Chương 42: Kiera rất rất kỳ lạ
Một đêm không mơ mộng trôi qua. Khi Summera tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Kiera vẫn còn đang ngủ.
Chiếc điện thoại nằm yên lặng bên tay cô, không hề động đậy.
“Oáp~”
Ngáp dài, Summera thò đầu ra khỏi chăn.
Tối qua cô ngủ quá sớm, nên chuyện ngủ nướng gần như là không thể.
Cầm chiếc điện thoại bên cạnh Kiera lên xem giờ, bây giờ mới chỉ năm giờ sáng.
Còn ngày tháng thì… không biết từ lúc nào đã là thứ sáu rồi. Vậy là cô đã ở trong thế giới này được năm ngày rồi sao?
Cảm giác như cô đã làm được điều gì đó, nhưng đồng thời, lại như chẳng làm được gì cả.
Summera thấy lòng mình mơ hồ, trống rỗng.
Cô đặt điện thoại về chỗ cũ, rồi chậm rãi luồn người chui ra khỏi chăn.
“Ắt xì~”
Buổi sáng mùa thu se lạnh. Không có lấy một mảnh vải trên người, Summera không kìm được hắt hơi.
Cô liếc nhìn gương mặt đang ngủ yên bình của Kiera, rồi từ từ leo xuống giường. Sau khi mặc đồ trong phòng khách, cô chật vật leo lên chiếc xe lăn.
Việc ấy tốn của cô không ít thời gian. Gạch lát sàn lạnh buốt áp vào da thịt, nhưng ít nhất thì nó không làm cô đau.
Dù sao sàn lát gạch nên cũng bằng phẳng. Không lo bị trầy xước da.
Có lẽ cô nên cảm thấy may mắn vì tối qua Kiera không tắt đèn? Nếu không, chắc cô cũng chẳng thể tự mình đi xa đến vậy.
“Chỉ cần còn băng gạc thì chắc sẽ không sao nhỉ.”
Nhìn bàn tay mình, Summera vẫn chưa hề có ý nghĩ trốn chạy. Summera vẫn chẳng hề có ý định bỏ trốn. Trái lại, cô quay sang nhà bếp. Tận dụng phần thức ăn thừa từ tối qua, cô chiên hai bát cơm trứng, sau đó bưng ra từng bát một, đặt lên bàn trà.
“Cũng không tệ…”
Cơm chiên dễ làm chẳng kém gì mì, và cũng là một trong số ít món cô có thể xoay xở được với tình trạng cơ thể hiện tại.
Hít hà mùi thức ăn, thấy hương thơm khá ổn, Summera quay trở lại phòng ngủ.
Kiera lúc này ngủ còn say hơn cả hôm qua.
Thật lòng mà nói, Summera không chắc việc đánh thức cô ấy dậy có khiến cô ấy vui hay không. Có người chuẩn bị bữa sáng cho mình, lẽ ra phải là chuyện tốt chứ? Nhưng sau khi đã chứng kiến những thay đổi thất thường trong tâm trạng của Kiera, Summera không còn dám tự suy đoán nữa.
Cắn nhẹ môi, cô chợt nhận ra Kiera nằm khá xa mép giường, đến mức cô không thể với tới khi đang ngồi trên xe lăn.
“Ừm… Kiera ơi, dậy đi.”
Summera vỗ vỗ vào nệm, cố gắng gọi cô ấy thức giấc
Thời điểm vừa khéo, ngay khi cô cất tiếng, đôi mắt của Kiera đã mở ra.
“…”
Kiera nhìn chằm chằm Summera. Dù tóc có hơi rối và vừa mới tỉnh giấc, Summera vẫn không cảm nhận được chút vẻ ngái ngủ nào từ cô ấy.
“Chẳng lẽ cô ấy là kiểu người hay nóng tính vào buổi sáng sao?”
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu Summera. Cô âm thầm ghi nhớ, cho rằng có thể sẽ hữu ích cho “kế hoạch” của mình.
Thực ra, Kiera không hề cáu kỉnh. Ngay khoảnh khắc mở mắt ra, cô đã hoàn toàn tỉnh táo. Điều khiến cô không vui đơn thuần chỉ là việc Summera đã tự mình ngồi lên xe lăn.
Cô nhớ rõ mình đã để chiếc xe đó ở phòng khách… Có lẽ lần tới, cô nên khóa cửa phòng ngủ trước khi đi ngủ. Với đôi chân tàn phế của Summera, nếu không có xe lăn, cô ấy sẽ không thể với tới ổ khóa.
Trong lúc âm thầm tính toán đối sách, ánh mắt Kiera khẽ dời đi.
Dĩ nhiên, Summera hoàn toàn không hay biết trong đầu Kiera đang nghĩ gì.
“Ừm… tớ làm bữa sáng rồi. Cậu muốn ăn cùng tớ không?”
Nhìn Kiera vẫn còn nằm trên giường, Summera yếu ớt lên tiếng.
Cô thấy mình thật quá nhút nhát, chẳng có chút bản lĩnh đàn ông nào cả.
“…Được.”
Dù trong lòng có chút bực bội, Kiera vẫn không từ chối tấm lòng đó. Cô xuống giường, thay một bộ đồng phục học sinh sạch sẽ, rồi rời khỏi phòng.
“Tính khí buổi sáng của cô ấy đúng là tệ thật…”
Summera lắc đầu.
Thành thực mà nói, cô chẳng muốn dành cả ngày để cố gắng lấy lòng những nữ chính có tâm lý bất ổn này chút nào.
Sau khi Kiera ra khỏi phòng ngủ, Summera leo lên giường, nhét điện thoại vào túi rồi lại chậm rãi bò trở lại xe lăn.
Khi trở về phòng khách, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là Kiera đang cầm đũa, ăn từng miếng nhỏ.
Cô ấy chẳng hề đợi Summera, mà cứ thế tự mình ăn trước.
Summera cũng không để tâm cho lắm. Cô quay lại bàn trà, ngồi xuống bên cạnh Kiera, rồi bắt đầu ăn bữa sáng do chính mình làm.
Bữa ăn trôi qua trong im lặng. Ăn xong, Kiera không nán lại lâu. Cô thậm chí chẳng dọn dẹp, chỉ cầm xách cặp sách lên rồi chuẩn bị rời đi.
“Tớ đi học đây. Cậu ở nhà cho ngoan. Đừng ra ngoài. Với lại tuyệt đối đừng mở cửa.”
Để lại những lời đó, Kiera rời khỏi nhà. Trước khi đi, cô còn cẩn thận khóa cửa từ bên ngoài.
Tất nhiên, Summera hoàn toàn không biết chuyện đó.
“…Haiz…”
Khẽ thở dài một tiếng, Summera nhớ lại lần đầu tiên cô nấu mì, khi ấy Kiera đã nói lời cảm ơn.
“Lần này cô ấy thậm chí còn chẳng nói cảm ơn? Chẳng lẽ mình đã làm gì sai, khiến độ hảo cảm giảm đi rồi?”
“Kiera có tính khí buổi sáng rất tệ. Không được đánh thức cô ấy.”
Lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ghi chú, Summera ghi lại một dòng.
Bất chợt, tâm trạng cô càng thêm u ám… Cô quả thật không giỏi mấy chuyện tình cảm này.
Cô chưa từng có một mối quan hệ tử tế nào, vậy mà mục tiêu đầu tiên lại là một người thất thường như Kiera, nghĩ thôi đã thấy buồn cười.
Nhút nhát và yếu đuối như cô, liệu thật sự có thể chiếm được trái tim của Kiera không?
Summera không dám chắc.
Cô nhắm mắt lại.
“Lát nữa rửa bát và giặt đồ sau vậy. Giờ thì chơi game đã.”
Mở “Hero Chronicles”, nhìn mức rank vẫn còn thấp của mình, Summera lại muốn thở dài. Cô chẳng hứng thú gì với việc huỷ diệt tân thủ ở rank thấp, cô muốn leo nhanh, muốn bắt đầu kiếm tiền.
Hơn nữa, cô vẫn nhớ mình còn nợ Kiera ba nghìn tệ. Dù đó là quyết định của Kiera khi mua điện thoại cho cô, nhưng nợ vẫn là nợ.
“Nếu đã định chinh phục cô ấy, ít nhất cũng nên trả lại số tiền đó đã chứ nhỉ?”
Nghĩ đến đây, cô càng thêm lo lắng. Chi tiêu của cô vốn đã không ít tiền thuê nhà, điện nước, tiền bảo kê cho Anya, giờ lại phải gánh thêm tiền điện thoại.
Gánh nặng tài chính cứ thế chồng chất lên vai cô.
Trong lúc Summera vừa thở dài vừa cày rank, Kiera một mình bước đi trên con phố se lạnh.
“…Cũng không tệ…”
Cô khẽ lẩm bẩm, nhận xét món cơm chiên do Summera làm.
Cô không biết bản thân mình bị làm sao nữa. Đáng lẽ cô nên cảm ơn Summera trực tiếp. Dù không thích người khác can thiệp vào nhịp sinh hoạt của mình hay việc mất quyền kiểm soát, thì cũng chẳng đáng để nổi giận như vậy.
Thế nhưng, vừa nãy thôi, cô thực sự đã cảm thấy cơn giận bùng lên.
“Mình đúng là điên thật rồi…”
Véo nhẹ gương mặt mình, Kiera cảm nhận được ham muốn kiểm soát Summera đang lớn dần trong tâm trí. Cô hoàn toàn không hiểu bản thân mình bị cái gì nữa.
Khép mắt lại trong chốc lát, Kiera bước đi nhanh hơn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
