Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 45: Một sự thất bại hoàn toàn

Chương 45: Một sự thất bại hoàn toàn

Sau khi nhìn thấy di ảnh tưởng niệm cha mẹ của Kiera, Summera vẫn tiếp tục chơi game, nhưng tâm trí lại không ngừng quanh quẩn về những gì liên quan đến Kiera.

Cho đến lúc này, Kiera chưa hề bộc lộ chút đau thương nào, thế nhưng, từ sự cẩn trọng trong việc gìn giữ những tấm ảnh ấy, cho đến việc đặt bàn tay của kẻ thù trước di ảnh, đều đủ để khẳng định rằng cô ấy vẫn dành cho cha mẹ một tình yêu sâu đậm.

Phải sống cô đơn quá lâu, vẻ ngoài của Kiera trông có phần cứng cỏi… nhưng biết đâu, tận sâu trong lòng, cô ấy lại rất mềm yếu. Có lẽ, chỉ vào những đêm tĩnh lặng khi vạn vật đều đã lặng thinh, thì nỗi bi thương mới thực sự trào dâng

…Liệu cô ấy có khao khát có được sự yêu thương không? Liệu sự quan tâm dịu dàng, mang hơi ấm của tình mẫu tử có thể chạm tới trái tim ấy hay không?

Summera cũng không chắc những suy nghĩ ấy có viển vông quá hay không, nhưng cô vẫn muốn thử… lỡ đâu lại thành công thì sao?

Cô đặt mình vào vị trí của Kiera, tưởng tượng xem nếu là bản thân mất đi gia đình, thì điều gì mới có thể chạm tới lòng mình.

Câu trả lời cũng chẳng khác mấy so với những gì cô vừa nghĩ. Ngoài lòng tốt và sự ấm áp, hẳn còn cần đôi lúc được chỉ dẫn, được an ủi, và có một người chịu lắng nghe mọi nỗi uất ức trong lòng.

“Game over…”

Mải mê suy nghĩ, Summera đã vô thức phá hủy nhà chính của đối phương thêm một lần nữa, giành thêm một trận thắng nữa.

Bây giờ, cô đã rất gần đến việc đạt được rank Vương Giả. Dù kiếp trước, bậc rank này đối với cô dễ như trở bàn tay, nhưng tại thế giới này, nó đã đủ để đưa cô vào hàng ngũ những người đứng đầu bảng xếp hạng. Có lẽ, một ngày nào đó số lượng người chơi và trình độ kỹ năng chung của trò chơi sẽ còn tăng lên, nhưng hiện tại, cô hoàn toàn có thể nghiền nát đối thủ một cách dễ dàng.

Cô thêm dòng chữ “Nhận kéo rank” vào cuối biệt danh trong game, rồi thoát khỏi ứng dụng.

Nhìn thời gian, có lẽ Kiera sắp về đến nhà rồi.

Nếu mẹ của Kiera vẫn còn sống, có lẽ bà đã chuẩn bị xong bữa tối trước khi con gái trở về. Thậm chí, bà còn có thể đứng chờ trước cửa, chỉ để nói một câu: “Về rồi à? Mệt không con?”

“Haiz… mình chẳng biết xào nấu gì cả, thôi thì cứ cắm cơm tạm vậy.”

Nhìn xuống đôi chân của mình, Summera cảm thấy có chút bất lực.

Lắc đầu, cô đi vào bếp vo gạo, cắm nồi cơm, rồi quay lại phòng khách, ngồi trên xe lăn chờ trước cửa.

Kiera đã dặn cô không được ra ngoài, vậy nên cô sẽ không đi.

May mắn là cô cũng không phải đợi lâu, chẳng mấy chốc, từ bên ngoài đã vang lên tiếng chìa khóa tra vào ổ.

Cánh cửa mở ra, bóng dáng cao ráo của Kiera hiện lên.

“A… cậu về rồi!”

Summera cố gắng làm cho giọng mình nghe thật nhiệt tình, nhưng kỹ năng giao tiếp của cô vốn vụng về khiến lời chào nghe có phần gượng gạo.

“Ừ.”

Trái với mong đợi, Kiera đáp lại một cách lạnh nhạt. Cô vẫn còn bực bội vì lần chạm mặt với Melody, nên chẳng mấy để tâm đến Summera.

Summera cũng không để bụng. Việc chiếm được cảm tình của một người vốn dĩ không thể trong ngày một ngày hai mà phải từ từ mới được.

Nghĩ vậy, cô quay lại ngồi bên bàn trà.

Kiera theo sau, tiện tay quăng cặp sang một bên rồi cũng ngồi xuống.

“Ừm…. tớ đã cắm cơm rồi. Chân tớ không tiện, nên không nấu thức ăn được… xin lỗi nhé.”

Đối diện Kiera, Summera khẽ lên tiếng xin lỗi.

“Ừ.”

Vẫn là thái độ thờ ơ, Kiera ngả lưng vào ghế sofa, khép hờ mắt.

Bị lạnh nhạt liên tiếp nhiều lần, Summera bắt đầu cảm thấy lúng túng.

Dù vậy, cô vẫn quan tâm hơn đến chuyện khiến Kiera phiền lòng. Lắng nghe cũng là một phần trong “kế hoạch” mà, đúng không?

Nghĩ thế, cô khẽ kéo vạt áo của Kiera.

“Ừm… có chuyện gì xảy ra sao?”

Cô hỏi rất dè dặt, sợ mình lại khiến đối phương khó chịu thêm.

“Không. Chỉ là gặp phải người tớ không thích thôi.”

Xoa xoa thái dương, Kiera không muốn nói với cô bạn thanh mai trúc mã rằng mình ghét Melody đến mức nào.

“À…”

Lại thêm một tiếng đáp ngượng ngập. Như vậy đã là lần thứ ba trong vòng chưa đầy ba phút Summera bị dội cho một gáo nước lạnh.

Sự khác biệt giữa lý thuyết và thực hành thật sự quá lớn.

Không muốn cứ tiếp tục loay hoay trong cuộc trò chuyện đầy gượng gạo này, Summera lấy điện thoại ra.

Cô vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào để an ủi một người đang có tâm trạng xấu.

Mở ứng dụng CueCue, cô tìm đến khung chat với Kiera.

“Đừng để tâm quá nhé. Tức giận chỉ làm hại bản thân mình thôi. Nếu thật sự không thích họ, cứ mặc kệ họ là được mà?”

Những ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Cuối cùng, cô còn cẩn thận thêm vào một biểu tượng xoa đầu thật dễ thương.

“…”

Điện thoại rung lên một tiếng, Kiera liếc nhìn tin nhắn, rồi chỉ trả lời bằng ba dấu chấm.

Có lẽ với đa số mọi người, những lời ấy có lẽ sẽ mang lại chút an ủi, nhưng Kiera thì không phải “đa số”.

Cô không thích bị Summera an ủi. Cô càng ghét cái biểu tượng kia hơn nữa.

Thứ mà người khác cho là đáng yêu, trong mắt Kiera lại giống như một sự giễu cợt.

Cô cảm thấy bản thân mình thực sự có vấn đề rồi.

“Hừ…”

Một tiếng âm thanh kỳ quặc khác phát ra… còn Summera thì bắt đầu cảm thấy oan ức.

Cô hoàn toàn không hiểu Kiera đang làm sao. Tại sao tự nhiên lại trở nên lạnh lùng như vậy?

Chẳng phải chỉ tối qua thôi, cô ấy còn tỏ ra rất muốn thân thiết hơn sao?

Càng nghĩ, cô càng thấy rối bời… cuối cùng đành thôi không nghĩ nữa.

Cô đi vào phòng tắm, lấy quần áo của mình. Vì treo ở đó nên chúng chưa khô hẳn, vẫn còn hơi ẩm.

Cô đặt quần áo lên đùi, rồi quay lại bàn trà.

“Ừm… chìa khóa của tớ đâu? Tớ muốn về nhà rồi. Tớ sẽ giặt sạch đồ cậu cho mượn rồi trả lại sau.”

Lại chọc chọc vào Kiera, Summera nhìn về phía chiếc cặp của cô ấy

Cuối cùng, lời nói ấy cũng kéo Kiera quay trở lại thực tại.

Cô không muốn Summera rời đi sớm như vậy.

Thế nhưng, nếu nói thẳng rằng mình quên mang chìa khóa về thì cũng không ổn cho lắm.

Ngập ngừng một lát, Kiera quyết định kéo dài thời gian. Dù sao tối nay cô cũng đã chuẩn bị một “bất ngờ”, chỉ cần khiến Summera phân tâm vì chuyện đó, cô ấy sẽ chẳng còn tâm trí đâu để phàn nàn nữa.

Thật ra, cũng chẳng cần nghĩ nhiều đến vậy. Dù là Summera của trước kia hay hiện tại, cô ấy chưa bao giờ trách móc Kiera. Cô chỉ cần nói là quên mang về là được rồi.

“Để lát nữa nói. Cơm đã cắm rồi, cậu ở lại ăn tối luôn đi.”

Cầm lấy bộ đồng phục khỏi đùi Summera, Kiera đứng dậy.

“Để tớ đi làm thêm vài món. Cậu nghỉ ngơi một chút đi.”

Không cho Summera cơ hội từ chối, Kiera bước thẳng vào bếp.

Ngay trước khi vào trong, cô để ý thấy cánh cửa phòng ngủ, nơi cất giữ tro cốt của cha mẹ mình đã bị mở ra.

Không cần suy nghĩ nhiều, cô cũng biết người làm chuyện đó là ai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!