Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

Tập 01 - Chương 35: Ý tốt trở thành sai lầm

Chương 35: Ý tốt trở thành sai lầm

Một giấc mơ u ám, nặng nề, dù đã chẳng còn nhớ nổi nội dung, nó vẫn khiến Summera tỉnh dậy trong trạng thái kiệt quệ rã rời.

Khi mở mắt lần nữa, Kiera vẫn còn đang ngủ.

Cô ấy ngủ rất yên bình, giữ nguyên tư thế lúc chìm vào giấc ngủ, gần như không hề trở mình. Kiera cũng không kéo chăn về phía mình, toàn bộ chăn mền đều để lại cho Summera. Dù ngủ chung một giường, giữa hai người không hề có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào, điều này khiến Summera thở phào nhẹ nhõm.

Cô chậm rãi ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường. Tầm nhìn vẫn còn hơi mờ, cô nhìn ngắm gương mặt Kiera. Biểu cảm cô ấy an tĩnh, có lẽ là một giấc ngủ không mơ mộng.

Summera đưa tay ra sau, chạm vào lưng mình. Khi rút tay lại, lòng bàn tay đã ướt và dính mồ hôi lạnh.

Cô thầm ghen tị với giấc ngủ ngon lành của Kiera. Đêm qua, những hình ảnh mà Kiera cho cô xem đã ám ảnh, khiến cô trằn trọc suốt đêm không yên.

May mắn là hôm nay không phải đến trường, nên dù có mệt mỏi đến mấy cũng chẳng sao.

Tầm nhìn dần rõ lại, cô đưa tay sờ lên trán.

‘Hết sốt rồi… Chỉ còn hơi choáng.’

Có lẽ bệnh tình của cô gần như đã khỏi.

Đảo mắt nhìn quanh căn phòng, cô tìm chiếc xe lăn.

Tối qua, Kiera đã bế cô lên giường, vì vậy chiếc xe lăn vẫn ở cạnh bàn máy tính, cách giường một đoạn khá xa.

‘Xa thật…’

Cô nhìn chiếc xe lăn, rồi nhìn gương mặt Kiera, sau đó lại nhìn đôi tay mình.

Qua một đêm, vết thương đã khô lại phần nào. Tuy vẫn âm ỉ đau, nhưng cô nghĩ mình có thể cố gắng rời giường và quay lại xe lăn.

Cô phải làm gì đó, không thể cứ dựa dẫm vào Kiera trong mọi chuyện, nhất là khi trước mắt vẫn còn phải đối phó với một kẻ điên cuồng giết chóc.

Nghĩ vậy, Summera cẩn thận luồn người ra khỏi chăn. Cử động của cô rất nhẹ, vừa để tránh làm Kiera tỉnh giấc, vừa để không chạm vào các vết thương.

Cô vẫn sợ đau.

‘Cũng chẳng có gì để làm… Hay là thử nấu bữa sáng, rồi giặt quần áo hôm qua nhỉ.’

Lẩm bẩm trong lòng, Summera vụng về bò xuống giường. May thay, giường của Kiera không quá cao, nếu không e là cô đã chẳng xuống nổi.

Chạm được xuống sàn, cô nhích từng chút một đến chiếc xe lăn và nắm lấy bánh xe.

Cơn đau lại bùng lên, nhưng cũng chưa đến mức không thể chịu nổi.

“Hà…”

Thở ra nhẹ nhõm, cô xoay xe, lăn về phía cửa, rồi khẽ mở cửa và rời khỏi phòng ngủ.

Trên đường đến bếp, cô bật đèn từng chỗ cô đi qua.

Cô không hề hay biết rằng, không lâu sau khi cô rời phòng, Kiera đã mở mắt.

Cô ngủ không sâu. Dù Summera đã cố gắng không gây tiếng động, âm thanh chiếc xe lăn di chuyển vẫn đánh thức cô.

Là người thường xuyên giết chóc, Kiera tự nhận mình khá cảnh giác.

Cô bước xuống giường, chân trần giẫm lên nền gạch lạnh để giảm bớt tiếng động.

Trong sự im lặng tuyệt đối, cô theo Summera ra khỏi phòng, tò mò muốn biết cô bạn thanh mai trúc mã của mình đang định làm gì.

Thực ra, cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Summera.

Cùng lúc đó, Summera hoàn toàn không hay biết Kiera đã tỉnh, cô mở tủ lạnh.

Bên trong vẫn còn rất nhiều thực phẩm: đủ loại thịt.

Dù vậy, những thứ duy nhất cô cảm thấy mình có thể xử lý được chỉ là mì gói và trứng, đó cũng chính là món cô từng nấu cho Kiera lần trước, và có vẻ lần này cũng không khác.

Vì thế, cô lấy hai quả trứng và một nắm mì, đặt lên đùi, rồi lăn đến bếp.

Nhấc chiếc nồi thép lên, cô loay hoay rửa nó dưới vòi nước.

Dù sao thì cô cũng không biết tối qua Kiera đã nấu gì trong đó. Cẩn thận một chút vẫn hơn.

Nhưng chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến cô nhanh chóng kiệt sức.

Sau khi tráng sơ qua, cô bắt đầu hứng nước vào nồi. Mực nước càng cao, chiếc nồi càng nặng.

Giữ lấy quai nồi tạo ra áp lực khủng khiếp lên lòng bàn tay bị thương, tay cầm bằng gỗ ép thẳng vào vết thương còn hở, gây ra cơn đau dữ dội đến mức không chịu được.

…Lúc này cô mới nhận ra, mình đã quá tự tin vào bản thân.

Lần trước, cô dùng hai cái bát để múc nước, chứ không trực tiếp dùng nồi.

“Ngốc thật…”

Cô lẩm bẩm, định đổ bớt nước ra.

“Á...”

Thế nhưng, trước khi kịp làm gì, tay cô đã không còn sức.

Chiếc nồi thép trượt khỏi tay. Nửa nồi nước lạnh hắt thẳng lên người cô, còn chiếc nồi thì rơi xuống sàn, phát ra tiếng va chạm loảng xoảng.

Mì và trứng trên đùi cô cũng không thoát khỏi, tất cả đều rơi xuống, văng tứ tung.

Trứng vỡ nát. Vỏ, lòng đỏ, lòng trắng hòa lẫn với nước trên sàn. Tạo nên một mớ hỗn độn hoàn toàn.

“…Ha… Ha…”

Cô thậm chí không còn tâm trí để lo đến đống bừa bộn ấy. Bàn tay trái run rẩy dữ dội.

Vết thương vốn đã đóng vảy lại bị rách toạc lần nữa. Lớp thịt nhợt nhạt lộ ra ngoài, trông đến rợn người.

“Cậu đang làm gì vậy?”

Đúng lúc đó, Kiera xuất hiện ở cửa bếp.

Cô đến quá muộn để thấy Summera lấy nguyên liệu, chỉ bắt gặp cảnh cô đứng cạnh bồn rửa và nghe tiếng nồi rơi.

Sự xuất hiện bất ngờ của Kiera khiến Summera càng thêm xấu hổ.

Cô quay người lại, luống cuống nhìn gương mặt tỉnh táo nhưng tràn đầy sức sống của Kiera.

“X-Xin lỗi…”

“Tớ… tớ muốn làm bữa sáng cho cậu, nhưng… tay tớ đau quá, nên làm rơi mất…”

Giọng cô yếu dần theo từng câu, đầu cúi thấp xuống từng chút một.

Cô cảm thấy vô cùng bực bội. Cô chỉ muốn giúp đỡ, nhưng cuối cùng lại khiến mọi thứ tệ hơn.

Một cảm giác tự ti mãnh liệt trào lên, cô tự cảm thấy bản thân đúng là một gánh nặng vô dụng.

Kéo theo sau đó là nỗi hoảng loạn.

Cô sợ rằng hảo cảm của Kiera dành cho mình sẽ giảm đi. Việc trở về vốn đã là điều xa vời… nếu ngay cả sự ưu ái này cũng mất đi, thì cô còn lại gì?

Nắm chặt cổ tay, cô khom người xuống.

“T-Tớ sẽ dọn dẹp… Với lại tớ cũng sẽ đền bù cho những gì làm hỏng… Chỉ cần… xin cậu đừng giận…”

Cô lại xin lỗi lần nữa.

“… ”

Kiera lặng lẽ nhìn cô gái tóc trắng trước mặt, đang ướt sũng từ thắt lưng trở xuống, trong lòng có chút sững sờ.

Không biết có phải là do ảo giác hay không, nhưng cô bạn thanh mai trúc mã của cô dường như ngày càng trở nên rụt rè hơn.

Cô bước tới, đặt tay lên vai Summera, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.

“Không sao đâu. Để tớ dọn. Cậu đi thay quần áo đi.”

Nhìn vào đôi mắt hoảng loạn của Summera, Kiera khẽ lắc đầu. Cô không phải kiểu người sẽ nổi giận vì những chuyện vặt vãnh như thế này.

“Muốn mặc gì thì cứ chọn. Đừng ngại.”

Nói xong, Kiera cúi xuống, nhặt chiếc nồi thép lên khỏi sàn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!