Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 36 Đường đến trường phảng phất sự trống trải mơ hồ

Chương 36 Đường đến trường phảng phất sự trống trải mơ hồ

Trở lại phòng ngủ của Kiera, Summera không vội thay quần áo ngay.

Cô tìm vài tờ khăn giấy, áp lên vết thương đã rách toạc ở lòng bàn tay, rồi sau đó mới mở tủ quần áo của Kiera.

Không dám lục lọi đồ đạc của cô ấy một cách bừa bãi, Summera chỉ tuỳ tiện lấy ra một chiếc quần jeans xanh nhạt, cũng chẳng buồn để ý nó có hợp với chiếc áo đang mặc hay không.

Dù sao thì trước kia gu ăn mặc của cô vốn cũng chẳng ra làm sao, mà trong bộ dạng này thì cũng không thể tự mình ra ngoài được, mặc thế nào cũng chẳng quan trọng.

Thay xong chiếc quần đã ướt sũng trên người, Summera mang nó quay lại bếp.

Ném chiếc quần ướt vào máy giặt, rồi lặng lẽ nhìn Kiera đang đứng trước bếp nấu.

Kiera cầm chảo trong một tay, xẻng trong tay kia, động tác vững vàng, thuần thục, rõ ràng thành thạo hơn nhiều so với cô.

Chẳng bao lâu sau, Kiera đã làm xong bữa sáng. Cô lấy một cái bát trong tủ, múc thức ăn trong chảo ra, rồi quay người đưa bát cùng một chiếc thìa cho Summera.

Cô đã biết Summera ở phía sau từ trước, tiếng xe lăn đã tố cáo tất cả.

Trong bát là cơm chiên trứng, từng hạt cơm tơi đều, phủ một lớp trứng vàng óng, trông vô cùng hấp dẫn.

Có lẽ Kiera rất giỏi nấu ăn, ít nhất là giỏi hơn Summera.

“Ra phòng khách ăn đi, cẩn thận đừng làm đổ nữa.”

Trong lúc bắt đầu đun nước, Kiera nhắc một câu, liếc nhìn những tờ khăn giấy đang quấn quanh tay Summera, nhưng lại làm như không thấy.

“Ừm… sẽ không làm mấy chuyện ngốc nghếch như thế nữa đâu…”

Có chút ngượng ngùng, Summera đặt bát lên đùi, điều khiển xe lăn ra ngoài.

Đợi đến khi Summera ăn xong, Kiera cũng vừa lúc bưng ra một ly nước nóng, trên tay còn cầm thuốc.

“Cậu uống thuốc đi. Lát nữa tớ đến trường. Ở nhà nghỉ ngơi, đừng tự ý ra ngoài.”

Cô đặt loại thuốc hạ sốt giống hôm qua lên bàn, nhìn chằm chằm Summera.

Summera quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết từ lúc nào, bầu trời đã sáng hẳn. Có vẻ còn hơi sớm để đi học, nhưng nghĩ đến thành tích học tập xuất sắc của Kiera, điều đó cũng chẳng có gì lạ.

Thu lại ánh mắt, thiếu nữ tóc trắng ngoan ngoãn uống thuốc hạ sốt, dù bệnh của cô về cơ bản đã gần khỏi rồi.

Tận mắt thấy Summera uống thuốc xong, Kiera cũng tiện tay thu dọn cặp sách, chỉnh lại trang phục, đeo cặp lên vai, chuẩn bị ra ngoài.

“Đợi đã…”

Ngay khi Kiera mở cửa nhà, định rời đi, Summera gọi cô lại.

“Hửm? sao vậy? Summera.”

Kiera dừng bước, quay đầu nhìn cô.

“Chỉ là… ừm… cậu có thể mua giúp tớ ít băng gạc được không…”

Cô cảm thấy hơi ngại khi lại nhờ vả thêm, dù Kiera đã giúp mình rất nhiều, nhưng Summera thực sự rất cần băng gạc.

Không có băng, những vết thương trên người cô vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, rất dễ bị toạc ra lần nữa. Cô mới vừa trải qua chuyện đó không lâu, đến giờ lòng bàn tay vẫn còn quấn khăn giấy.

“Hả? Cậu cần băng gạc sao?”

Kiera nghiêng đầu, khoé môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Summera không hiểu vì sao Kiera lại cười, nhưng cô vẫn gật đầu.

“Được thôi tớ sẽ mua hộ cho.”

“Cảm ơn… thật sự rất cảm ơn cậu.”

Không đợi Kiera nói hết câu tiếp theo, Summera đã vội vàng nói lời cảm ơn.

Kiera đúng là đối xử với cô thật sự rất tốt. Cô nghĩ, có lẽ mình cũng xem như may mắn? Mơ mơ hồ hồ mà lại nhận được sự ưu ái từ kẻ sát nhân cuồng loạn trong trò chơi này.

Vừa định nở nụ cười, lời nói tiếp theo của Kiera lại khiến cô sững người.

“Nhưng mà, Summera phải trả tiền đấy. Không chỉ tiền băng gạc, mà cả tiền thuốc hạ sốt trước đó nữa.”

Nhìn Summera, Kiera vẫn mỉm cười.

“Tớ cũng không dư dả gì, không thể giúp cậu miễn phí được, mong cậu thông cảm.”

Thực ra điều đó không hoàn toàn đúng. Kiera thật ra cũng chẳng thiếu tiền. Cô chỉ muốn dùng những ràng buộc tiền bạc để giữ chặt Summera mà thôi.

Cô chưa thể hoàn toàn tin tưởng Summera, nên cần một điểm tựa, một thứ hợp lý, không quá lộ liễu, cũng không quá ép buộc.

“À… tớ, tớ hiểu rồi, tớ sẽ trả tiền. Mong cậu… đừng quên mua băng gạc giúp tớ.”

Nhìn xuống lòng bàn tay mình, Summera suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn không đổi ý.

Nhà cô vốn không khá giả, trả tiền thuốc sẽ có chút xót ruột, nhưng đó đúng là số tiền cô nên trả. Summera biết rằng mình không có tư cách đòi hỏi sự giúp đỡ vô điều kiện từ người khác.

“Ừ, tớ sẽ mang về cho cậu.”

Gật đầu một cái, Kiera rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Trong lòng cô dâng lên một cảm giác khoái chí nhè nhẹ. Đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi.

Cô biết cuộc sống của Summera rất vất vả, lại thiếu tiền. Lần này có thể trả được, vậy lần sau thì sao? Liệu cô ấy có bắt đầu mắc nợ không?

Tiếp theo, Kiera sẽ tìm cách để Summera nợ mình nhiều hơn.

Cô có thể không đòi, nhưng Summera thì không thể không nợ, chỉ có như vậy, cô mới có thể an tâm đôi chút.

Nói thật, đến chính Kiera cũng cảm thấy mình là một kẻ bệnh hoạn.

Trong đầu cô lại hiện lên cảnh hôm qua Melody dán băng cá nhân cho Summera.

Cô đưa tay chạm lên ngực mình.

“Chỉ là sợ bị phản bội thôi.”

Tự lẩm bẩm, Kiera khẽ bật cười.

Cô bắt đầu tính toán xem làm thế nào để Summera nợ mình nhiều tiền hơn.

Chỉ cần Summera không có ý định phản bội, thì mọi thứ cô cho đi đều chẳng khác gì miễn phí. Xét cho cùng, như vậy cũng được xem là đối xử tốt với cô ấy rồi, chẳng phải sao?

“Hình như cô ấy cứ nhắc mãi chuyện muốn có điện thoại. Chiều nay mình sẽ mua một cái.”

Lại lẩm bẩm một câu, Kiera lên đường đến trường.

Con phố vẫn yên tĩnh, khung cảnh quen thuộc. Chỉ là hôm nay, không hiểu sao trong lòng cô lại trống trải đến lạ.

Là vì Summera sao? Rõ ràng cô và Summera mới cùng nhau đi học được có mấy lần, trên đường hầu như cũng chẳng nói chuyện nhiều.

Bước đi trên con đường quen thuộc nhưng vắng vẻ, Kiera ghé vào quán ăn sáng như thường lệ.

Cô mua một chiếc bánh kếp. Nếu Summera ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ nhìn nó với ánh mắt thèm thuồng. Nhưng giờ không có cô ấy bên cạnh, Kiera cũng chẳng được thấy gương mặt tham ăn ngộ nghĩnh đó nữa.

Lắc đầu, Kiera vừa cắn bánh kếp, vừa bước vào trường.

Quả nhiên, cô thuộc nhóm đến sớm nhất. Trong lớp học không có ai khác, chỉ có mình cô.

Cô đi tới chỗ ngồi của Summera, kéo cặp sách ra, lấy chìa khóa nhà.

“…Có lẽ, mình nên lén đi làm thêm một chiếc y hệt.”

Nhìn chiếc chìa khóa trong tay, ánh mắt Kiera khẽ lóe lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!