Chương 38 Xiềng xích đồng tiền
“…”
Ngồi ở bàn học, Kiera uể oải vươn vai khi tiếng chuông báo hết tiết vang lên.
Hôm nay Summera nghỉ học, nên thành ra chẳng có ai chủ động bắt chuyện với cô. So với mấy ngày trước thì có phần tẻ nhạt, nhưng vẫn còn trong phạm vi có thể chịu đựng được.
Điều khiến cô khó chịu duy nhất là buổi sáng, có một kẻ đáng ghét cứ lảng vảng ngoài hành lang.
Melody. Kiera vẫn nhớ cái tên ấy. Thái độ quá mức thân mật của cô ấy với thanh mai trúc mã của mình đã để lại ấn tượng không mấy dễ chịu.
Kiera cũng không có ý định gây sự với Melody. Dù sao thì cô ấy cũng chỉ đứng ngoài cửa sổ nhìn vào một lúc mà thôi.
Cô cảm thấy giữa họ chẳng có mối liên hệ gì đặc biệt, có lẽ cô ấy chỉ đang tìm Summera.
“Hừm…”
Khẽ bật cười một tiếng, Kiera lắc đầu.
Chớp mắt đã hết một ngày, cũng đã đến lúc về nhà rồi.
“Không biết cả ngày nay cậu ấy ở nhà làm gì nhỉ.”
Hình ảnh Summera vụng về loay hoay vào buổi sáng hiện lên trong đầu cô. Chắc cô ấy cũng không dám một mình lén ra ngoài đâu.
Dù vậy, bản tính đa nghi của Kiera vẫn khiến cô không yên tâm. Nhỡ đâu Summera liều lĩnh đến mức đi báo cảnh sát thì sao?
Cho dù trên danh nghĩa họ là đồng phạm, ai mà biết cô ấy có làm ra chuyện ngu ngốc gì không?
Đúng lúc ấy, Kiera ngẩng đầu lên. Giáo viên của họ hiếm hoi lắm mới trì hoãn giờ tan học.
“Thứ hai tuần sau sẽ có kỳ thi tuyển sinh. Các em nhớ ôn tập cẩn thận, kỳ này rất quan trọng. Hiệu trưởng đã xin được một khoản học bổng khá lớn, sẽ trao tặng dựa trên thứ hạng. Được rồi, các em tan học.”
Nói xong, thầy giáo rời đi.
Phần lớn giáo viên đều không thích kéo dài tiết học. Không được thêm tiền mà chỉ khiến học sinh khó chịu. Quả nhiên khi thầy vừa đi khỏi, cả lớp lập tức ồn ào hẳn lên, học sinh vừa bàn tán về kỳ thi sắp tới vừa tụm năm tụm ba rời lớp.
Kiera không vội đứng dậy.
“Học bổng à?”
Cô khẽ nhíu mày. Cô chưa từng quên hoàn cảnh túng thiếu của cô bạn thanh mai trúc mã. Nếu có liên quan đến tiền bạc, Summera chắc chắn sẽ dốc toàn lực để có được.
Mà một khi cô ấy có tiền, việc kiểm soát sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Đưa tay chạm vào chiếc chìa khóa nhà mà cô lấy từ bàn của Summera, Kiera suy nghĩ một lúc lâu. Cuối cùng, cô quyết định không nói cho Summera biết về kỳ thi sắp tới, như vậy cô ấy sẽ không có thời gian ôn tập.
Cho dù có học thì cũng chưa chắc xếp hạng cao, nhưng Kiera thích sự chắc chắn tuyệt đối hơn.
“Vậy nên… xin lỗi nhé, Summera.”
“…Được rồi, đi mua đồ cho cậu ấy rồi về nhà thôi.”
Cất chìa khóa vào túi, Kiera đứng dậy rời khỏi lớp học.
Cô cần mua một chiếc điện thoại, vài cuộn băng gạc, và làm thêm một bản sao chìa khóa nhà của Summera.
May mắn là các cửa hàng đều ở gần đây, chắc cũng không về muộn lắm.
…
Trong khi đó, ở nhà, Summera khẽ cựa mình.
“Oáp~”
Đêm qua cô ngủ không ngon, sau khi Kiera rời đi, cuối cùng cô cũng có thể thả lỏng tinh thần để ngủ li bì suốt cả ngày.
Ừm… lý do thực sự có lẽ là vì cô không ăn trưa. Ngủ sớm có thể giúp cô quên đi cảm giác đói.
“Chứ với tình trạng này… làm sao mà nấu ăn được.”
Mải mê suy nghĩ, cô liếc nhìn lòng bàn tay trái. Tờ giấy dùng để áp lên vết thương đã nhàu nát, thấm lẫn màu đỏ nhạt.
Cơn đau vẫn âm ỉ, lần lành lại thứ hai này dường như khó khăn hơn.
“…”
Cô lặng lẽ quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Ánh sáng không quá yếu, nhưng rõ ràng đã qua giữa trưa.
Cô không dám động vào máy tính của Kiera, trong phòng lại không có đồng hồ, nên hoàn toàn không biết bây giờ là mấy giờ.
Dù vậy, cô chắc chắn bây giờ đã là buổi chiều.
Trường tan học khá sớm, nếu bây giờ chờ ở cửa, có lẽ Kiera sắp về rồi.
Nghĩ vậy, Summera điều khiển xe lăn ra cửa, rồi mở cửa ra.
Suy cho cùng, mục tiêu của cô vẫn là cải thiện độ hảo cảm của Kiera. Một người bình thường hẳn sẽ thích cảm giác có ai đó chờ đợi mình khi trở về nhà chứ, đúng không?
Ừm… ngoài chuyện cần xây dựng hảo cảm, cô thực sự cũng mong Kiera mau về.
Nhà của Summera ở ngay đối diện. Nếu thuận lợi, Kiera sẽ mang chìa khóa về, và cô sẽ không còn phải sống chung trong cùng một không gian với cô ấy nữa. Tự xoay xở chuyện ăn uống tuy khó, nhưng ở gần Kiera còn khiến cô thấy áp lực hơn.
Ngồi trên xe lăn, Summera chăm chú nhìn căn nhà đối diện và những chiếc xe qua lại, kiên nhẫn chờ đợi Kiera.
Cô ngồi như vậy rất lâu, đến khi mặt trời dần ngả về tây, mà vẫn không thấy bóng dáng Kiera đâu.
Lưng cô mỏi nhừ vì cúi người quá lâu. Cuối cùg đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, trước mặt cô đã đứng sẵn một cô gái với mái tóc màu hạt dẻ.
Nhưng sắc mặt cô ấy chẳng hề dễ chịu chút nào.
“Cậu ra đây làm gì?”
Giọng Kiera nghiêm khắc hơn bao giờ hết. Vừa xách đồ mua về, cô lập tức cho rằng Summera đang định rời đi, dù thực tế cô ấy còn chưa đi ra khỏi cửa.
Giọng điệu gay gắt ấy khiến Summera hoảng hốt. Cô hoàn toàn không biết mình đã làm sai điều gì.
“À… t-tớ, ừm… tớ nghĩ nếu đứng chờ ở cửa đón cậu thì có lẽ cậu sẽ vui, nên tớ chỉ ngồi đây đợi thôi…”
Summera lắp bắp, vội vàng giải thích.
Cô bắt đầu cảm thấy Kiera có phần quá thất thường.
“…Sau này không cần làm thế nữa. Bên ngoài nguy hiểm lắm. Với đôi chân thế này của cậu, nếu bị ai nhắm tới, ngay cả chạy cũng không chạy nổi.”
Nhìn thấy vẻ căng thẳng trong mắt cô, sự nghi ngờ của Kiera dần tan biến.
Cô trở lại dáng vẻ thường ngày, đẩy Summera vào trong nhà rồi đóng cửa lại.
Sau đó, cô bế Summera đặt lên ghế sofa, rồi ngồi xuống bên cạnh.
Kiera để ý thấy đôi tay đang run rẩy của cô.
“..Cậu ấy vẫn sợ mình sao?”
Có chút bất lực, Kiera tự hỏi chẳng lẽ mình thật sự đáng sợ đến vậy sao. Trước đây Summera chưa từng sợ cô đến vậy.
…Cô không hề nhận ra những hành động của mình trong mắt một người bình thường trông kinh khủng đến mức nào.
“Tớ mua đồ về cho cậu rồi này.”
Cô tháo ba lô xuống, lục lọi một lúc rồi lấy ra một cuộn băng gạc mới tinh và một chiếc hộp điện thoại màu xám.
“Băng gạc: 15 tệ. Điện thoại: 3.000 tệ. Tớ trả trước rồi. Khi nào cậu có tiền thì trả lại cho tớ.”
Nghe xong, Summera chẳng những không vui mà gương mặt còn tái nhợt đi.
“B-ba nghìn…?”
Đó là một con số khổng lồ đối với cô… Cô thậm chí còn không nhớ mình từng nhờ Kiera mua điện thoại.
Đôi tay cô khẽ run lên. Cô không dám đưa tay nhận lấy những thứ Kiera đang cầm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
