Chương 65: Đại chiến gối
Sở Tình vẻ mặt đầy nghi hoặc, cúi đầu nhìn Bạch Hoảng đang bị mình khống chế trong lòng.
Bạch Hoảng giãy giụa một cách yếu ớt trong lòng Sở Tình, cú khóa cổ này dường như hơi mạnh tay quá, khiến mặt Bạch Hoảng xanh mét, vỗ vỗ vào cánh tay Sở Tình: “Cậu buông ra...”
Sở Tình mặc kệ, quay sang nhìn Lục Hàng với vẻ thắc mắc: “Sao thế, sao bọn họ lại cãi nhau?”
“Cậu nhẹ tay chút đi, định giết người đấy à?” Lục Hàng quệt mồ hôi trên mặt, vừa mắng vừa lo, mắt thấy Bạch Hoảng đang cố kéo tay Sở Tình ra sắp trợn ngược mắt lên rồi.
“Ồ.” Sở Tình nới lỏng tay, lúc này sắc mặt Bạch Hoảng dịu đi đôi chút, lập tức há miệng thở dốc, Sở Tình vẫn nghi hoặc: “Sao họ lại cãi nhau thế?”
Sao cứ cảm thấy cô nàng này hơi đần đần thế nào ấy nhỉ...
Lục Hàng thở dài, định tìm cách giải thích, nhưng vừa há miệng ra thì cậu bỗng ngớ người, bởi chính cậu cũng chẳng biết tại sao hai cô nàng này lại lao vào cắn xé nhau...
“Tóm lại là không cãi nhau...” Giọng Lục Hàng hơi run: “Cậu thả Tiểu Hoảng xuống trước đi, không lát nữa xảy ra án mạng bây giờ.”
Sở Tình buông tay.
“Không cãi nhau... Không liên quan đến cậu, xin lỗi vì làm phiền cậu ngủ.” Sắc mặt Bạch Hoảng lúc này rất khó coi, bực bội xoa cái cổ đỏ ửng, rõ ràng là bị siết không nhẹ, cô gạt mấy sợi tóc dính trên mặt ra, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
“Thế vừa nãy các cậu làm gì đấy?” Sở Tình thắc mắc.
Bạch Hoảng ôm gối với sắc mặt xanh mét, run rẩy nói: “Đại chiến gối thôi mà, không liên quan đến cậu, đi ra ngoài đi.”
Sở Tình nghe vậy mà nghệch mặt ra, ngây ngô nhìn đám người trong phòng, thấy ai nấy sắc mặt đều bình thản, dường như chẳng có ý định giải thích gì thêm, cô lại càng ngỡ ngàng hơn.
Đại chiến gối?
Đã lớn đầu cả rồi, còn chơi đại chiến gối?
Nhưng nghĩ lại một chút thì thấy khá thú vị. Tuy cảm thấy đây đâu phải là đám học sinh tiểu học hay trung học đi dã ngoại, hơn nữa Sở Tình từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, nơi đó toàn ngủ giường gạch, nhưng hồi nhỏ xem phim hoạt hình thấy mấy thiếu nữ thiếu niên đi du lịch học tập hay chơi trò đại chiến gối ở chỗ trọ, lúc đó cô cũng từng rất ngưỡng mộ, cho rằng cảm giác rất chi là thanh xuân vườn trường.
Sắc mặt Sở Tình thay đổi liên tục.
Ánh mắt liếc về phía cái gối trong tay Bạch Hoảng.
“Cuối cùng cũng xong chuyện.” Lục Hàng ôm Mộc Dĩ Nam đang khẽ giãy giụa không buông, thở dài.
Coi như khống chế được hai người này rồi.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, tự nhiên lao vào cấu xé nhau, đúng là thần kỳ thật.
Lục Hàng hoàn toàn không nhớ nổi vừa nãy rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà hai người này lại lao vào đánh nhau, chỉ nhớ Mộc Dĩ Nam bảo Bạch Hoảng mua váy ngủ giống mình, tiếp đó nâng tầm quan điểm lên thành bắt chước phong cách ăn mặc, rồi thế quái nào mà lại vì chuyện dở hơi này mà cãi nhau...
Nếu là trước kia khi cả đám còn là đực rựa thì mặc cái gì chẳng là mặc, mặc mỗi cái quần sịp đi lại trong phòng ký túc xá, thấy quần sịp này thoáng mát đẹp đẽ, hỏi mua ở đâu thì giây sau link mua hàng đã được gửi qua rồi.
Chuyện cỏn con thế này mà cũng cãi nhau được?
Chẳng lẽ sau khi biến thành con gái, thực sự có cái luật ngầm nào đó khiến người ta cãi nhau vì những chuyện vô bổ thế này sao?
“Hết giận chưa? Chuyện bé tí tẹo mà.” Lục Hàng lau mồ hôi trên mặt, nhẹ giọng khuyên giải Mộc Dĩ Nam đang ở trong lòng mình.
Mộc Dĩ Nam hậm hực không nói gì, khẽ giãy giụa trong lòng cậu, khuôn mặt vốn lạnh lùng đáng sợ, cơ thể đang tức đến run lên bần bật, vừa nghe vậy cũng im thin thít.
Khi ôm cô, cậu cảm nhận được cả người cô đang căng cứng.
Dường như là giận thật rồi, nghe Lục Hàng nói vậy hình như còn chọc đúng chỗ ngứa, Mộc Dĩ Nam bỗng dưng tức điên, định vươn tay định giật tóc Bạch Hoảng. Nhưng may mà Lục Hàng nhanh tay lẹ mắt kéo lại được.
Bạch Hoảng cảnh giác giơ chân lên định đỡ, thấy thế lại hạ chân xuống.
Lục Hàng cau mày: “Có bình tĩnh lại được không?”
Mộc Dĩ Nam run lên, hàng khẽ rũ, thở hổn hển, bị Lục Hàng nửa khuyên giải nửa trách mắng một câu cũng xìu xuống ngay, khẽ nói: “Được.”
Bầu không khí bỗng trở nên quỷ dị.
“Không chơi đại chiến gối nữa à?” Giọng nói tò mò của Sở Tình bỗng phá vỡ sự im lặng.
Mọi người ngơ ngác.
“Đại chiến gối hay mà... Không phải muốn chơi sao? Vừa khéo tôi cũng chưa chơi bao giờ.”
Sở Tình tiện tay giật lấy cái gối Bạch Hoảng đang ôm, hào hứng tưng tưng cái gối trên tay cười hớn hở: “Giờ cả đám đàn bà con gái chân yếu tay mềm chả có sức chiến đấu gì sất, các người lại làm ồn ông đây ngủ... Xem ông đây xử lý các người thế nào đây.”
“Cậu định làm gì?” Bạch Hoảng bỗng nhiên bị giật mất gối, sắc mặt cảnh giác, theo bản năng lùi lại hai bước.
“Chả làm gì cả, hồi còn là con trai thực ra cũng hơi muốn chơi thử, cơ mà cảm thấy mình đâu phải con gái con đứa, mọi người cũng đâu có trẻ con đến thế.” Sở Tình lắc lắc cái gối trong tay, cười hề hề:
“Dù sao giờ cũng biến thành thế này rồi, chơi với các cậu một chút cũng được.”
Cô nàng thực sự nổi hứng rồi.
Lục Hàng nhìn vẻ mặt hăm hở muốn thử của Sở Tình mà đầu muốn nổ tung, thở ngắn than dài: “Cậu đừng có...”
Bốp!
Sở Tình phang một gối quật ngã Bạch Hoảng đang ngơ ngác xuống giường.
“Đậu má, nhanh thế!” Lục Hàng kinh hãi.
Con nhà võ đúng là khác bọt thật.
Tiếng nổ bốp một cái giòn tan khiến Lục Hàng rùng mình.
Người biết thì bảo là gối đập vào đầu, người không biết còn tưởng bao cát bị đấm nổ tung.
Bạch Hoảng đã hóa thành Yamcha.
“Xong một đứa.” Sở Tình hào hứng lắc lư cái gối: “Đứa tiếp theo!”
Người luyện võ ra đòn đúng là ngắn gọn, dứt khoát và đầy uy lực.
Cú đập ấy vô cùng gọn gàng, Lục Hàng tuy không phải người luyện võ, nhưng nhìn độ cong vung tròn của cái gối cũng biết cú đập ấy không nhẹ chút nào, Bạch Hoảng chỉ ăn một cú mà đã ngã vật thẳng cẳng trên giường.
“Cho cậu đại chiến gối này, cho cậu đại chiến gối này...” Tiếp đó Sở Tình vung gối, cười hớn hở bồi thêm cho Bạch Hoảng đang nằm trên giường mấy phát.
Bạch Hoảng hai tay ôm đầu, tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ dưới chăn, kinh hoàng hét lên: “Đầu óc cậu có vấn đề à? Dừng tay lại ngay cho tôi!”
Thoạt nhìn cảnh tượng này, chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp chân dài ngực khủng đang dùng gối phang tới tấp vào một thiếu nữ xinh đẹp nhỏ nhắn ngực cũng khủng, nhưng lại chẳng thấy bổ mắt chút nào, mà chỉ thấy giống như đang bạo lực học đường vậy.
“Cậu mà đánh nữa, mai thằng đây sai người xin nhẹ tay chân cậu!” Bạch Hoảng hoảng sợ đưa ra tối hậu thư.
Đến nước này Sở Tình cũng lười đùa với cô nữa, tùy tiện buông thõng tay cầm gối, nhìn sang Lục Hàng với vẻ mặt dửng dưng: “Cậu xem kìa, đúng là người giàu không biết đùa mà.”
“Thôi thôi, đừng bắt nạt cậu ấy nữa.” Lục Hàng lau mồ hôi.
Cô nàng này đúng là ham chơi thật.
Sở Tình luôn thuộc kiểu người hơi kháng cự với cơ thể con gái của mình, thời gian qua Lục Hàng cũng cảm nhận được cô nàng không thích nghi lắm, dù sao ở chỗ Lục Hàng cũng toàn là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Chơi đại chiến gối được động chân động tay, dường như tìm lại được chút cảm giác khoác vai bá cổ với anh em ngày xưa, rõ ràng mấy cú vừa rồi là không hề nương tay.
Lục Hàng vội vàng nhìn sang Bạch Hoảng, sau khi quật ngã Bạch Hoảng bằng hai cú, ánh mắt Sở Tình lại hăm hở nhìn sang Mộc Dĩ Nam.
Mộc Dĩ Nam vừa chạm phải ánh mắt này thì thân thể ngọc ngà liền run lên bần bật, cơn giận vừa rồi lập tức tan biến đi khá nhiều, giọng nói trở nên mềm mỏng, hoảng sợ kêu lên: “Cậu đừng qua đây!”
Nói cũng như không.
Thấy Sở Tình cười hớn hở tưng tưng cái gối đi tới, Mộc Dĩ Nam vội vàng quay sang Lục Hàng, vẻ mặt đáng thương vô cùng, rúc vào lòng Lục Hàng nũng nịu: “Hàng ca, cậu xem cậu ấy phát điên rồi kìa, mau bảo vệ...”
“Bốp—”
Mộc Dĩ Nam cũng mềm oặt ngã vào lòng Lục Hàng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
