Chương 64: Vì sao lại cãi vã?
“Cậu bảo hai người đang đùa giỡn?”
Bạch Hoảng hít sâu một hơi, cười gượng: “Hai người đùa kiểu gì mà đùa lên tận giường?”
Trong lòng cô đã tức muốn nổ phổi.
Dù hận đến mức ngứa răng, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, cố gắng không để lộ sơ hở nào, cười lạnh khoanh tay trước ngực, dùng giọng điệu bâng quơ nhất có thể.
“Hồi trước chẳng phải chúng ta cũng hay đùa mấy trò kiểu này sao?” Mộc Dĩ Nam dịu giọng biện minh: “Tiểu Hoàng à, cậu đừng có nghĩ đen tối thế, chúng ta chẳng phải từng ngủ chung một phòng ở hồi năm nhất sao? Nếu tôi nhớ không lầm, trước đây cậu từng ở nhà Hàng ca, cái ổ chuột đó của Hàng ca chỉ có mỗi một cái giường, chắc hai người cũng từng ngủ chung rồi chứ?”
Hai người cũng từng ngủ chung rồi chứ?
Lông mày Bạch Hoảng giật giật.
Câu này đâu chỉ đơn thuần là kể lại sự việc.
Trước kia chơi với Mộc Dĩ Nam, Bạch Hoảng không ngờ rằng kẻ này lại lắm mưu nhiều kế đến thế. Tên này nói chuyện lúc nào cũng cười híp mắt có vẻ hiền lành.
Giờ mới phát hiện ra cái loại lẳng lơ này đúng là biết người, biết mặt chứ biết được lòng
Câu nói của cô ta đâu phải hỏi có ngủ chung hay không!
Ý của cô ta là: “Mày ngủ được thì mắc mớ gì tao không ngủ được”!!!
“Cũng đúng, xem ra là tôi nghĩ nhiều rồi.” Bạch Hoảng gật đầu, thản nhiên nói: “Vậy giờ cũng muộn rồi, cậu cũng nên về phòng ngủ đi? Mai còn phải ra quán cà phê ôn tập cùng nhau nữa… Đang là tuần thi cử, chúng ta vẫn phải cố gắng thêm chút nữa, đừng để lỡ mấy môn học trước đó, đừng gây thêm phiền phức cho người khác nữa.”
“Cái đó thì không cần cậu lo.” Mộc Dĩ Nam cười khẽ, dịu dàng nói:
“Tôi còn chút chuyện muốn nói với Hàng ca… Lát nữa tôi sẽ về phòng, cậu cứ ngủ trước đi, chú ý giữ gìn sức khỏe.”
Bạch Hoảng trừng mắt nhìn cô ta.
Mộc Dĩ Nam vẫn ngồi trên người Lục Hàng, vén lọn tóc ra sau tai một cách dịu dàng:
“À đúng rồi, lúc ra ngoài, nhớ đóng cửa nhé.”
Bạch Hoảng hít một hơi thật sâu, vẻ mặt dần trở nên khó coi.
Xem ra con điếm này cũng chẳng thèm diễn nữa rồi.
“Là anh em tốt, tôi nhắc nhở cậu một câu.” Bạch Hoảng khoanh tay cười lạnh: “Ngủ muộn không tốt cho sức khỏe đâu, thay vì quan tâm đến tôi, tôi khuyên cậu mau về phòng mình đi.”
“Cảm ơn, không cần thiết, tôi cũng quen thức khuya rồi.” Mộc Dĩ Nam nhẹ nhàng đáp.
Bạch Hoảng cười khẩy: “Chẳng phải cậu quý cái mặt đàn bà của mình lắm sao? Chẳng phải lúc nào cũng trát đủ thứ lên mặt à? Thức khuya làm da vàng vọt đấy, đến lúc đó biến thành con vịt xấu xí, già nua tàn tạ, sợ là chẳng ai thèm rước đâu.”
“Không cần cậu bận tâm.” Mộc Dĩ Nam đáp trả lạnh lùng: “Đưa gối cho tôi đi…À mà cậu còn biết tôi ở chỗ Hàng ca thiếu cái gối nữa à, cảm ơn Tiểu Hoảng nhiều nhé.”
Bạch Hoảng nheo mắt lại.
Bàn tay ôm gối bắt đầu siết chặt, đến mức đầu ngón tay bấu vào gối trắng bệch ra.
Con điếm này nói chuyện đúng là chọc tức người ta mà.
Dù rất muốn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng tu vi của Bạch Hoảng chưa đạt đến cảnh giới đó, khuôn mặt dần trở nên lạnh băng, cười lạnh không ngớt:
“Tôi thấy cậu đâu có chuyện gì muốn nói với Hàng ca, nhìn cái kiểu của cậu… chẳng lẽ là đêm hôm hứng tình rồi muốn tìm Hàng ca giải quyết? Làm người thì cũng phải biết giữ chút thể diện chứ, dù sao giờ cũng đang sống chung, làm thế không thấy ảnh hưởng đến người khác à?”
Khóe mắt Mộc Dĩ Nam giật giật, nhưng cô vẫn dịu dàng nói: “Cậu lại ngậm máu phun người rồi…”
“Tôi có ngậm máu phun người hay không tự cậu biết rõ? Cái nhà này cách âm vốn chẳng tốt lành gì, cậu tưởng nửa đêm là mọi người ngủ điếc tai hết à?” Giọng Bạch Hoảng cao dần lên: “Cậu chơi "đồ chơi" ở trong phòng của cậu thì không sao, nhưng đừng có rên rỉ to đến mức khiến thằng này ở phòng bên cạnh cũng nghe thấy.”
“Thế ai bảo cậu dọn đến đây?” Bị chọc đúng chỗ nhạy cảm, Mộc Dĩ Nam cũng không giữ được vẻ dịu dàng trên mặt nữa, khẽ cười lạnh: “Đến đây làm gì? Không thích thì ra ngoài mà ở?”
Hai người trừng mắt nhìn nhau tóe lửa.
Lục Hàng cảm thấy lúc này mình nên nói gì đó, nhưng đang bị Mộc Dĩ Nam đè dưới thân, nên tiếng nói dường như chẳng có chút trọng lượng nào.
Cậu lúng túng nhìn người này, lại ngó người kia, gãi đầu nói:
“Tôi thấy hai cậu nói đều có lý… Hay là cả hai cùng ra ngoài đi.”
Nhưng câu nói của cậu đã chìm nghỉm trong cuộc khẩu chiến của hai cô nàng.
“Ái chà chà, lộ bản chất rồi à?” Bạch Hoảng nhìn sắc mặt Mộc Dĩ Nam bắt đầu tím tái, cười lớn chế giễu: “Bình thường toàn giả bộ đáng thương, giờ lòi đuôi cáo rồi hả? Tôi biết ngay cậu chẳng tốt đẹp gì mà, xem ra bản chất của tôi và cậu thực sự là khác nhau mà?”
“Khác chỗ nào?” Mộc Dĩ Nam dịu giọng hỏi: “Nói tôi nghe xem nào?”
“Nếu tôi nói xem phim ma sợ, thì ít nhất là tôi sợ thật, tôi ngủ chung với Hàng ca, ít nhất cũng chỉ đơn thuần là ngủ chung với cậu ấy…”
“Bản chất ấy thì tốt đẹp lắm đấy?” Mộc Dĩ Nam cười sảng khoái, giọng nói trong trẻo dễ nghe: “Đêm hôm khuya khoắt không ngủ chạy sang đây làm gì? Còn ôm theo cái gối, bảo là xem phim ma không ngủ được? Đừng có chọc cười người ta…”
“Cậu…” Bạch Hoảng đỏ mặt tía tai, vừa thẹn vừa giận.
“Không ngủ được mà còn có tâm trạng thay bộ váy ngủ xinh đẹp thế này cơ à?” Mộc Dĩ Nam cười rất tươi, lấy ngón tay thon dài che miệng, đôi mắt cười cong lên như vầng trăng khuyết:
“Tôi nhớ trước đây cậu chưa bao giờ mua loại váy ngủ này đúng không? Cái bộ của tôi mới lôi ra mặc được hai hôm mà cậu đã tức tốc đi mua một bộ y hệt?”
“Loại váy ngủ lụa kiểu này chỉ có một shop online bán thôi, cậu tưởng mua khác kiểu một chút là tôi không biết?”
“Cô còn đi học cách ăn mặc cảu người khác… Bộ không thấy mất mặt à?”
“Tôi…” Bạch Hoảng đỏ bừng mặt.
Bị vạch trần bí mật thầm kín trong lòng, Bạch Hoảng vừa xấu hổ vừa tức giận, ôm chặt cái gối hơn một chút để che đi chiếc nơ đáng yêu trước ngực áo ngủ.
Cô ta nói đúng thật, dạo này Bạch Hoảng đúng là đang học lỏm cách ăn mặc của Mộc Dĩ Nam. Thực sự là hết cách rồi, trên mạng cũng phải học, mà ngay bên cạnh có sẵn một chuyên gia thích nghiên cứu cái này, tội gì không học theo.
Để nâng cao sự nữ tính của bản thân, Bạch Hoảng không ít lần lén lút liếc trộm bàn trang điểm của Mộc Dĩ Nam như kẻ trộm, cơ bản là cô ta mua gì thì cô mua theo cái đó. Cộng thêm hôm đó thấy cô ta mặc váy ngủ, cười tít mắt dính lấy Lục Hàng trong phòng.
Cái dáng vẻ lắc mông lẳng lơ đó khiến Bạch Hoảng vừa khinh bỉ trong lòng, lại vừa lập tức lên mạng đặt ngay một bộ váy ngủ lụa…
Còn cố tình không mua cùng kiểu dáng để tránh bị mang tiếng bắt chước.
Nhưng không ngờ, lại mua cùng một shop, còn bị cô ta nhận ra.
“Shop đó nhà cậu mở à?” Bạch Hoảng đỏ mặt cãi cố: “Chỉ là trùng hợp mua giống thôi, đừng có tự mình đa tình! Có biết xấu hổ không hả?”
Mộc Dĩ Nam cười khanh khách, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
“Còn cô thì sao? Sướng chưa?” Bạch Hoảng cười lạnh một tiếng, rồi quay sang Lục Hàng: “Mà cậu cứ chịu để cô ta cưỡi lên người mãi thế à?”
“Tôi muốn thế chắc?” Lục Hàng đáp một cách bất lực, cố gắng ngồi dậy.
Kết quả lại bị Mộc Dĩ Nam hừ lạnh một tiếng, mông nhỏ ấn mạnh một cái đè cậu nằm vật xuống, Lục Hàng nhăn nhó nói: “Tôi không dậy nổi!”
“Con điếm đéo biết xấu hổ! Mau thả cậu ấy ra!” Bạch Hoảng tức điên cả người, cầm gối lao đến, định lôi Mộc Dĩ Nam ra. Nụ cười trên mặt Mộc Dĩ Nam tắt ngấm, vẻ mặt cũng lạnh đi, đưa tay ra đỡ đòn.
Lục Hàng nhân lúc hỗn loạn vội vàng cố bò dậy, kết quả thấy hai bà cô này kẻ lôi người đỡ, xu hướng sắp chuyển sang giật tóc nhau đến nơi, cậu vội vàng lao vào can ngăn: “Đậu má, đêm hôm khuya khoắt hai người làm cái trò gì thế!”
“Có để cho người ta ngủ không đấy? Đêm hôm mấy người có ngủ không hay là định sửa nhà đấy hả?”
Sở Tình mặc áo phông quần đùi thò đầu vào từ cửa phòng khép hờ, một tay gãi mông, vẻ mặt đầy bất mãn.
Cô vừa thò đầu vào xem, kết quả thấy Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đang chuẩn bị lao vào cấu xé nhau, thấy trận thế này cũng hơi hoảng, vội vàng lao tới, cùng Lục Hàng mỗi người lôi một người ra.
Hai cô nàng mỗi người bị một người giữ chặt, tóc tai rối bù, thở hồng hộc.
Sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
