Chương 39: “Món quà”
“Ừm.”
Chẳng buồn để tâm đến phản ứng của Summera, Kiera thẳng tay nhét chiếc hộp điện thoại vào lòng cô.
Chiếc hộp màu xám nặng trĩu, đè lên ngực Summera, khiến cô cảm thấy khó thở.
Ban đầu, cô chỉ định dành dụm tiền mua một chiếc điện thoại rẻ tiền, cùng lắm vài trăm tệ là đủ. Ở cái thế giới hỗn loạn này, cô chẳng hề có hứng thú với game, chỉ cần có đủ các tính năng cơ bản là được rồi.
Dù sao thì, viết tiểu thuyết cũng đâu có đòi hỏi cấu hình cao.
Mím chặt môi, Summera ngước nhìn Kiera.
“Ưm… cái này… tớ có thể trả lại được không?”
Cô cố đưa chiếc hộp trả lại, nhưng Kiera lại đẩy nó trở về đặt trên đùi cô.
“Không được. Chủ tiệm nói hàng đã bán thì miễn đổi trả.”
Tất nhiên, đó là nói dối. Chỉ cần chưa bóc tem, hoàn toàn có thể hoàn trả.
“Vậy… tớ phải làm sao đây… Ba nghìn tệ… tớ thật sự không trả nổi đâu…”
Khuôn mặt cô nhăn nhó vì khổ sở. Summera chắc chắn Kiera đang lừa mình. Làm gì có cửa hàng điện thoại nào lại không cho trả hàng chứ?
Nhưng nghĩ kỹ lại, có khi đây chỉ là thiết lập của trò chơi? Lúc chơi, cô đâu có để ý mấy chi tiết đó. Cô gần như không mua sắm gì cả, chỉ mải mê công lược các nữ chính và đạt được các ending.
Hơn nữa, hiện tại Kiera có lý do gì để lừa cô sao?
“Tớ đã nói rồi, cứ coi như nợ đi, khi nào có thì trả lại tớ.”
Nói xong, Kiera mở hộp, lấy ra chiếc điện thoại màu trắng rồi bật nguồn. Trên màn hình khởi động hiện lên logo hình một loại rau củ bị chém đôi.
Nhìn thoáng qua, Summera khẽ khựng lại vì nhận ra lego quen thuộc đó.
Có lẽ đó chính là phiên bản điện thoại Apple của thế giới này.
Và cô đã đoán đúng, trong thế giới game này, đây là một thương hiệu nổi tiếng với cái giá thực sự khá đắt đỏ, nên không hề có chuyện Kiera thổi phồng giá.
Mặc dù Kiera muốn dùng tiền bạc để trói buộc Summera, cô ấy cũng không định lừa cô về một thứ dễ dàng kiểm chứng như vậy.
Sau khi khởi động xong, Kiera kiểm tra sơ qua cấu hình rồi đưa điện thoại cho cô.
“À mà, cậu có thẻ SIM không? Hay Anya cũng lấy luôn rồi?”
Câu hỏi ấy kéo Summera ra khỏi cơn thất thần.
Ôm chặt chiếc điện thoại trong tay, cô nhận ra mình chẳng còn đường lui. Chỉ trong chớp mắt, cô đã gánh trên lưng món nợ ba nghìn tệ.
Không thể phản kháng. Cô chỉ có thể chấp nhận.
“Không có…”
Cô gượng cười, đáp lại một tiếng ngắn ngủi.
Đồng thời, một vấn đề mới cũng hiện lên trong đầu.
Không có SIM, cô thậm chí còn chẳng thể đăng nhập vào các tài khoản mạng xã hội của nhân vật chính ban đầu, chứ chưa nói đến chuyện tiếp tục viết tiểu thuyết dài tập.
Muốn kiếm tiền bằng cách viết lách, cô buộc phải bắt đầu lại từ con số không. Với một người chưa từng viết bao giờ, đó quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Sự tuyệt vọng càng lúc càng dâng cao.
Kiera dường như không hề hay biết tâm trạng của cô, vẫn tiếp tục nói.
“Tớ có một thẻ SIM dự phòng. Cậu dùng tạm đi. Sau này tớ sẽ đưa cậu đi làm lại cái SIM mới”
Cô lắp SIM vào máy rồi vỗ nhẹ lên vai Summera.
“C… cảm ơn cậu…”
Summera lại nặn ra một nụ cười cứng nhắc, khẽ thì thầm lời cảm ơn.
Cô không có tâm trạng khám phá chiếc điện thoại, liền nhét nó vào túi.
“À… còn chìa khóa nhà của tớ… Cậu có nhớ mang về không?”
Cô muốn về nhà. Không muốn tiếp tục ở lại nhà Kiera thêm một phút giây nào nữa.
Cô còn rất nhiều việc phải làm, tìm cách kiếm tiền, băng bó lại vết thương, nấu bữa tối, giặt đống quần áo bẩn.
“…A…”
Nghe câu hỏi của Summera, Kiera khựng lại. Biểu cảm cô cứng đờ trong chốc lát, rồi chuyển sang vẻ áy náy gượng gạo.
“Tớ... hình như quên mất rồi. Xin lỗi nhé, Summera. Chắc cậu phải ở lại thêm đêm nữa thôi.”
Kiera xoa xoa mũi, trông đầy hối lỗi. Sự áy náy ấy là thật, nhưng biểu cảm trên mặt cô thì hoàn toàn giả tạo.
Những lời đó khiến Summera kiệt quệ. Nhịp thở cô trở nên gấp gáp.
“…Không sao đâu… chỉ là… cậu phải nhớ mang nó về vào ngày mai đấy.”
Cô hít sâu một hơi. Muốn trách móc, nhưng lời ra đến miệng lại hóa thành sự tha thứ miễn cưỡng.
Sự bực bội cuộn trào trong lòng. Cô gần như nghiến răng đến bật máu.
“Ừm…Ngày mai tớ sẽ không quên đâu.”
Ừm….Tin được mới là lạ
Đáp lại qua loa, Kiera đứng dậy quay vào bếp chuẩn bị bữa tối, để lại Summera một mình trong phòng khách.
“…”
Summera lấy điện thoại ra đặt lên bàn trà, rồi cầm lấy băng gạc.
Dù tâm trạng tệ đến đâu, cô vẫn phải băng bó lại vết thương.
Bắt đầu từ đôi tay, cô cẩn thận quấn kín lòng bàn tay và mu bàn tay. Sau đó, cô cởi quần áo, nhanh chóng băng bó nốt những vết thương còn lại. Cô không muốn Kiera lại nhìn thấy cơ thể mình.
Một dự cảm xấu dâng lên trong lòng, Kiera dường như đang trở nên ngày càng tùy tiện, và khó đối phó hơn.
Dù từ trước đến nay, cô ấy vốn chưa từng dễ đối phó.
Trong đầu Summera chợt nhớ lại ending cuối cùng mà cô đã đạt được ở kiếp trước.
Cô bị chính Kiera trong bộ váy cưới giết chết.
Nhớ lại biểu cảm điên loạn của Kiera trong ending đó, sống lưng cô lạnh toát.
Cô gần như cảm nhận được nỗi đau khi lưỡi dao đâm xuyên qua da thịt. Cô bắt đầu tự hỏi, liệu việc ưu tiên chinh phục Kiera có thực sự là lựa chọn đúng đắn hay không.
Đây là kế hoạch đúng… hay là một sai lầm?
Ít nhất thì độ hảo cảm của Kiera vẫn chưa cao đến mức hoàn toàn hóa thành yandere. Nghĩ vậy, cô cũng thấy an lòng hơn đôi chút.
Cô vừa kịp mặc lại quần áo thì Kiera quay lại từ trong bếp, tay bưng hai đĩa thức ăn.
Một đĩa thịt heo xào khoai tây, và một đĩa cải thìa xào.
“Món xào xong rồi. Cơm thì vừa mới cắm, chắc còn phải đợi một lúc nữa mới ăn được.”
Ngồi xuống bên cạnh Summera, Kiera để ý đến băng gạc trên tay cô và bộ quần áo có phần xộc xệch.
Rõ ràng Summera đã tự băng bó, chỉ là trong mắt Kiera, cô ấy làm chẳng hề khéo léo chút nào.
Không hiểu vì sao, điều đó lại khiến cô khó chịu. Tại sao lại không đợi cô giúp?
Kiera đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Summera, đầu ngón tay lướt nhẹ qua lòng bàn tay đã quấn băng.
Cơn đau nhói lên khiến Summera khẽ run rẩy. Cô quay đầu nhìn Kiera.
“Vội vàng làm gì chứ? Cậu có thể đợi tắm xong rồi để mình băng cho không được sao?”
Giọng Kiera dịu dàng, nhưng lực tay thì không hề nhẹ.
Vô thức, bàn tay cô siết chặt hơn.
“Kiera…tớ đau..”
Nghe tiếng kêu khẽ của Summera, Kiera mới buông tay ra.
Cô cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, thoáng chốc thẫn thờ… Ham muốn kiểm soát một ai đó, một khi đã nảy sinh thì chỉ càng lúc càng lớn… Cô bắt đầu cảm thấy bản thân mình có gì đó rất lạ.
Và cô cũng không phải người duy nhất nhận ra điều đó.
“Dạo này… cậu có vẻ lạ lắm.”
Nắm lấy cổ tay mình, Summera nhìn Kiera.
Đôi mắt cô ngân ngấn nước. Lực nắm khi nãy mạnh đến mức cô thực sự đã sợ rằng cổ tay mình sẽ bị bóp gãy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
