Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 37: Vắng bóng ánh sáng

Chương 37: Vắng bóng ánh sáng

Một ngày mới bắt đầu, Melody bừng tỉnh khỏi những giấc mơ.

“Oáp~”

Cô khẽ ngáp một tiếng, hất chăn sang một bên rồi ngồi dậy trên giường.

Trong bộ đồ ngủ mỏng manh, cô đưa tay vuốt lại mái tóc sau gáy.

Đã lâu rồi cô không có một giấc ngủ trọn vẹn đến thế. Kể từ khi cha mẹ cô mắc phải những bệnh nghiêm trọng về da sau tai nạn tại nhà máy hóa chất, vòng bạn bè của cô cứ thế thu hẹp dần rồi biến mất hẳn.

Cô không có bạn, và gần như chẳng nói chuyện với ai. Những tương tác hiếm hoi còn lại chỉ là việc bị đám côn đồ trong trường bắt nạt.

Vốn sinh ra trong một gia đình giàu có, lẽ ra Melody không phải chịu cảnh bị bắt nạt. Lẽ ra cô phải lớn lên trong sự bao bọc của cha mẹ, thuận lợi tốt nghiệp, kế thừa công ty gia đình và kết hôn với người mình yêu.

Đó mới là cuộc đời cô đáng ra phải có.

Thế nhưng, tất cả đã tan tành sau một vụ nổ.

Trong một lần kiểm tra định kỳ tại nhà máy, sai lầm của một công nhân đã khiến nguyên liệu thô bị rò rỉ, bắt lửa và gây ra vụ nổ kinh hoàng. Dù cha mẹ cô may mắn sống sót một cách thần kỳ, nhưng nó đã để lại những di chứng vô cùng nghiêm trọng.

Làn da của họ ngứa ngáy, sưng tấy, thậm chí lở loét nếu tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Cộng thêm những tổn thất tài chính sau tai nạn, cha mẹ cô dần rơi vào tuyệt vọng và hiếm khi bước ra khỏi nhà.

Đương nhiên, họ chẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đến Melody. Gần như toàn bộ người giúp việc trong nhà đều bị cho nghỉ, chỉ còn lại một tài xế duy nhất đưa đón cô đi học.

Sống trong một môi trường ngột ngạt như vậy suốt thời gian dài đã khiến tính cách của Melody dần trở nên méo mó.

Cô từng nghĩ cuộc đời mình cứ thế tiếp diễn trong màn sương mù u ám ấy mãi mãi, không ai đoái hoài, chẳng ai bận tâm. Nhưng rồi, mọi thứ đã thay đổi.

Thật tình cờ, cô lại làm quen được với một học sinh khác, người cũng bị cô lập và bắt nạt giống như cô.

“Sum...me...ra...”

Ngồi trên giường, cô chậm rãi nhẩm lại cái tên của cô gái tóc trắng trong ký ức.

Dù số lần gặp gỡ không nhiều, nhưng hình ảnh cô gái ấy vươn tay giúp đỡ mình đã khắc sâu vào tâm trí Melody.

Hôm qua trong nhà vệ sinh, dù Summera trông có vẻ yếu ớt và sợ hãi, cô ấy vẫn đứng ra và bảo vệ cô.

Nghĩ đến đó, Melody bất giác mỉm cười

Nhưng rồi tâm trạng cô lại chùng xuống.

Bởi vì giúp cô, cô gái tóc trắng ấy đã bị trả thù và chịu sự bắt nạt tàn nhẫn hơn.

“...Hôm nay mình nên mang gì cho cậu ấy đây?”

Melody không biết nhiều về hoàn cảnh gia đình của Summera, chỉ biết rằng cô ấy thường xuyên bị bắt nạt.

Melody cảm thấy mình phải có trách nhiệm, Summera bị thương là vì cô.

Trong thế giới tăm tối của mình, một tia sáng hiếm hoi đã xuất hiện, và Melody không muốn nó vụt tắt.

Cô nhắm mắt lại, tiến về phía cửa sổ sát đất trong phòng. Hình ảnh phản chiếu là một cô gái tuy không mạnh mẽ, nhưng trông vẫn khỏe khoắn hơn nhiều so với người đã bảo vệ mình.

“Phù...”

Khẽ thở hắt ra, Melody siết chặt nắm tay, thay đồng phục, buộc tóc gọn gàng rồi rời khỏi phòng.

Trên bàn phòng khách, cha mẹ đã chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô: một lát bánh mì nướng bơ đơn giản.

Nhiều năm trước, họ thường chuẩn bị cho cô những bữa ăn cầu kỳ hơn nhiều, nhưng giờ thì không còn nữa.

“...Mình ngủ quên hơi lâu. Lần sau mình nên dậy sớm để tự làm bữa sáng.”

Melody nhanh chóng vệ sinh cá nhân, cầm lấy lát bánh mì, ăn vội rồi rời khỏi căn biệt thự.

Cô chẳng buồn chào tạm biệt cha mẹ. Suy cho cùng, họ cũng chẳng còn mấy quan tâm đến cô nữa.

Ngoài cổng, chiếc xe của gia đình đã đợi sẵn. Người tài xế có lẽ đã chờ ở đó từ lâu.

Cô mở cửa ngồi vào ghế sau, mà chẳng buồn thắt dây an toàn. Lướt mắt nhìn những căn biệt thự đối diện, cô nhanh chóng thu lại suy nghĩ.

“Chú Wes, chúng ta đi thôi ạ.”

Dứt lời, người tài xế nổ máy. Tiếng động cơ vang lên, chiếc xe chậm rãi rời khỏi khu dân cư cao cấp.

Chiếc xe tăng tốc, và chẳng bao lâu sau, Melody đã được thả xuống trước cổng trường.

Cô bước xuống xe, đóng cửa lại.

Vì dậy hơi muộn nên cổng trường lúc này đã đông nghẹt người.

Nhiều kẻ từng bắt nạt cô quay lại nhìn. Cô nhắm mắt, phớt lờ tất cả. Lúc này, cô chỉ muốn nhìn thấy “ánh sáng” của mình.

Sự duyên dáng và điềm tĩnh cô từng được rèn giũa từ nhỏ giờ bị vứt sang một bên. Cô không cần chúng lúc này. Melody chạy vội qua cổng trường và lao lên lầu

“Hộc... hộc...”

Đến cầu thang, cô cúi người, thở hổn hển. Dù thể lực khá hơn Summera, nhưng khách quan mà nói, cô vẫn rất yếu.

Đây chỉ là một cuộc so tài xem ai “ít yếu” hơn mà thôi.

Chạy từ cổng trường lên tầng hai của khu giảng đường đã là cực hạn đối với Melody.

Sau khi lấy lại nhịp thở, cô hướng về phía lớp học của Summera theo trí nhớ.

Vừa đi, cô vừa tự hỏi liệu việc đến tay không như thế này có quá đột ngột hay không.

Lần sau mình nhất định phải dậy sớm hơn nữa...”

Melody không dừng lại ở cửa lớp.

Thay vào đó, cô lén nhìn vào qua khung cửa sổ.

Sắp đến giờ học, phần lớn học sinh đều đã có mặt.

Melody cẩn thận rà soát từng dãy bàn từ đầu đến cuối, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng mái tóc trắng quen thuộc ấy đâu.

“...Cậu ấy không đi học sao?”

Một nỗi hụt hẫng khó tả dâng lên trong lòng cô.

Chỗ ngồi cạnh cô gái tên Kiera đang trống rỗng. Hình ảnh mái tóc trắng ấy không có ở đó.

Melody nhớ đã nghe nói Summera và Kiera là bạn. Dù cá nhân cô không nghĩ họ giống bạn bè cho lắm.

Cô chưa từng nghe thấy ai đứng ra bảo vệ Summera bao giờ, và cũng chưa từng thấy Kiera làm điều đó.

Ngay cả ngày hôm qua, dù Kiera đã đưa Summera đến phòng y tế, Melody vẫn tin chắc rằng Kiera đã không giúp gì khi Summera bị đánh đập.

Bởi vì, nếu có người can thiệp sớm hơn, sao cô ấy có thể bị thương nặng đến vậy?

Là bạn cùng bàn của Summera, không đời nào Kiera lại không biết bạn mình bị đám bắt nạt kia đưa đi.

Đứng quan sát từ ngoài cửa sổ, tay Melody siết chặt lấy bệ cửa, các khớp ngón tay trắng bệch đi.

Mãi cho đến khi Kiera nhận ra ánh nhìn của cô và liếc lại bằng ánh mắt lạnh lùng, Melody mới quay đi.

Đúng lúc đó, tiếng chuông vào học vang lên. Những học sinh còn lác đác vội vàng chạy về chỗ ngồi.

Melody từ bỏ ý định hỏi thăm tin tức của Summera, miễn cưỡng quay về lớp của mình.

Trong tâm trí cô hiện lên hình ảnh Summera vui vẻ ăn phần cơm trưa mà cô đã mang đến ngày hôm qua.

Melody lo lắng cho cô ấy... Cô không muốn đánh mất tia sáng duy nhất sẵn lòng soi sáng thế giới của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!