Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 63: Nhanh tay thật đấy

Chương 63: Nhanh tay thật đấy

Trong phòng im lặng hồi lâu, Lục Hàng co người lại, nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt, không kìm được thở dài thườn thượt.

"Tiểu Nam." Cậu nói: "Đủ rồi chứ?"

"......"

Mộc Dĩ Nam mím môi.

Cô nhìn Lục Hàng với ánh mắt thoáng chút cưng chiều, xen lẫn nỗi thất vọng khó nhận ra.

"Cậu đúng là..." Mộc Dĩ Nam dịu giọng: "Đặt vào thời xưa chắc cũng thành bậc thánh nhân... Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến."

"Thế à..." Lục Hàng gãi đầu: "Cảm ơn lời khen của cậu?"

Mộc Dĩ Nam thở dài.

Cái kết cục khó chấp nhận nhất đã không xảy ra, có lẽ vì quá khứ luôn bị đối xử tệ bạc, nên Mộc Dĩ Nam đã âm thầm chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. Dù sao Mộc Dĩ Nam trước kia cũng từng là con trai, dù giờ đã biến thành con gái, Hàng ca chắc chắn vẫn có chút lấn cấn với con người cũ của cô.

Nhưng cậu không vì sự lấn cấn đó mà buông lời ác độc, cũng chẳng hề ghê tởm cô.

Dù xảy ra chuyện gì, cậu cũng sẽ tha thứ cho cô.

Để bao dung cho những ý nghĩ đen tối và dung tục của cô, bản thân cô thì hay rồi, tự tiện chạy sang phòng người ta đánh úp giữa đêm, dù bị từ chối thẳng thừng vẫn cố tình sờ soạng cậu.

Trong lòng Lục Hàng chắc vẫn coi Mộc Dĩ Nam là anh em, hành động này của cô chắc hẳn đã làm khó cậu rất nhiều. Muốn chiếm hữu cậu làm của riêng, chẳng qua cũng chỉ là một hành động ích kỷ mà thôi, dù nói con gái thực thụ dường như luôn có đặc quyền được tùy hứng.

Dù đã biến thành con gái, dường như có thêm chút giấy phép cho sự tùy hứng, nhưng Mộc Dĩ Nam cũng không biết liệu mình có thể cứ ích kỷ tùy hứng mãi thế này được không.

Đã ở bên cậu lâu như vậy, bỗng nhiên cô lại thấy hoang mang, không biết phải làm sao cho phải.

"Tít."

Đó là tiếng khóa cửa mật mã vang lên.

Đang là nửa đêm nửa hôm.

Có người đang đứng ngoài cửa nhập mật mã phòng Lục Hàng.

Cả hai người liền cứng đờ, sắc mặt cũng trở nên căng thẳng.

"Tít tít tít ——"

Dường như đoán được khả năng nào đó, Mộc Dĩ Nam khẽ nheo mắt, vẻ mơ màng và dục vọng trên mặt dần tan biến, thay vào đó là sự lạnh lùng. Không cần biết người bên ngoài là ai, Mộc Dĩ Nam chẳng có ý định tránh mặt, còn Lục Hàng vì cú ngồi ngàn cân vừa rồi vẫn còn sợ mất mật, thấy thế cũng mặc kệ cô.

Hai tay Mộc Dĩ Nam ấn lên ngực Lục Hàng, ý bảo cậu đừng cử động.

Lục Hàng nhìn cô, dương như đây là lần đầu tiên cậu thấy vẻ mặt phiền phức và mất kiên nhẫn đến thế của Mộc Dĩ Nam.

Sau tiếng khóa cửa kêu lên, không gian lại chìm vào tĩnh lặng.

Dường như người bên ngoài đang do dự.

Mãi một lúc lâu sau, khi cửa sắp tự động khóa lại, cánh cửa phòng mới từ từ mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt kéo dài của gỗ.

"Hàng ca..."

Bạch Hoảng mặc bộ nội y ren, tay ôm gối, rón rén thò đầu vào, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Với vóc dáng nhỏ nhắn, cô ôm gối đứng nép bên cửa đầy dè dặt:

"Hàng ca... Vừa nãy về phòng tôi có xem phim ma, giờ hơi khó ngủ, không biết tối nay chúng ta có thể ngủ chung... Hả?" Giọng nói vốn đang ngượng ngùng e thẹn, bỗng chốc trở nên lạnh băng.

Vừa mở cửa ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Bạch Hoảng chết lặng tại chỗ.

Ba người câm nín nhìn nhau.

Mặt Bạch Hoảng liền xanh mét.

"Cái đồ không biết xấu hổ! Dám đánh úp ban đêm à!?" Khuôn mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng vì giận dữ, cô chửi ầm lên: "Cậu nghe trộm được mật mã từ bao giờ? Vào phòng Hàng ca làm gì?"

Thế quái nào mình mới đi tắm rửa, do dự một lúc, mà con đĩ lẳng lơ này đã cưỡi lên người Hàng ca rồi?

"Đêm hôm không ngủ, còn có tâm trạng xem phim ma cơ à?" Mộc Dĩ Nam cười dịu dàng: "Tôi không biết xấu hổ, thế cái mặt cậu vứt đi đâu rồi?"

"Đ*t mẹ mày..." Cơ mặt Bạch Hoảng giật giật, khó khăn lắm mới nuốt lại câu chửi thề vào trong miệng: "Sao cậu lại ở đây?"

"Tôi cũng đang định hỏi cậu đấy." Mộc Dĩ Nam vẫn ngồi trên người Lục Hàng không nhúc nhích, cười khẩy: "Sao cậu lại ở đây?"

"Tôi mới là người muốn hỏi." Lục Hàng thều thào: "Tại sao hai người lại ở đây?"

"Cút ngay về phòng ngay!" Bạch Hoảng gầm lên: "Hai người các người, đêm hôm khuya khoắt, không biết xấu hổ à!"

Dù sao cũng bị bắt quả tang, dù mặt có dày đến mấy cũng khó mà dửng dưng được, Mộc Dĩ Nam nhanh chóng vén tóc ra sau tai, có chút chật vật ngồi trên người Lục Hàng, vẻ mặt thoáng chút mệt mỏi.

"Tiểu Hoảng à... hình như cậu hiểu lầm rồi đúng không? Tôi với Hàng ca làm sao có chuyện gì được chứ?"

Rồi cô nheo mắt, lại nở nụ cười dịu dàng như nước, nhẹ nhàng nói: "Với lại mọi người đều sống chung một nhà, trước kia đều là anh em, chỉ là đùa giỡn với cậu ấy chút thôi mà..."

"Đùa giỡn mà đùa lên tận giường?"

Bạch Hoảng nhìn chằm chằm Mộc Dĩ Nam với ánh mắt tràn đầy sự căm hận.

Tim vẫn còn đập thình thịch vì sợ hãi.

Nếu đến muộn thêm một giây nữa thôi, đ*t mẹ nhà nó, thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa.

Thực ra lúc nãy về phòng, cô cứ suy nghĩ mãi về chuyện xảy ra trên xe, cứ trằn trọc suy đi tính lại trong đầu. Tắm xong lên giường nằm, nhìn trần nhà càng nghĩ càng thấy không ổn.

Đằng nào chuyện cũng đã đến nước này, mà Hàng ca rõ ràng là đối tượng cô muốn cưa đổ.

Đây chính là điểm lợi hại của việc từng là con trai.

Nếu là con gái thực thụ, lúc này trong lòng có lẽ vẫn còn chút e dè, giữ giá. Thế nhưng Bạch Hoảng từng là con trai nên hiểu rõ, vào lúc này mà còn bày đặt làm cao, đỏng đảnh chờ người ta đến tán, thì con trai sẽ rất mất kiên nhẫn, đặc biệt là loại người như Lục Hàng.

Kinh nghiệm gần hai mươi năm làm con trai mách bảo Bạch Hoảng rằng, việc cần làm nhất lúc này là nhanh chóng xác lập quan hệ. Ít nhất phải làm những việc cần làm đã, sau đó mới tính đến chuyện bồi đắp tình cảm, chủ trương là phải đánh nhanh thắng nhanh, thẳng thắn bộc trực mới được.

Trước đây chỉ vì con ả não tàn Lâm Khả Khả mà cậu bị tổn thương sâu sắc.

Nếu không chủ động, thì thực sự chẳng có kết quả gì đâu.

Vòng vo tam quốc là điều tối kỵ, Hàng ca làm gì có thời gian mà từ từ bồi dưỡng tình cảm, đây là cuộc chiến tay nhanh thì được.

Cho nên Bạch Hoảng về phòng nằm trằn trọc mãi, cảm thấy nửa đêm về sáng chắc cũng nghĩ ngợi lung tung không dứt, chi bằng trực tiếp hành động luôn. Tuy biết mình phải hành động, nhưng khổ nỗi không tìm được cái cớ hợp lý.

Bởi vì cái cớ này khó nghĩ lắm, đêm hôm khuya khoắt, chạy sang phòng người ta làm gì?

Chẳng lẽ bảo mình bị mất đồ?

Thế là trong năm phút ngắn ngủi, Bạch Hoảng vắt óc suy nghĩ, cuối cùng lóe lên một ý tưởng, quả nhiên chiêu bài "sợ ma" vẫn là thực dụng nhất. Nếu muốn tạo mối quan hệ tốt, thì chắc chắn phải có tiếp xúc thân mật mới được, bất cứ lúc nào, tiếp xúc cơ thể cũng là hiệu quả nhất.

Nếu đã muốn ngủ chung, thì phải có lý do chính đáng..

Cho nên Bạch Hoảng hí hửng tính toán mở cửa ra sẽ nói mình xem phim ma không ngủ được.

Ai ngờ vừa mở cửa ra, thấy phim ma thật.

Thấy ma hiện hình luôn.

Bạch Hoảng nghiến răng ken két.

Con đĩ lẳng lơ này nhanh tay thật đấy...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!