Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 70: Đều sẽ sống hòa thuận bên nhau

Chương 70: Đều sẽ sống hòa thuận bên nhau

Trên đường về, Tiêu Tiểu Vũ lén nhìn vẻ mặt bình thản của Lục Hàng, chẳng hiểu sao nhìn mãi không chán, khóe miệng cô khẽ cong lên, càng ôm chặt lấy cánh tay cậu hơn.

Cậu cũng chẳng phản kháng.

Chỉ là vẻ mặt lộ rõ sự bất lực.

Lục Hàng biết cô đến đây dường như khá vui vẻ, có vẻ như trên thế giới này rất ít người chào đón cô, nên cô có chút phấn khởi. Lúc đến nơi, cậu rất tự nhiên xách vali hành lý giúp cô. Khoảng cách về nhà cũng chẳng xa lắm, trong lúc hàn huyên cậu cũng chỉ hỏi thăm qua loa về chuyện livestream và cuộc sống gần đây của cô, hỏi han cũng chẳng có gì quá phận.

Những câu hỏi đại loại như: Có mệt không? Có phiền phức gì không? Nội dung công việc bình thường là gì? Kiểu như vậy.

Đó chính là những câu cậu sẽ hỏi.

Chứ không phải là kiếm được bao nhiêu tiền.

Có lẽ vì livestream lâu rồi, cơ bản lúc nào cũng gặp phải mấy kẻ nói lời thô tục hoặc gửi ảnh chim cò trong tin nhắn riêng, cô đã bắt đầu quen với cảm giác không được tôn trọng ấy. Giờ bỗng nhiên phát hiện có một người quan tâm đến mình một cách tinh tế như vậy, cảm giác đã lâu không gặp này khiến cô vẫn có chút cảm động.

......

Vào nhà.

Tiêu Tiểu Vũ thừa nhận mình cũng hơi sốc.

Căn nhà này tốt hơn cái phòng trọ trước kia của cô không biết bao nhiêu lần.

Tuy nói là một căn hộ lớn bốn phòng ngủ, hai vệ sinh, một phòng khách, rộng thênh thang, nhưng cũng có vẻ hơi trống trải, hơn nữa rõ ràng được dọn dẹp rất sạch sẽ.

Tiêu Tiểu Vũ ngơ ngác đi tới đi lui ngó nghiêng, bị Lục hàng lôi đi kiểm tra đồng hồ ga các kiểu. Thực ra cô cũng chẳng hiểu gì, chỉ ngạc nhiên là Hàng ca trước đây còn thuê cái phòng đơn bé tẹo ở khu chung cư cũ, giờ lại kiếm được căn nhà xịn xò thế này.

Cái này so với cái ổ chó trước kia của cô thì đúng là một trời một vực.

Cái khu chung cư ở ngoại ô kia làm sao mà so với chỗ này được. Chỗ cô ở trước kia nát đến mức như được xây từ thế kỷ trước, cả ngày cũng chẳng thấy bóng người nào.

Căn nhà đó tồn tại không biết bao lâu rồi. Lúc lên xuống cầu thang chỉ nhớ mang máng tầng một tầng hai có một ông cụ, bình thường trong khu chung cư vắng tanh. Cho dù có người, thì cũng toàn là công nhân lao động hoặc người ngoại tỉnh, đều vì ham rẻ tiền thuê nhà.

Khu chung cư đã yên ắng thì chớ, người ở cũng vàng thau lẫn lộn... Lúc ở một mình cô đúng là cũng có chút sợ hãi thật.

Sở dĩ chuyển đến đây, thực ra cũng có một phần nguyên nhân này.

Bởi vì sợ thật sự.

Thế nên hôm đó Tiêu Tiểu Vũ thấy Lục Hàng đến, bảo là có đàn ông ở bên cảm thấy rất an toàn, cũng không phải nói dối. Khi Tiêu Tiểu Vũ còn là con trai thì chẳng bao giờ để ý đến mấy chuyện này, chẳng ai thèm ngó ngàng đến thân xác cậu, thấy khu chung cư ít người lại càng đỡ phải gặp ai, cảm thấy như cá gặp nước.

Nhưng sau khi biến thành con gái, dường như theo bản năng cô lại để ý đến những gã đàn ông lấm lem bụi đất vừa đi làm về, vừa mới trộn hồ xong, cứ nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt hau háu.

Mỗi ngày livestream và soi gương đều nhắc nhở cô rằng thực ra cô là một cô gái liễu yếu đào tơ. Những lúc như thế, mấy cái tin tức đọc được trên mạng lại bỗng nhiên ùa vào đầu... Nào là cô gái sống một mình bị cưỡng hiếp giết hại các kiểu, càng nghĩ càng thấy sợ.

Đây đều là những chuyện mà lúc còn là con trai cô chẳng bao giờ để ý tới.

Cho nên lần trước sau khi Hàng ca đi, mấy lần cô định xúi cậu qua chơi, cũng chẳng phải vì lý do gì khác, đơn thuần chỉ là ở một mình thấy hơi cô đơn, và quả thực cũng hơi sợ sợ.

“Được rồi, cũng chẳng còn phòng nào để cậu chọn đâu, cứ ở phòng trong cùng đi.” Lục Hàng xách vali vẻ bất lực, tiện thể trấn an cô: “Tiền thuê nhà các thứ cũng không cần lo lắng quá đâu, chỗ này là một người bạn cho tôi thuê... Tiền nong người ta cũng không giục, cũng chẳng đáng bao nhiêu, cô cứ yên tâm mà ở.”

Tiêu Tiểu Vũ ngơ ngác gật đầu, ngó nghiêng cách bài trí xung quanh.

“Vừa ý không?” Lục Hàng hỏi.

Tiêu Tiểu Vũ gật đầu.

Vừa ý thật sự.

“Bạch Hoảng với mọi người đâu rồi?” Tiêu Tiểu Vũ tò mò.

“Không biết nữa, chắc đi lượn lờ ở đâu rồi.” Lục Hàng thở dài: “Cô ấy đi trung tâm thương mại thì phải lái xe vào thành phố, chắc lại chạy đi tiêu tiền ở đâu rồi... Còn Mộc Dĩ Nam thì giờ này chắc là đi chợ rồi.”

Tiêu Tiểu Vũ buồn chán cúi đầu nhìn xuống sàn nhà bóng loáng, chân đi tất đen giẫm lên trơn tuột, cô dùng mũi chân di di trên mặt đất.

......Thế này cũng tốt, ít nhất mọi người có thể nương tựa lẫn nhau.

“Không sao, đừng lo, băng vệ sinh cũng bao la bát ngát.” Sở Tình đút tay túi quần, tưởng cô lo lắng về chi phí sinh hoạt, giọng điệu hờ hững: “Cái thứ đó lão nhị mua cả đống, chất đống không biết nhét vào đâu, không biết còn tưởng nó định đem đi bán cơ... Đồ dùng phụ nữ thực ra cậu chẳng cần mua đâu, cứ hỏi nó là kiểu gì cũng có.”

“Thế à.” Tiêu Tiểu Vũ ngơ ngác đáp.

Nhắc đến chuyện này, cô mới nhìn kỹ Sở Tình thêm vài lần. Tiêu Tiểu Vũ có chút ghen tị với vóc dáng của Sở Tình, một bộ đồ thể thao, tóc dài ngang hông, mái bằng, trông vừa mạnh mẽ lại vừa có vài phần thanh cao - chỉ là vừa mở miệng ra thì hỏng bét.

Mà công nhận "to" thật đấy...

Nhìn thấy Sở Tình, Tiêu Tiểu Vũ lại chẳng có phản ứng gì quá lớn.

Cô cũng chỉ cảm thấy đây là Sở Tình mà thôi... Đường nét mềm mại hơn chút, cơ thể không còn đô con như trước, dường như cũng trắng ra. Cơ bắp vẫn còn, nhưng không còn săn chắc như thế, hình như đều được bao bọc dưới lớp mỡ mềm mại.

Trước đó Tiêu Tiểu Vũ đã nghe Hàng ca kể về chuyện nữ thần kia rồi, đương nhiên biết thừa mọi người đều đã biến thành con gái, và đa phần là cả đời này chẳng biến lại được nữa.

Nhìn thấy Sở Tình cô cũng chỉ nhìn thêm vài lần, liếc mắt nhìn hai quả "bom nguyên tử" khoa trương kia vài cái rồi thu hồi tầm mắt.

Cảm giác cô nàng biến thành ngực khủng, ở một mức độ nào đó lại thấy chẳng có gì sai... Trước đây ấn tượng về Sở Tình là tên này rất trọng nghĩa khí, người ít nói nhưng làm nhiều, hình như tính cách như thế mà biến thành con gái thì phải là ngực khủng mới đúng...

Sở Tình hờ hững nói: “Cậu biết chơi bóng rổ không?”

“À, chơi ít lắm...” Tiêu Tiểu Vũ lau mồ hôi.

“Ồ.” Sở Tình có vẻ hơi thất vọng.

“Dù sao hành lý cậu cũng ít, không cần giúp thì tôi đi đây.” Sở Tình tùy ý nói, nhặt quả bóng rổ dưới đất lên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Tiểu Vũ đầy nghiêm túc, rồi gật đầu:

“Sau này chúng ta có thể đi chơi bóng.”

Tiêu Tiểu Vũ gượng gạo gật đầu.

Ngoài cửa huyền quan vang lên tiếng mở khóa cửa mật mã quen thuộc, cửa mở ra, người còn chưa thấy đâu đã nghe thấy giọng nói dịu dàng mang theo ý cười: “Lão Tiêu đến rồi à? Thấy chỗ này thế nào? Ở có quen không?”

Giọng nói vừa dịu dàng, điềm đạm lại rất nhiệt tình.

Quay đầu lại nhìn, Tiêu Tiểu Vũ lại ngẩn ra một chút. Là một chị gái ăn mặc rất tinh tế, khoác một chiếc áo gió màu nâu, dáng vẻ tất bật, mái tóc buộc đuôi ngựa thấp dịu dàng vắt sang một bên vai, tay xách một giỏ thức ăn.

Tuy không biết cô ấy là ai, nhưng nghe giọng nói thì đoán người trước mắt này tám phần mười là Mộc Dĩ Nam.

Đúng là lâu rồi không gặp... Nhưng lạ thay là cảm giác chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay.

Nhớ là tên này hình như có chút bệnh sạch sẽ.

Rảnh rỗi sinh nông nổi cậu ta hay tiện tay giặt luôn cả đống quần áo trong giỏ của Tiêu Tiểu Vũ mà chẳng nói chẳng rằng. Hồi đó còn bảo không cần giặt quần áo của mình cũng được, Mộc Dĩ Nam liền dịu dàng bảo: “Thấy thì tiện tay giặt luôn thôi.”

Nhưng bị người khác giặt quần áo bẩn cho mình vẫn là một chuyện khá ngại ngùng.

Tiêu Tiểu Vũ cũng ít khi trò chuyện với Mộc Dĩ Nam, tuy nhớ là tính cách cậu ta rất tốt, nhưng vẫn không kìm được mà trốn ra sau lưng Lục Hàng, cười gượng gạo: “Chỗ này cũng được phết...”

Mộc Dĩ Nam nhìn thấy động tác nhỏ trốn sau lưng Lục Hàng của cô, ánh mắt lóe lên vài phần, nheo mắt lại cười thành hai vầng trăng khuyết: “Buổi tối có thể cùng ra ngoài ăn bữa cơm, coi như tiệc tẩy trần cho cậu.”

Rồi cô cười giơ túi thức ăn lên: “Vừa nãy đi chợ, hôm nay nhớ ra cậu đến nên tiện thể mua nhiều hơn chút... Hoặc nếu cậu không muốn ra ngoài lích kích, tôi làm vài món nhậu cho mọi người, cậu muốn ăn ở nhà cũng được.”

“Sao cũng được.” Tiêu Tiểu Vũ ngơ ngác gật đầu, nói rồi lại theo bản năng túm lấy vạt áo Lục Hàng.

“Sao mà nhát thế không biết.” Mộc Dĩ Nam cười bất lực, đi về phía bếp: “Hàng ca tối nay muốn ăn gì? Vẫn là thịt kho tàu à?”

“Vẫn là thịt kho tàu đi.” Lục Hàng gãi đầu.

“Sao cứ thích ăn mãi món này thế.” Cô cười nói.

Tiêu Tiểu Vũ chẳng hiểu sao lại nhìn cô với ánh mắt có chút ghen tị.

Mộc Dĩ Nam lại liếc nhìn Tiêu Tiểu Vũ, nheo mắt mỉm cười: “Đến rồi thì không cần sợ đâu, cả phòng chúng ta cuối cùng cũng tụ họp đông đủ rồi. Biến thành con gái rồi nếu có khó khăn gì, mọi người đều có thể giúp đỡ... Nếu cậu không chê, tôi còn có thể dạy cậu trang điểm các thứ nữa.”

“Ừm.” Tiêu Tiểu Vũ lí nhí đáp: “Cảm ơn.”

Mộc Dĩ Nam lại mỉm cười, rồi xách thức ăn vào bếp. Lục Hàng lúc này đang đánh vật với cái khóa cửa mật mã, mồ hôi nhễ nhại cúi đầu nghiên cứu khóa cửa phòng Tiêu Tiểu Vũ, không nhịn được lầm bầm chửi thề: “Trước đây mình reset mật khẩu kiểu gì ấy nhỉ?”

Sở Tình ôm quả bóng rổ đứng nhìn với vẻ chán chường, vốn định xỏ giày ra ngoài rồi, cuối cùng vẫn quyết định lại gần giúp một tay: “Ngốc thế, cậu phải cạy cái nắp pin ra chứ, bên dưới chẳng phải có cái nắp sao.”

Tiêu Tiểu Vũ luống cuống tay chân đứng nhìn hai người họ nghiên cứu khóa cửa phòng mình, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng cũng ấm áp lạ thường.

Sống chung với anh em, có lẽ cuộc sống ồn ào náo nhiệt có phần lộn xộn này, sẽ là những ngày tháng bình thường sau này.

Sau này… mọi người đều sẽ sống hòa thuận bên nhau.

zqmUpXw.png

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Have a pussy italy