơ bóc vỏ kẹo rồi cho vào miệng.
“Tôi muốn ăn bánh quy.”
“Chỉ cần đợi đến ngày mai là được mà.”
“Nếu hôm nay cậu không cho Miura bánh quy cậu mang đến thì tôi đã chẳng nói ra lời này. Đã thế còn làm ngon nữa chứ...”
“Tớ chỉ cho đúng một cái theo lời Matsuda-kun thôi mà, có đáng tiếc đến thế không?”
“Ừ.”
Trước câu trả lời ngắn gọn nhưng đầy chân thành đó, Miyuki lắc đầu quầy quậy.
“Sao hôm qua và hôm nay lại trẻ con thế nhỉ...? Đúng là ấu trĩ...”
Thích vì tôi ghen tuông mà còn nói năng hoa mỹ.
Tôi đang đấu khẩu với Miyuki thì cửa sau mở ra và Tetsuya bước vào, tôi liền nhíu mày.
“Sao bây giờ mới đến, cái th...”
“Matsuda-kun.”
Ngay khi tôi sắp chửi thề, Miyuki liền ngăn lại.
Tôi liếc nhìn cô ấy rồi đổi lời.
“Sao bây giờ mới đến thế?”
“Xin lỗi, xin lỗi... Đau bụng quá... Mà Miyuki sao lại ngồi ở đó?”
Người trả lời câu hỏi đó là Miyuki.
“Vốn dĩ có một người ngồi ở ghế phụ mới là lịch sự. Từ tuần sau, Tetsuya-kun ngồi ghế phụ nhé. Chúng ta thay phiên nhau.”
“Vậy à...? Được rồi.”
Tôi đã nói là không chở đàn ông ở ghế phụ rồi mà?
Đặc biệt là thằng khốn đó, chết cũng không được.
Khi tôi khởi động xe, Tetsuya thò đầu vào giữa hai ghế trước và đề nghị.
“Ngày mai là cuối tuần, ba chúng ta đi đâu chơi không?”
Miyuki liền liếc nhìn tôi rồi làm vẻ mặt khó xử.
“À... ừm... xin lỗi. Ngày mai tớ có hẹn rồi.”
“Cả buổi tối à?”
“Chắc là vậy... Thay vào đó, tối chúng ta đi dạo nhé. Dạo này ít đi quá.”
Miyuki à, đừng cố lấp liếm nữa, lần này cậu phải trả lời thật lòng thì Tetsuya mới không nghi ngờ chứ?
Lỡ gã đó định đi đâu rồi nhìn thấy xe của tôi đang đỗ ở nhà cậu thì sao?
Tôi thì nếu vậy sẽ giơ hai tay hoan nghênh.
Mà nhân tiện, đến tận tối à... Chẳng lẽ cậu định ở cùng tôi đến khuya sao?
“Tiếc thật. Vậy thì nhất định phải đi dạo nhé. À, và Matsuda.”
Tetsuya tỏ vẻ thất vọng rồi gọi tôi.
Nhìn mặt gã đó, tâm trạng tôi tốt lên hẳn, tôi đáp.
“Gì.”
“Trong giờ nghỉ hoạt động câu lạc bộ, tớ tình cờ nghe được Renka-senpai và Nanase-senpai nói chuyện... Nanase-senpai có vẻ đánh giá cậu rất tốt đấy. Cứ thế này thì chẳng mấy chốc sẽ có tin vui thôi.”
Đi vệ sinh xong về thằng này như được cải tạo vậy?
Hôm nay cứ hỗ trợ tôi mãi.
Không biết lời vừa rồi là cố ý hay không, nhưng nếu cậu cứ cố gán ghép tôi với Chinami như vậy thì Miyuki sẽ bực mình đấy.
Nhìn xem. Biểu cảm đáng sợ chưa kìa.
“Vậy à? Cảm ơn.”
Tôi chân thành cảm ơn gã đó rồi cho xe chạy.
Áo sơ mi cotton màu xanh navy, và quần slack có dây thun màu be.
Như thế này trông sẽ vừa đủ lịch sự, lại vừa toát lên vẻ năng động.
Tôi đi một đôi giày lười, rồi vừa xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay vừa bước ra ngoài.
‘Nóng quá.’
Theo thông tin tôi tìm hiểu qua DokiAka, trong phòng Miyuki không có điều hòa.
Nhưng phòng khách thì khác. May mắn thay là có.
Không biết hôm nay có thể vào phòng Miyuki được không, nhưng nếu được thì cứ ở phòng khách hóng gió mát một lúc là chịu được thôi.
Tôi nép mình khỏi cái nắng gay gắt, lên xe rồi đi thẳng đến nhà Miyuki.
Khi gần đến nơi, Miyuki gọi điện đến.
“Ừ.”
- Cậu đang ở đâu?
“2 phút nữa là đến. Đỗ xe ở đâu?”
- Cậu đỗ song song trước xe của bố tớ là được.
“Bác trai cho phép à?”
- Ừ. Tớ hỏi hôm nay rồi. Bố tớ ngạc nhiên lắm, hỏi Matsuda-kun có xe từ bao giờ. Tớ ra đón nhé?
“Ừ. Ra đây rồi đỗ xe hộ tôi.”
- Thôi tớ ở nhà đây. Nhanh lên nhé.
Miyuki nói với giọng vui vẻ rồi cúp máy.
Khi đến nhà cô ấy, tôi thấy cô ấy, người bảo sẽ ở nhà, đang đứng đợi sẵn và tôi nhếch mép cười.
Tôi cẩn thận đỗ xe trước xe của Wataru, tắt máy rồi xuống xe, ánh mắt Miyuki lướt qua toàn thân tôi.
Có vẻ cô ấy rất thích bộ trang phục này.
“Bác trai và bác gái đâu?”
“Đang đợi cậu đấy. Mà cậu đang căng thẳng à? Mặt hơi... cứng lại thì phải...?”
“Đây là lần đầu tiên tôi được mời đến nhà ăn cơm... nên hơi sợ.”
Nghe vậy, mắt Miyuki cong lên thành hình bán nguyệt.
Cô ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi như để động viên rồi nói.
“Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”
“Đừng có trêu tôi như ở Isshiki đấy. Chết đấy.”
“Để xem Matsuda-kun thể hiện thế nào đã.”
Cô ấy trêu chọc tôi một cách tinh nghịch, rồi cùng tôi đi song song đến cửa chính.
Sau đó mở cửa.
“Chào mừng, Matsuda-kun.”
“Chào mừng, Matsuda.”
Lời chào đón của Midori và Wataru đang đợi ở cửa.
Thậm chí cả Kana cũng đứng sau hai người họ vẫy tay với tôi.
Cái máy phát sữa cho em bé của gia đình này lúc nào nhìn cũng to thật.
Ngực của Midori thì cho vào cặc của tôi, ngực của Kana thì bôi dầu rồi massage toàn thân...
Cuối cùng, ngực của Miyuki thì cho vào mặt tôi...
Nghĩ đến cảnh mình được bao bọc bởi bộ ngực của ba người, tôi thấy thật hạnh phúc.
Sau một hồi chìm trong ảo tưởng vui vẻ, tôi cúi gập người.
“Chào hai bác, lâu rồi không gặp ạ.”
“Trời nóng lắm phải không? Mau vào nhà đi.”
Cảm ơn bác. Nhưng mà bác có ý định sa ngã không ạ?
Nếu có dù chỉ một chút thì hãy bỏ thuốc ngủ vào nước của Wataru giúp cháu nhé.
“Vâng, vậy cháu xin phép ạ.”
Tôi lại một lần nữa cúi chào lịch sự rồi vào nhà Miyuki và cởi giày.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
