Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 5

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 4

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 308

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Web Novel - Chương 31: Sự Tận Tâm Của Miyuki

Chương 31: Sự Tận Tâm Của Miyuki

“Đến nơi rồi. Xuống xe đi.”

“...”

Miyuki ngơ ngác nhìn về phía trước.

Nắm tay nhau gần 5 phút rồi, cũng phải đờ đẫn thôi.

Đến tôi còn đang căng thẳng đây, huống chi là cậu.

Tôi đã nắm tay Miyuki vài lần.

Ví dụ như lúc bị Shimoyama đánh và đến bệnh viện, hay lúc ăn trưa xong và đứng dậy trên sân thượng.

Chỉ là khi đó chỉ là nắm nhẹ, không đến mức chia sẻ hơi ấm cho nhau và cảm nhận được cả mồ hôi lạnh rịn ra như hôm nay.

Tâm trạng của tôi bây giờ...

Hồi hộp.

Chỉ có thể diễn tả bằng một từ này.

Tôi nhìn Miyuki một lát để trấn tĩnh lại cảm xúc dâng trào, rồi đưa tay ra trước mặt cô ấy và búng tay.

Tách!

“Ơ...?”

Ánh mắt Miyuki đã có tiêu cự trở lại.

Dáng vẻ nhìn quanh của cô ấy trông như một người vừa thoát khỏi thôi miên.

Vậy thì người búng tay là tôi đây chẳng phải là nhà thôi miên sao? Tình huống này cũng hay đấy.

Tôi bật cười nhẹ và nói.

“Đến nơi rồi.”

“Nhanh vậy...?”

“Sao? Tiếc à?”

“T, tiếc cái gì chứ...!”

Miyuki phản ứng thái quá rồi lấy túi xách của mình.

Cô ấy mở cửa ghế phụ, xuống xe rồi quay lại nhìn tôi.

“... Matsuda-kun. Chuyện đó...”

“Sao.”

“À, không có gì... Cậu về cẩn thận nhé...”

Cô ấy ngập ngừng nói những lời nhạt nhẽo, nhưng cậu đang có âm mưu gì đúng không?

Dù không biết là gì nhưng chắc chắn là chuyện tốt với tôi, tuyệt đối không phải chuyện xấu. Phải không?

Tôi cười toe toét với Miyuki rồi cho xe chạy.

Trong xe, hương mận thoang thoảng lan tỏa.

Đó là mùi từ bàn tay phải đã nắm tay Miyuki của tôi.

Chúng ta... đã dùng chung kem tay rồi nhỉ?

Tôi tự mình cười khúc khích như một tên biến thái, rồi vừa về đến nhà đã gọi ngay cho Miyuki.

Tiếng chuông reo hai ba lần, và một lúc sau,

- Ừm. Matsuda-kun. Sao thế?

Miyuki bắt máy.

Giọng nói có tiếng vang, chắc là đang trong phòng tắm?

Nếu định đi tắm thì... có thể gửi cho tôi ảnh khỏa thân không?

“Sao trăng gì. Chỉ gọi thôi.”

- À... Cậu ở nhà à?

“Ừ. Cậu đang làm gì đấy?”

- Tớ định đi tắm... Matsuda-kun về đến nơi an toàn chứ?

Đúng là ở trong phòng tắm thật.

Hôm nay giọng Miyuki nghe ngoan ngoãn lạ thường.

Chắc là đang ngại đến chết mất, nhưng phản ứng như vậy cũng không tệ.

“Vừa mới đến nơi.”

- Vậy à... Mà chuyện chúng ta ăn cơm... cậu không quên chứ?

“Bố mẹ cậu mời ấy à?”

- Ừ.

“Tôi nhớ mà.”

- Vậy cuối tuần này cậu đến nhà tớ nhé...?

Nhìn cái đà tiến công vũ bão này xem.

Đúng là may mắn khi đã chìa tay ra ở vòng quay ngựa gỗ.

“Hỏi ý kiến bác trai bác gái trước đi.”

- Bố mẹ tớ bảo lúc nào cũng được.

“Vậy à? Thứ Bảy? Hay Chủ Nhật?”

- Ừm... Chắc là Thứ Bảy sẽ tốt hơn.

“Được rồi. Tôi sẽ để trống lịch.”

- Matsuda-kun vốn dĩ rảnh rỗi mà. Sao lại giả vờ bận rộn thế...?

Miyuki bắt đầu khởi động cho những câu đùa.

Tôi tặc lưỡi tỏ vẻ không hài lòng rồi nói.

“Lại bắt đầu giỡn mặt rồi đấy. Muốn ăn đòn à?”

Bên kia điện thoại vang lên tiếng cười nhỏ.

Chắc là đã bớt căng thẳng rồi, nhưng khi nằm trên giường, cậu sẽ lại nhớ đến chuyện nắm tay thôi.

Hơn nữa, chỉ cần nhìn thấy thứ gì đó tương tự vòng quay ngựa gỗ là cậu sẽ lại tưởng tượng ra sự kiện hôm nay.

Ví dụ như... cái vòng xoay ở sân chơi, hay còn gọi là cái đu quay ấy.

- Xin lỗi nhé. Tớ phải đi tắm nên sẽ liên lạc sau.

“Tùy cậu.”

- Lúc nào cũng cộc cằn... Đúng là đồ ngốc.

“Gì? Này con nhỏ này...”

Tút.

Tôi còn chưa kịp nói gì, Miyuki đã cúp máy.

Đúng là đồ chảnh chọe. Ghi sổ món nợ này.

“Miyuki.”

“Ừm...?”

“Sao hôm nay cậu trông phờ phạc thế? Tối qua học khuya à?”

Trước câu hỏi đầy lo lắng của Tetsuya, Miyuki đang rũ vai bước đi liền lắc đầu.

“Chỉ là... có nhiều chuyện phải suy nghĩ thôi...”

Từ lúc ra khỏi nhà, bọng mắt của Miyuki đã thâm quầng.

Đó là bằng chứng cho việc không ngủ đủ giấc.

Chắc là cô ấy đã chìm trong những ảo tưởng của riêng mình và thao thức đến tận sáng.

Ánh mắt Miyuki khẽ liếc về phía tôi.

Cô ấy quan sát biểu cảm hiện tại của tôi rồi bĩu môi ra cả tấc.

Chắc là cảm thấy bất công khi thấy tôi vẫn bình thản trong khi bản thân lại có quá nhiều phiền muộn.

“Tớ nghĩ cậu nên chợp mắt một lát trước khi vào học.”

Trước lời nói tử tế của Tetsuya, Miyuki nở một nụ cười yếu ớt rồi đáp.

“Tớ không sao đâu... Cảm ơn cậu đã lo lắng.”

“Vậy à... Thế tớ đi mua cho cậu đồ uống nóng nhé?”

“Trong thời tiết này á...?”

“Hơi kỳ à?”

Tôi lặng lẽ đi theo sau, nghe cuộc đối thoại không có tiến triển của hai người họ, rồi lén mở túi trước của chiếc cặp Miyuki đang đeo và bỏ một gói thạch vào.

Cứ thế, chúng tôi tách nhau ra ở tủ đồ cá nhân ngoài hành lang.

Tôi lấy sách vở liên quan đến tiết học và vào lớp, rồi thấy trên tay Miyuki, người đã ngồi sẵn ở bàn, đang cầm gói thạch.

Cô ấy cầm trên tay gói kẹo có hình quả mận to tướng, rồi phát hiện ra tôi và cười tủm tỉm, dáng vẻ đó đẹp đến mức khiến tôi khó lòng rời mắt.

Tôi cố gắng giữ vẻ mặt thờ ơ và ngồi xuống ghế, điện thoại liền rung lên.

[Cảm ơn vì gói thạch, nhưng cậu không được tự tiện mở cặp của người khác đâu đấy.]

Một tin nhắn đúng kiểu Miyuki, có phần cứng nhắc.

Tôi bật cười rồi gõ bàn phím gửi tin nhắn trả lời.

[Thế thì trả lại đây.]

[Không.]

Lời từ chối dứt khoát cùng với một sticker hình chú thỏ dễ thương đang cười.

Tôi hơi ngẩng đầu nhìn Tetsuya, cậu ta chẳng biết gì cả mà đang mở sách ra.

Không hiểu sao lại thấy phấn khích. Có lẽ vì cảm giác như đang lén lút hẹn hò sau lưng gã đó chăng?

Tôi ngả lưng vào ghế và vươn vai,

“Dạo này đến sớm nhỉ, Matsuda.”

Trước lời của giáo sư đã vào lớp từ lúc nào, tôi thẳng lưng đáp.

“Vì em là học sinh mà.”

“Học kỳ trước không phải học sinh nên mới đi trễ và nghỉ học như cơm bữa à?”

Vì lúc đó em là một thằng rác rưởi mà thầy.

Dù bây giờ cũng chẳng khác là bao.

Tôi gãi gáy tỏ vẻ ngượng ngùng, vài tiếng cười nhỏ vang lên từ khắp nơi trong lớp.

Dù bị các lớp khác hay các anh chị năm hai, năm ba đánh giá không tốt, nhưng ít nhất trong lớp học này, sự cảnh giác đối với tôi đã giảm đi đáng kể.

Cũng tốt thôi, nhưng cảm giác như bản sắc của mình đang biến mất nên cũng có chút đắng lòng.

Đầu Miyuki từ từ gục xuống rồi lại giật nảy lên.

Dáng vẻ gật gù ngủ gật trông thật dễ thương.

“Có nên đánh thức cậu ấy không? Phải đi ăn cơm nữa chứ...”

Đó là lời của Tetsuya khi nhìn vào bóng lưng của Miyuki.

“Còn nhiều thời gian mà, cứ để cậu ấy ngủ một lát đi.”

“Được rồi. Tớ ra căng tin một lát. Phải mua cho cậu ấy thuốc bổ tăng lực thôi, không ổn rồi.”

“Ừ.”

Sau khi tiễn gã đó đi, tôi đến trước mặt Miyuki và ánh mắt tôi lóe lên.

Vì ở góc cuốn vở trên bàn cô ấy có một bức vẽ.

Một nhân vật nữ đang e thẹn từ chối lời mời hẹn hò của một nhân vật nam trông có vẻ tinh nghịch.

Đó là một bức vẽ nguệch ngoạc dễ thương, tận dụng phần chữ in sẵn để ghi ngày tháng và số thứ tự ở góc trên bên phải cuốn vở.

Tôi nhìn kỹ bức vẽ và không thể giấu được nụ cười đang chực trào ra.

Vì chỉ cần nhìn thoáng qua là biết ngay.

Hai nhân vật nam nữ này chính là tôi và Miyuki.

Kiểu tóc của nhân vật được vẽ có khác với thực tế, nếu có thể coi đó là một khuyết điểm... nhưng chắc đó là lựa chọn bất đắc dĩ để thể hiện phong cách vẽ đáng yêu.

‘Khéo tay thật.’

Trông như vẽ nguệch ngoạc mà chất lượng lại tốt.

Giờ ra chơi tiết ba thấy cô ấy cặm cụi viết gì đó, ra là đang vẽ cái này.

Đáng yêu đến phát điên.

Tôi đăm đăm nhìn Miyuki đang hơi hé miệng ngủ thiếp đi, rồi kéo sách giáo khoa che bức vẽ lại.

“Ưm...”

Hành động của tôi có khiến cô ấy cảm nhận được sự hiện diện của người khác không?

Miyuki khẽ mở mắt.

Cô ấy dụi mắt rồi nhìn quanh.

“Gì vậy...? Sao mọi người đi đâu hết rồi...?”

“Giờ ăn trưa mà.”

“Gì...? Thật á...? Tiết học thì sao...?”

“Cậu ngủ gật mà. Không nhớ à?”

“T, tớ không biết... Sao giáo sư lại để yên cho tớ nhỉ...?”

“Cậu bắt đầu ngủ gật từ 5 phút trước khi hết giờ, giáo sư bảo đừng đánh thức, cứ để yên.”

A... cô ấy thốt lên một tiếng rồi hỏi.

“Tetsuya-kun thì sao...?”

“Bảo là ra căng tin mua thuốc bổ tăng lực cho cậu.”

“Thật á...? Không cần phải làm thế đâu...”

Miyuki bỏ lửng câu nói rồi bắt đầu dọn dẹp bàn học.

Rồi cô ấy phát hiện ra sách giáo khoa đang đè lên cuốn vở và tỏ vẻ bối rối.

Trông cô ấy có vẻ không chắc mình có che cuốn vở lại hay không.

Tạm thời cứ giả vờ không biết.

Cuối tuần đến nhà Miyuki rồi trêu sau vậy.

“Sao tay cứ mân mê thế?”

Trước câu hỏi của tôi, Miyuki giật mình rồi xoắn xoắn lọn tóc của mình.

“À, không... tại đói bụng...”

“Đợi Miura về rồi đi ăn.”

“Ừm... À, Matsuda-kun. Cái này...”

Miyuki lục lọi ngăn bàn rồi lấy ra một hộp đựng nhỏ đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy và mở ra, bên trong có ba chiếc bánh quy.

“Bánh quy gì đây?”

“... Vì đã nhận bánh kem... nên tớ cũng muốn tặng quà cảm ơn... Cái trên cùng là sô cô la, cái giữa là nam việt quất, còn cái dưới cùng không có gì cả.”

“Vậy à...? Tôi ăn nhé.”

“Nếu không đủ thì cứ nói... ở nhà tớ vẫn còn.”

Tôi định bụng cầm một chiếc bánh quy lên ăn thì chợt khựng lại.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.

‘Ở nhà vẫn còn?’

Tôi quan sát những chiếc bánh quy, vài chỗ ở viền bánh bị lồi ra một cách vụng về.

Trông cũng khá xinh xắn, nhưng không thể nói là làm đẹp được, không thích hợp để bán ở cửa hàng.

Vậy thì chỉ có thể nghĩ rằng... đây là bánh quy do chính tay Miyuki làm.

“Này, Miyuki.”

“Sao...?”

“Cái này cậu làm à?”

“Ừm... Xấu xí nhỉ? Nhưng mà ngon lắm nên cậu ăn thử đi.”

Vì chuyện này mà hôm nay cậu trông phờ phạc và ngủ gật trong giờ học sao?

Và hôm qua lúc xuống xe, cậu ngập ngừng... chắc là định hỏi tôi có thích bánh quy không.

Không ngờ cậu lại tận tâm đến thế... Thật cảm động.

Công sức mua bánh kem cho cậu đúng là không uổng phí chút nào.

Tôi liếc nhìn đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi của Miyuki, rồi cầm chiếc bánh quy sô cô la đưa lên miệng.

Sau đó bắt đầu nhai rôm rốp.

Miyuki thấy vậy liền hoảng hốt hỏi.

“S, sao cậu lại ăn một cách hùng hổ thế...?”

Tôi xử lý xong một chiếc bánh quy trong nháy mắt rồi gật đầu.

“Đói bụng. Cái này ngon vãi.”

“Đang khen đấy à?”

“Khen chứ sao. Ngày mai mang hết số bánh ở nhà đến đây, không chừa một cái nào.”

Miyuki đã hiểu được sự chân thành ẩn sau giọng điệu cộc cằn của tôi.

Gương mặt mệt mỏi của cô ấy lập tức bừng sáng.

“Ngày kia là cuối tuần rồi, lúc Matsuda-kun ăn cơm ở nhà tớ xong về tớ sẽ đưa cho.”

“Thế ngày mai thì sao? Bắt tôi nhịn đói à?”

“Nhịn đói gì chứ... đây chỉ là đồ ăn vặt thôi mà...”

“Lại định nghiêm túc hóa vấn đề à?”

“Tại biểu cảm của Matsuda-kun nghiêm trọng quá nên tớ không thể không nghiêm túc được...! À, dù sao thì ngon là được rồi... Phải cho Tetsuya-kun ăn thử rồi nhận xét nữa.”

Cô ấy đang nói những lời không thể bỏ qua được.

“Nói gì thế? Sao lại cho Miura?”

“Sao trăng gì...? Tớ làm nhiều nên đương nhiên là...”

“Cậu làm cái này cho tôi mà, phải không?”

“Đ, đúng là vậy nhưng cũng có thể cho bạn thân mà...”

Tetsuya không phải bạn mà là tình địch, hiểu chưa?

Tôi nhíu mày nhìn Miyuki, rồi nói với giọng điệu như ban ơn.

“Vậy thì cho đúng một cái thôi.”

“... Sao cậu hẹp hòi thế?”

“Một cái.”

“Matsuda-kun, cậu có biết bây giờ mình rất trẻ con không?”

“Một cái rưỡi. Không hơn được đâu.”

“Nếu cho nửa cái thì thà cho một cái còn hơn chứ nhỉ...? Dĩ nhiên không phải là tớ sẽ làm vậy...”

“Thế là được rồi. Một cái.”

“Thật hết nói nổi...”

“Mà thứ Bảy mấy giờ tôi đến được?”

Tôi tự nhiên chuyển chủ đề, Miyuki nhanh chóng trả lời.

“À, chuyện đó sáng nay tớ hỏi mẹ rồi, mẹ bảo khoảng giữa trưa là được. Matsuda-kun thấy sao?”

“Giữa trưa? Không vấn đề. Vậy tôi sẽ đến đúng giờ.”

“Ừm. Giữa trưa là mười hai giờ chứ không phải một giờ đâu nhé, cậu biết chứ?”

Vẫn còn nhớ chuyện tôi tỏ ra ngu ngơ hồi nghỉ hè à.

Chắc là ấn tượng mạnh lắm.

Tôi làm vẻ mặt cam chịu rồi im lặng ăn chiếc bánh quy thứ hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!