Chương 43: Quá khứ của Kiera
Sau khi Kiera rời đi, Summera dồn toàn bộ sự tập trung vào việc leo rank. Từ sáng đến trưa, cô chơi liên tục, cuốn theo một chuỗi thắng liên tiếp. Dù vẫn chưa chạm đến rank Vương Giả, nhưng cô đã leo lên được Kim Cương 3.
Không phải là cô không muốn tiếp tục chơi, chỉ là sau nhiều giờ liền dán mắt vào màn hình, đôi mắt đã mỏi nhừ đến mức chỉ cần chớp nhẹ cũng rơm rớm nước.
“Cơ thể của nhân vật chính này chẳng lẽ có tuyến lệ nhạy cảm quá mức sao…” Cô lẩm bẩm.
Ở kiếp trước, cô hiếm khi rơi lệ, chơi game liên tục nhiều tiếng cũng chẳng hề gặp vấn đề gì.
“Sáu mươi mốt trận thắng liên tiếp… coi như cũng ổn nhỉ?”
Nghiêng đầu, Summera vươn vai, duỗi cổ đã cứng đờ của mình.
Cô thêm chuỗi thắng vào phần chữ ký hồ sơ, đồng thời mở công khai lịch sử đấu, chỉ để tránh bị người khác cho là khoe khoang.
“Oáp…”
“Chiều chơi tiếp vậy. Cố thêm nữa chắc cái cơ thể này không chịu nổi nữa mất .”
Vừa ngáp, cô tìm bộ sạc trong hộp, cắm sạc rồi để điện thoại sang một bên.
Còn nhiều việc khác cần làm, như rửa bát và giặt đồ.
Trở lại nhà bếp, nhờ lớp băng quấn trên tay, cô xử lý đống bát đĩa khá suôn sẻ. Tuy nhiên, nước rửa bát đầy dầu mỡ đã thấm vào băng, khiến vết thương đau buốt.
“… ”
Summera tháo băng, rửa sạch vết thương bằng nước trong rồi rời bếp để thay băng mới.
“Rửa bát xong rồi. Giờ đến lượt giặt đồ.”
Summera nhắm mắt lại, chỉ nghĩ đến việc bột giặt chạm vào vết thương cũng đủ khiến cô rùng mình vì sợ đau. Cô tìm một cái chậu và chiếc ghế thấp, đặt chậu xuống sàn rồi leo xuống xe lăn, ngồi xuống ghế.
Với người khuyết tật như cô, giặt đồ còn phiền phức hơn rửa bát nhiều.
Rửa bát có thể làm ngay trên xe lăn, chỉ cần xả nước đủ kỹ, lực tay yếu cũng không thành vấn đề.
Giặt đồ thì khác. Không đủ sức, cô khó mà vò sạch được quần áo.
Cô hoàn toàn có thể dùng máy giặt, nhưng cuộc sống được nuông chiều trước kia khiến cô chẳng biết cách sử dụng.
…Đến lúc này, cô mới nhận ra cuộc sống
trước đây của mình đã tốt đẹp đến nhường nào. Dù không phải lúc nào cũng thấu hiểu cha mẹ, nhưng họ chưa bao giờ từng đối xử tệ với cô.
Vừa cẩn thận giặt tay từng món, cô vừa nhớ lại gương mặt của cha mẹ mình.
Khi giặt xong và treo quần áo trong phòng tắm cho khô, băng trên tay cô lại ướt sũng.
Miễn cưỡng, Summera thay băng thêm lần nữa, trong đầu vẫn vương vấn hình ảnh cha mẹ.
“…Vậy còn cha mẹ của Kiera thì sao? Họ đã đối xử với cô ấy thế nào nhỉ?”
Ý nghĩ ấy chợt lóe lên.
Tính ra, cô biết rất ít về Kiera. Chỉ biết Kiera đã mất cha mẹ và căm ghét cái ác, còn những gì cô ấy từng trải qua trong quá khứ thì hoàn toàn mờ mịt. Ngay cả trong game cũng chưa từng đề cập.
“Muốn chinh phục một người… có lẽ phải thấu hiểu họ một cách hoàn toàn, đúng không?”
Nghĩ vậy, Summera lấy hết can đảm, điều khiển xe lăn bắt đầu thăm dò những khu vực còn lại trong ngôi nhà.
Từ trước đến nay, cô mới quanh quẩn tại phòng bếp, phòng khách và phòng ngủ của Kiera.
Nhưng trong nhà vẫn còn có một phòng chứa đồ và một phòng ngủ bị niêm phong, cả hai dường như đã lâu không có người động tới.
Cô tiến về phía phòng chứa đồ trước. Qua ô cửa sổ nhỏ bên cạnh cửa, cô thấy những chồng thùng carton xếp cao.
Nín thở, cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Bên trong tối om. Từ ngưỡng cửa, cô chỉ lờ mờ thấy đống thùng và vài vật dụng khó phân biệt bên cạnh.
Cô bật đèn. Khung cảnh phòng chứa đồ hiện ra.
Bên cạnh các thùng carton là cần câu cá, chổi và những cây tre không rõ dùng để làm gì. Ở một góc, dụng cụ thể thao phủ đầy bụi. Nổi bật nhất là một quả bóng đá đen trắng và một quả bóng rổ màu nâu.
Kiera thích thể thao sao? Hay đây là đồ của ai đó mà cô ấy đã giết, để lại?
Tiến sâu hơn vào trong, Summera nhìn thấy một chiếc tủ lạnh cũ. Bề ngoài màu trắng đã ngả vàng vì dấu vết của năm tháng.
Cô thử mở ra cửa tủ lạnh ra, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến cô ho sặc sụa.
“Khụ, khụ…”
Vẫy tay xua bớt mùi, cô chờ cho không khí dễ thở hơn chút. Bên trong ngăn đá là hai con chuột chết. Không ai biết chúng đã chui vào chiếc tủ lạnh không còn cắm điện này bằng cách nào.
Tìm kiếm thêm vài phút nữa mà chẳng thu được gì hữu ích, Summera rời phòng chứa đồ và tiến tới căn phòng ngủ bị niêm phong.
Cánh cửa này chắc chắn hơn nhiều so với cửa phòng chứa đồ, nhưng nó không khóa hay đóng chặt cho lắm. Summera vẫn đẩy được nó ra.
Bên trong, một chiếc bàn gỗ sơn đen đặt sát tường. Trên bàn là một hộp gỗ sơn đỏ, phía trên chất đống những bộ quần áo không rõ nguồn gốc.
Giữa phòng là một chiếc giường lớn, nhưng chỉ còn lại tấm nệm, chăn gối hẳn đã bị dọn đi từ lâu.
Ánh mắt cô tiếp tục nhìn quanh, rồi bất chợt khựng lại khi nhìn thấy một chiếc tủ đông.
Không phải bản thân chiếc tủ làm cô sững sờ, mà là hai bức ảnh đen trắng treo ngay phía trên nó.
Cả hai đều được đóng khung ngay ngắn, sạch sẽ, rõ ràng là ảnh thờ.
Người đàn ông và phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề, nụ cười hiền từ. Thế nhưng trong sự tĩnh lặng của căn phòng, những gương mặt ấy lại toát lên cảm giác rợn người.
Summera cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn.
Cô dè dặt tiến lại gần tủ đông, cúi xuống nhìn.
“A…”
Cô giật lùi vì kinh hãi. Ngâm trong dung dịch bảo quản, niêm phong trong một lọ thủy tinh, là một bàn tay người.
Trên nắp lọ, hai chữ được viết bằng sơn đỏ: TỘI ĐỒ.
Summera vội vàng xoay xe lăn, tháo chạy khỏi căn phòng như con chuột trốn mèo.
Chỉ khi trở lại ghế sofa, cô mới dần dần trấn tĩnh lại.
Hai bức ảnh thờ được sắp xếp gọn gàng. Những người trong ảnh không hề mang nét sợ hãi như những “con mồi” thường thấy của Kiera. Không chỉ được đối đãi trang trọng, mà khung ảnh còn không hề bám bụi, rõ ràng được lau dọn thường xuyên.
“…Có lẽ đó chính là cha mẹ của Kiera.”
Summera càng nghĩ càng chắc chắn.
Còn bàn tay kia… rất có thể thuộc về kẻ đã sát hại họ. Như vậy thì cũng dễ hiểu vì sao Kiera lại ám ảnh việc trừng phạt cái ác đến thế
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
King Diamond III