Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 44: Các nữ chính với từng dự định riêng.

Chương 44: Các nữ chính với từng dự định riêng.

Trước khi cô kịp nhận ra, một ngày nữa lại trôi qua.

Khi tiếng chuông tan học cuối cùng vang lên, giáo viên vội vã rời khỏi lớp, không nán lại dù chỉ một giây.

Melody đứng dậy, khoác cặp lên vai, bước chậm rãi về phía cửa ra, trong lòng nặng trĩu u sầu.

Hôm nay, cô lại không gặp được “Ánh Sáng” của mình.

Ngay từ khoảnh khắc đặt chân vào khuôn viên trường sáng nay, cô đã mong mỏi được bắt gặp bóng dáng mái tóc trắng ấy. Mỗi giờ giải lao, cô đều lặng lẽ đi đến lớp của Summera, ghé mắt nhìn vào qua ô cửa sổ.

Thế nhưng, vẫn không thấy Summera đâu cả. Một nỗi bất an âm ỉ dần lan ra trong lòng cô.

Vết thương mà Summera phải chịu vì cô… chẳng lẽ nghiêm trọng đến vậy sao? Nếu hôm nay không gặp được, thì phải đợi đến tận thứ hai mới còn cơ hội.

Cúi đầu, Melody cảm thấy không cam lòng.

Cô nghĩ đến người bạn của Summera, người dường như chẳng có mấy thiện cảm với cô. Dù cô nghi ngờ rằng, Kiera có thể đang mang trong lòng thứ tình cảm đặc biệt dành cho Summera, nhưng chí ít, Summera cũng đã thừa nhận họ là bạn bè.

Nếu đã là bạn, hẳn Kiera biết Summera sống ở đâu…

Đột nhiên, một ý nghĩ giáng xuống như một gáo nước lạnh: cô và Summera thậm chí còn chưa phải là bạn.

“…”

Nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, ánh mắt của Melody trở nên u ám hơn.

Cô chậm rãi tiến đến trước cửa lớp của Summera. Phớt lờ những học sinh đang lướt qua bên cạnh, cô hướng ánh nhìn về góc cuối lớp.

Cô gái tóc nâu đang thu dọn đồ đạc. Melody trông thấy cô ấy lục lọi trong ngăn bàn của Summera, rồi lấy ra thứ gì đó.

“Quả nhiên không phải người tốt.”

Melody thầm đánh giá về Kiera, đồng thời bắt đầu phân vân liệu có nên kể cho Summera những gì mình đã thấy hôm nay hay không.

Nếu có thể, cô muốn nói trực tiếp với Summera vào lần gặp tới

Summera là Ánh Sáng của cô. Melody không muốn Ánh Sáng ấy bị lừa gạt.

Trong lúc Melody mải chìm đắm trong dòng suy nghĩ, Kiera trong lớp đã lặng lẽ nhét lại chìa khóa nhà của Summera vào túi xách dưới gầm bàn.

Dù sao thì cô cũng đã làm thêm một bản sao rồi. Không cần mang theo chìa gốc nữa.

Đeo cặp lên vai, Kiera đứng dậy.

“…Chậc.”

Ánh mắt cô dừng lại ở cửa. Một kẻ mà cô chẳng ưa gì đang đứng ở đó.

Cúi gầm mặt, tóc đen, mắt xanh lục, hai bím tóc buộc sang hai bên. Không cần nghĩ cũng biết là Melody.

Con nhỏ đó hôm nay đã lén lút nhìn cô không biết bao nhiêu lần. Kiera thật sự không hiểu cô ấy muốn gì ở cô bạn thanh mai trúc mã của mình. Rõ ràng họ quen nhau còn chưa được bao lâu.

Nhỏ con, thấp bé, lại chẳng gợi được chút thương cảm nào như Summera. Sự kiên nhẫn của Kiera đối với Melody gần như bằng không.

Cô sải bước nhanh về phía cửa, nghiêng người định lách qua khe cửa, nhưng lại bị Melody chặn lại.

“…”

Melody ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào ánh nhìn của Kiera.

“Muốn gì?”

Đối diện với cô gái trơ trẽn này, trong lòng Kiera thoáng dâng lên một tia bực bội. Dù vậy, cô không nổi nóng, chỉ để giọng mình lạnh lẽo hẳn đi.

“Summera sống ở đâu thế?”

Không hề do dự, câu hỏi tuôn ra ngay lập tức. Melody đứng lặng, chờ đợi câu trả lời.

“…Không biết.”

Tất nhiên là Kiera biết. Nhưng tại sao cô phải đưa địa chỉ của Summera cho một người xa lạ?

Không đợi phản ứng, Kiera thô bạo đẩy Melody sang một bên rồi bước xuống cầu thang.

“…Không biết sao?”

Chỉ còn lại một mình, Melody lẩm bẩm.

Cô biết thừa Kiera đang nói dối, nhưng cô lại chẳng có lý do gì để tiếp tục truy hỏi.

Tâm trạng vốn đã u ám bây giờ lại càng thêm nặng nề hơn.

“Xem ra chỉ còn cách đợi đến thứ hai rồi hỏi trực tiếp vậy.”

Với những bước chân chậm chạp, Melody rời khỏi ngôi trường đã vắng bóng người, hòa vào dòng học sinh đang trên đường về nhà.

Cùng lúc đó, bên ngoài cổng trường, Anya đứng thản nhiên quan sát dòng người tuôn ra khỏi khuôn viên. Sau lưng cô là vài tên đàn em.

“Hai ngày nay không thấy con nhỏ đó đâu. Chậc… chán thật đấy.”

Người cô nhắc đến chính là Summera.

Anya nhớ lại dáng vẻ Summera từng phản kháng khi bị bắt nạt, cũng giống như tất cả những kẻ khác, chống cự vô vọng, cũ rích, nhàm chán và khó chịu.

Thế nhưng dạo gần đây, Summera dường như đã thay đổi. Yếu ớt hơn. Ngoan ngoãn hơn. Biết phục tùng hơn. Và điều đó đã thu hút sự chú ý của Anya.

Đúng là có một số học sinh sẽ buông xuôi sau khi bị bắt nạt nhiều lần, nhưng chẳng ai xinh đẹp như Summera cả. Mái tóc trắng và đôi mắt đỏ hiếm thấy trong thành phố này. Hơn nữa, trước giờ Anya chưa từng bắt nạt một người khuyết tật.

Vậy mà, việc ức hiếp Summera lại đem lại cho cô sự thỏa mãn hơn bất kỳ ai khác.

Tại sao Anya lại có thể tùy ý bắt nạt người khác mà không phải chịu hậu quả? Bởi vì cô có một người cha quyền thế.

Một vị quan chức trong thành phố, nắm trong tay không ít quyền lực.

Là con gái của ông ta, Anya chẳng phải loại người tốt đẹp gì. Cô từng làm không ít chuyện phạm pháp, dần dần trở thành thủ lĩnh của một đám lưu manh trong trường.

Mỉa mai làm sao. Ngay cả Anya cũng thấy bản thân mình thật nực cười.

“Vẫn chưa ra à? Hay là hôm nay nó lại không đến trường nữa?”

Cô đợi ở cổng trường một lúc. Nhưng không thấy bóng dáng Summera đâu, Anya bắt đầu mất kiên nhẫn. Cô liếc nhìn đám đàn em phía sau đứa nào đứa nấy run như cầy sấy, sợ chọc giận cô.

“Đại tỷ, con què đó cả ngày hôm nay cũng không xuất hiện.”

Cuối cùng cũng có một tên dè dặt lên tiếng.

“Ừ.”

Anya hừ nhẹ. Cô không vui, nhưng nghĩ đến việc tuần học sắp kết thúc, tâm trạng lại khá hơn đôi chút.

Thứ hai, cô lại có thể tiếp tục đi tống tiền Summera. Biết đâu còn chơi đùa với con nhỏ đó một phen.

Lần trước, cô đã đẩy Summera ngã xuống cầu thang. Lần sau nên làm gì đây?

Cô vẫn chưa quyết định xong.

Đúng lúc ấy, Kiera đeo cặp bước ra khỏi cổng trường.

Anya nhận ra cô ấy. Trong mắt Anya, Kiera không phải loại dễ động vào, dù chưa từng thấy Kiera ra tay đánh ai, nhưng chỉ ánh mắt và khí chất của cô ấy thôi cũng đã toát lên vẻ nguy hiểm.

Vì vậy, Anya thường tránh xa cô ấy.

Không phải vì sợ, với thế lực của cha mình, cô chẳng việc gì phải sợ cả. Chỉ là cô không thích tự rước vào những rắc rối không cần thiết.

Trong trường còn khối người để bắt nạt, không việc gì phải động đến kẻ đó.

Đợi đến khi Kiera khuất bóng, Anya cuối cùng cũng nghĩ ra một cách hay để hành hạ Summera.

“Bọn mày. Thứ hai mang cho tao một cái chậu.”

Cô dự định cho con nhỏ tóc trắng đáng thương kia nếm thử cảm giác chết đuối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!