Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Tập 02 - Chương 69: Không thể từ chối

Chương 69: Không thể từ chối

Suốt cả quãng đường, Sở Tình chẳng nói năng gì mấy, mặt lạnh tanh đút tay vào túi quần đi theo.

Lúc xuống lầu, Lục Hàng còn cứ đinh ninh là Tiêu Tiểu Vũ chuyển đến ở thì kiểu gì cũng mang theo cả đống đồ đạc lỉnh kỉnh.

Vừa hay con hàng thể dục thể thao này chiến lực không rõ, gặp mạnh thì mạnh, tuy mang thân xác con gái nhưng Lục Hàng chưa bao giờ coi cô là con gái cả, nếu hành lý nhiều quá thì bảo cô khuân giúp một tay. Ai ngờ đâu Tiêu Tiểu Vũ chỉ xách mỗi cái vali cỏn con như thế mà đến.

Kết quả Sở Tình lại thành ra rảnh tay làm quan thanh tra đi tuần.

Còn Lục Hàng thì hì hục xách hành lý.

Đổi tay xách vali, cái vali to thì to thật, nhưng xách lên mới thấy chẳng nặng lắm, Lục Hàng không kìm được tò mò: “Trong cái vali này của cậu đựng cái gì thế?”

“Quần áo để livestream chứ gì.” Giọng điệu cô bây giờ cứ nũng nịu, kéo dài âm cuối đầy vẻ lười biếng, giống như một cô bé bướng bỉnh khoác chặt lấy cánh tay Lục Hàng.

Lần đầu đến nơi xa lạ, cô cứ ngó nghiêng tứ phía, giống như con mèo nhỏ nằm trong lòng chủ tò mò nhìn ra thế giới bên ngoài, nhưng miệng thì nói: “Toàn mấy cái váy ngắn các kiểu ấy mà, mấy lão già thích xem loại quần áo nào để nôn tiền donate, thì tôi mặc loại quần áo đó thôi.”

Lục Hàng nghe vậy thì ngẩn người, rồi cười khổ.

Nói năng thẳng thắn gớm.

“Có muốn... cho cậu xem mấy bộ mát mẻ hơn không?”

Tiêu Tiểu Vũ cười ranh mãnh, ánh mắt tò mò nhìn vào mắt Lục Hàng: “Nể tình quan hệ chúng ta tốt, tôi chỉ cho một mình cậu xem thôi đấy nhé.”

“Cho tôi xem cái gì?” Lục Hàng cạn lời: “Quần áo phiên bản giới hạn trong phòng livestream của cậu à?”

“Không phải.” Tiêu Tiểu Vũ đáp với vẻ bất cần: “Là loại quần áo mà mặc vào xong, phòng livestream của tôi sẽ bị ăn gậy cấm sóng luôn.”

“......” Lục Hàng im thít như ve sầu mùa đông.

Đã quá quen với kiểu trêu chọc này nên Lục Hàng coi như điếc lác, Tiêu Tiểu Vũ thở dài, bắt đầu than vãn: “Fan trong phòng livestream bây giờ thật là khó nói... Một số người đúng là vào xem kỹ năng thật, nhưng cũng có một số toàn là mấy lão già dê, tôi đang tính xem có nên lọc fan không đây.”

“Nói rõ hơn xem nào?” Lục Hàng hỏi.

“Trước khi biến thành con gái thì không biết nhiều chuyện rắc rối thế này đâu... Nhưng biến thành con gái rồi mới phát hiện trên mạng có rất nhiều kẻ hãm, rảnh rỗi sinh nông nổi toàn gửi ảnh chim của hắn cho tôi xem...” Tiêu Tiểu Vũ thở dài: “Phiền thật đấy.”

Lục Hàng nhíu mày, khựng lại một chút, chuyện này hình như không thể coi như không nghe thấy được: “Còn có chuyện này nữa?”

“Dù sao cái thứ chim cò ấy trước đây tôi cũng có, nhìn thì cũng nhìn rồi, chỉ cảm thấy hơi ghê tởm thôi.”

Tiêu Tiểu Vũ thì lại tỏ vẻ không quan tâm lắm, vừa ngó nghiêng xung quanh vừa ôm chặt lấy cánh tay Lục Hàng không buông. Vừa nãy Lục Hàng đổi tay xách vali, cô liền thuận thế chạy sang bên phải khoác tay cậu, cái điệu bộ như thể không bám lấy tay Lục Hàng là không sống nổi vậy, vừa lè lưỡi làm mặt quỷ: “Mẹ kiếp, cứ mở tin nhắn riêng ra là y như rằng thấy cảnh ‘bách điểu triều phụng’...”

Bách điểu triều phụng, nghe mà đỡ không nổi.

Lục Hàng không nhịn được nhíu mày: “Thế thì cũng quá đáng thật.”

“Tôi thì thấy cũng bình thường... Trong lòng cũng chẳng nghĩ gì nhiều, dù sao trước đây tôi cũng từng mọc cái thứ đó mà, chỉ cảm thán sao trên đời lại lắm kẻ rảnh rỗi thế thôi.” Cô thở dài, dường như cũng không thực sự để bụng lắm: “Trong phòng livestream cũng thế, cứ bắt tôi mặc đẹp vào... Tôi mặc đẹp rồi thì lại chúc tôi ‘buôn may bán đắt’, đúng là bó tay.”

Lục Hàng mím môi lắng nghe, cũng thở dài theo cô —— Nhưng cậu cũng cảm thấy những lời này của cô khá mới mẻ, dù sao đây cũng là một góc nhìn khác sau khi biến thành con gái.

Lục Hàng trước đây tuy biết anh em biến thành con gái, nhưng đối với những chuyện họ gặp phải sau khi biến đổi cũng không có cảm nhận thực tế lắm.

Mộc Dĩ Nam vốn đã mong muốn trở thành con gái, Bạch Hoảng thì dứt khoát thích ru rú ở nhà, còn Sở Tình thì vô tư vô lo, căn bản chẳng nghĩ ngợi gì về chuyện này. Cộng thêm việc Tiêu Tiểu Vũ dường như bản thân cũng chẳng để ý lắm, Lục Hàng cũng không tiện tức giận thay người khác, nên nghe cũng thấy thú vị.

“Lần sau mà còn gặp phải, cậu cứ chửi chết hắn đi.” Nghe cô líu lo kể về những chuyện vặt vãnh gặp phải sau khi biến thành con gái, Lục Hàng chỉ đành an ủi.

“Chửi mà có tác dụng thì tôi chửi thật rồi.” Tiêu Tiểu Vũ bất lực: “Trước đó lại gặp một chuyện nữa... Trong phòng livestream vốn có một số fan đơn thuần vào học hỏi kỹ năng, xem thì cứ xem đi, kết quả vừa thấy tôi trang điểm lộ mặt, liền bắt đầu ngày nào cũng nghi ngờ tôi thuê người đánh hộ, bảo con gái không thể nào chơi game đỉnh như thế được. Bảo tôi nếu không phải có người ngồi dưới gầm bàn thao tác hộ, thì cũng là bật hack hoặc dùng tool script...”

“Tôi quay cam tay chơi game cũng vô dụng, cứ bắt tôi phải ra offline tự chứng minh. Nếu không tự chứng minh thì sẽ lên mạng đăng video bóc phốt, dắt mũi dư luận. Còn có người đăng video bằng chứng bảo là có bằng chứng xác thực tôi bật hack các kiểu... Lúc mở livestream đâu có nghĩ nhiều thế, giờ nghĩ lại thấy toàn chuyện rắc rối...”

Sở Tình nghe vậy cũng tò mò, đút tay túi quần đi bên cạnh hóng hớt, thắc mắc: “Thế rốt cuộc cậu có bật hack không?”

Tiêu Tiểu Vũ đảo mắt, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: “Tôi bật hack thì chết cả nhà!”

“Kệ xác bọn họ nghĩ gì.” Lục Hàng nhíu mày, đành an ủi cô.

“Chắc qua một thời gian nữa tôi phải chạy sang thành phố H để tự chứng minh...” Cô khoác tay Lục Hàng, theo thói quen chỉnh lại cái găng tay chống nắng che nửa bàn tay trên cổ tay, ngán ngẩm: “Bên đó còn cả đống streamer khác nữa, đất khách quê người, chẳng muốn đi chút nào.”

“Cái trò này chẳng phải ai tố cáo thì người đó phải đưa ra bằng chứng à, sao lại bắt cậu đi tự chứng minh?” Hai hàng mày của Lục Hàng nhíu chặt hơn.

“Đấy là cậu đang nói lý lẽ, giờ ai còn nghe cậu nói lý nữa. Gặp phải chuyện này là cứ phải đi thôi, không đi thì cứ bị người ta đàm tiếu mãi.” Tiêu Tiểu Vũ thở dài, bỗng nhiên đảo mắt, dường như nghĩ ra ý tưởng gì hay ho lắm. Cô liền lắc lắc cánh tay Lục Hàng, nài nỉ: “Hàng ca, nếu không được thì cậu đi cùng tôi đi?”

Lục Hàng nhíu mày, từ nãy đến giờ càng nghe càng thấy chuyện này đúng là vấn đề thật, hỏi: “Bao giờ đi?”

“Thời gian thì còn sớm, chắc phải sau kỳ nghỉ đông cơ.” Tiêu Tiểu Vũ hờ hững nói: “Tôi bảo với bọn họ là tôi đang đi học, giờ đang tuần thi cuối kỳ, không rảnh... Tuy nói thật là tôi cũng không thèm đi học đâu, chuyện này có thể hoãn lại một thời gian. Đến lúc đó tôi hỏi mấy streamer kia xem khi nào offline rảnh, thì cứ thế mà đi thôi.”

Lục Hàng gật đầu.

Rồi không kìm được thở dài.

Dù sao Tiêu Tiểu Vũ cũng là anh em của cậu, cậu cũng hiểu rõ trình độ chơi game của cô.

Cô làm sao mà bật hack được chứ.

Vốn dĩ trong lòng còn nghĩ với tình trạng của cô thì làm livestream phát triển chắc chắn không thành vấn đề, không ngờ trong đó lại lắm chuyện rắc rối đến thế.

Lục Hàng an ủi: “Không sao đâu, đừng để trong lòng... Người có năng lực thì đi đâu cũng có năng lực, kỹ năng của cậu thế nào tôi biết mà.”

“Đương nhiên rồi, cậu tưởng tôi là ai chứ.” Tiêu Tiểu Vũ đắc ý lắc lư cái đầu, ôm cánh tay Lục Hàng càng chặt hơn.

......

Trên đường về, Tiêu Tiểu Vũ cứ huyên thuyên kể mãi về những chuyện thú vị lúc livestream, nhưng có lẽ do tính cách vốn dĩ đã vậy, đôi khi cô cười nói ra vài chuyện mà người ngoài nghe thấy lại thấy hơi chua xót, ví dụ như chuyện ăn mì gói trong phòng trọ các kiểu.

Lục Hàng nghe mà lòng mềm nhũn, tự nhủ nếu người anh em đã đến đây rồi, ít nhất chuyện cơm nước ba bữa của cô cũng phải giúp cô chuẩn bị cho tử tế. Dù sao Mộc Dĩ Nam cũng ở bên này, chuyện ăn uống ít nhất sẽ không để cô bị đói, chứ cứ để lâu dài, với cái tạng người gầy gò nhỏ bé này của cô, sức khỏe cũng là một vấn đề lớn.

Còn về cái vụ livestream cô kể... Lục Hàng cũng không tiện đánh giá, bản thân cậu chưa từng tự mình trải qua, người bị biến thành con gái cũng đâu phải là Lục Hàng. Trước đây cứ nghĩ biến thành con gái rồi thì phiền phức cùng lắm là đổi tư thế đi vệ sinh, nhưng nghĩ kỹ lại, dù sao cũng là đổi một thân phận khác, chắc chắn sẽ gặp phải những chuyện trước đây chưa từng lường tới, trong cuộc sống sẽ còn gặp phải ti tỉ những phiền não khác, một số chuyện cậu cũng chỉ mới nghe nói qua.

Thấy những chuyện như vậy thực sự xảy ra với anh em của mình, cậu cũng có cảm giác không biết phải làm sao cho phải.

Nhưng chuyện này, Lục Hàng chắc chắn là nghĩa bất dung từ.

Anh em có việc, giúp được là phải giúp.

Cho dù cô có bảo đi Nam Cực tự chứng minh, Lục Hàng cũng chắc chắn không yên tâm để một mình cô đi xa, nhất định phải đi cùng cô. Dù sao sau đó Lục Hàng cũng rất rảnh.

Chỉ là dạo này đang tuần thi, nghỉ đông thì phải về quê một chuyến, tiếp đó ông bố của Bạch Hoảng hình như còn muốn gặp cậu một lần. Cô nàng này bảo muốn đi tự chứng minh hình như cũng phải đi thành phố H, thành phố H cách đây cũng khá xa, đi tàu cao tốc cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ.

Lục Hàng đi cùng cô một chuyến cũng không thành vấn đề, nhiều việc cũng chẳng đè chết người được mà.

“Hàng ca.” Tiêu Tiểu Vũ từ bên cạnh ló mặt ra, nghiêm túc nói: “Cậu nói là sẽ đi cùng tôi đấy nhé, hứa rồi đấy?”

“Chắc chắn rồi.”

Nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc như mèo con của cô, cũng đáng yêu phết. Lục Hàng bất lực, theo phản xạ định đưa tay ra xoa mặt cô. Nhưng đưa được một nửa thì cũng kiềm chế rụt tay về.

Cảm giác dạo này cái tay của mình hình như cũng bắt đầu không được thành thật cho lắm.

Đối với người anh em này cậu cũng hiểu rõ, Tiêu Tiểu Vũ nhìn thì lúc nào cũng có vẻ cợt nhả, nhưng thực chất trong xương tủy lại là một kẻ rất nhạy cảm. Đất khách quê người, một mình cô đi cũng sẽ sợ hãi.

Lần này nhìn như là vô tình nhắc tới, nhưng đa phần là đã soạn sẵn trong bụng từ trước rồi, nhìn thì lơ đãng, nhưng chắc là đã muốn Lục Hàng đi cùng từ lâu. Nếu từ chối thì chắc cô sẽ ngoài miệng không nói gì, nhưng về nhà trong lòng sẽ tổn thương sâu sắc.

Lục Hàng làm sao mà nói được câu từ chối chứ.

Cậu thì thấy cũng chẳng sao, dù sao cũng rảnh mà.

Giúp anh em một tay thôi, nghĩa bất dung từ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ý nói là kiếm khách hàng QHTD