Chương 68: Mùi hương giống nhau
Chương 171: Mùi hương giống nhau
Nghe Lục Hàng phán câu “xem tâm trạng”, Nữ thần bên kia đầu dây cũng im bặt. Lục Hàng đợi một lúc, mới nghe thấy giọng nói của cô nàng vang lên đầy thâm tình tha thiết: “Tín đồ thân yêu của ta ơi, chuyện này cũng đâu khó khăn như ngươi nghĩ đâu.”
“Tôi biết.” Lục Hàng đáp.
“Đừng có nhây nữa.” Cô nàng thở dài, giọng cũng mềm xuống, có vẻ cũng cạn lời rồi: “Nếu ngươi giúp ta, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi nhiều việc hơn... Thuốc nước kia ngươi cứ dùng thử trước đi, hiệu quả chắc chắn không tồi đâu. Thứ này ở dị giới cũng coi là dễ kiếm, đến lúc đó nếu ngươi thấy hiệu quả tốt, ta...”
Cô nàng khựng lại một chút: “Ta sẽ kiếm thêm cho ngươi một ít.”
Nhờ vả đi cửa sau đấy à. Lục Hàng cười hì hì.
Thực ra hôm nay tâm trạng cũng đang tốt, Lục Hàng chỉ buột miệng trêu đùa chút thôi. Nghe vị nữ thần lúc nào cũng h sai khiến người khác này có vẻ xìu xuống rồi, cậu cười nói: “Đánh giá 5 sao kia tôi không quên đâu, cô cứ yên tâm.”
“Đánh giá 5 sao cứ để sang một bên đã...” Nữ thần hạ giọng: “Về chuyện lọ thuốc này có tác dụng phụ hay không, ngươi cũng không cần lo lắng, bao không có luôn.”
“Bao?” Lục Hàng hỏi.
“Ừ, bao.” Giọng cô nàng mềm nhũn, có vẻ như vừa mới ngủ dậy: “Lúc đưa thuốc cho ngươi ta đã cân nhắc chuyện này rồi, ta đều chọn những loại thuốc mà nhân loại có thể sử dụng... Cũng không cần lo hiệu quả không đủ đô, mấy thứ thuốc ma thuật này vốn dĩ chẳng có tác dụng phụ gì... Ở cái thế giới vô ma của các ngươi thì nhìn có vẻ quý hiếm, chứ ở thế giới bên kia cũng chỉ là nhu yếu phẩm hàng ngày mà thôi.”
“Giống như các ngươi đi mua thuốc cảm cúm hay thuốc ho thôi, ngươi không cần lo lắng cơ thể sẽ bị tác dụng phụ gì đâu... Cho dù là Long Tộc sử dụng Thuốc Long Ngữ, cái thứ mà con người hoàn toàn không uống nổi, thì dù ngươi có uống thật cũng không thể nổ tan xác được... Chỉ là năng lượng dư thừa có thể tích tụ trong cơ thể, khiến ngươi làm bóng đèn phát sáng vài ngày thôi... Cứ yên tâm mà uống đi.”
Lục Hàng gật đầu: “Đã rõ.”
Nghe xong cũng thấy yên tâm hẳn.
Cái vị nữ thần này toát lên một vẻ rất “ảo”, vừa hay chơi khăm lại vừa lắm âm mưu quỷ kế, Lục Hàng sợ cô ấy lấy thuốc này ra để trêu đùa, coi cậu là chuột bạch thí nghiệm. Giờ nghe cô thề thốt chắc nịch như vậy, chút cảnh giác trong lòng cậu cũng buông lỏng một nửa.
Là một tín đồ trung thành, Lục Hàng vẫn rất tin tưởng vị thần bảo hộ của mình.
“Ngươi còn việc gì không? Không còn việc gì thì ta ngủ tiếp đây.” Nữ thần than ngắn thở dài: “Ngươi gọi tới là vì sốt ruột muốn nhận nhiệm vụ chứ gì? Còn về nhiệm vụ của ngươi... hai ngày nữa ta sẽ giao cho.”
“Cái này tôi đúng là không vội thật.” Lục Hàng vội vàng can ngăn: “Cô cũng không cần vội vàng nghĩ đâu.”
“Phải vội mà nghĩ chứ!”
Giọng Nữ thần đột ngột cao lên, cảm giác như có thể nhìn thấy bộ dạng trợn mắt của cô nàng qua điện thoại: “Ta cũng không hiểu nổi nhân loại các ngươi sao lại cố chấp thế không biết. Lúc đầu tiếp nhận nhiệm vụ này ta đâu thấy khó khăn gì, cứ nghĩ yêu đương thôi mà, có gì khó đâu? Ngươi yêu đương không tốt sao?”
“Mấy cái nhiệm vụ ta giao cho ngươi đều là sự kiện thúc đẩy tình cảm cả đấy, nếu đổi là người khác thì cả đám đã như lửa gần rơm lâu ngày cũng bén rồi...”
“Cô chắc chưa?” Lục Hàng thở dài.
Bén cái rắm ấy, mấy cái cảm hứng nhiệm vụ của cô chẳng biết kiếm ở đâu ra... Trước đây bảo là tìm trong hentai, đây không phải là đang đòn nhau à.
Nghĩ kỹ mà xem, cái nhiệm vụ xông vào lúc người ta đang đi vệ sinh, hay là lén lút ngửi quần lót người ta, rốt cuộc thì khâu nào sẽ giúp “lửa gần rơm” bén được? Đây chẳng phải là biến người ta thành mấy gã biến thái sao?
Cũng may là mối quan hệ của mọi người rất thân thiết.
Lục Hàng cảm thấy việc nhiệm vụ hiện tại tiến triển thuận lợi như vậy, đơn thuần là vì Sở Tình và Bạch Hoảng đều là anh em chí cốt của cậu, bình thường quan hệ đủ tốt, hơn nữa mọi người đều biết sự tồn tại của Nữ thần, nên mới thông cảm cho Lục Hàng, chứ không thì đã gây ra bao nhiêu rắc rối rồi.
Mấy chuyện cậu làm ấy à, nếu đổi lại là bất kỳ cô gái nào khác, thì giờ này cậu đã vào tù bóc lịch từ lâu rồi.
“Thực ra ta muốn nói từ lâu rồi.” Nữ thần im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói ra nghi vấn trong lòng:
“Có phải ngươi gặp vấn đề gì về chỗ ấy không? Nếu thực sự không được thì ta cho ngươi một lọ thuốc tăng cường khoản đó...”
“Tôi thấy mình chẳng có vấn đề gì cả, cô cứ yên tâm đi.” Lục Hàng trợn mắt.
Rồi tiện tay cúp luôn điện thoại để thể hiện đức tin ngoan đạo.
Nhìn Sở Tình đang đầy vẻ nghi ngờ, Lục Hàng nhún vai bảo cô: “Thuốc không có độc, uống thoải mái, Nữ thần lấy Thần Cách ra bảo đảm rồi.”
“......” Sở Tình ậm ừ không nói gì, ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm lọ thuốc.
Thấy cô nàng nhìn cái lọ nhỏ đến mức tập trung cao độ, Lục Hàng thở dài, thầm mắng người anh em này ngốc thật. Cậu lấy mấy cái lọ nhỏ từ trong thùng ra, lại nhớ đến chuyện đánh giá 5 sao cho Nữ thần cũng là việc cần để tâm.
Sắp đến năm mới rồi, nghe nói qua tháng này, Thần giới sẽ có người xuống bàn giao, sẽ hỏi cậu xem rốt cuộc có muốn cho vị nữ thần này đánh giá 5 sao hay không...
Chuyện này thì cũng chẳng sao cả.
Lục Hàng chỉ lo là vị nhân viên chăm sóc khách hàng kia định xuống đây bằng cách nào.
Theo lý mà nói, cách thức Thần Giới xuất hiện phải cực kỳ hoành tráng và sang chảnh mới đúng. Trong tưởng tượng của Lục Hàng, Thần linh là thứ gì đó khí chất ngút trời, không phải là từ trên trời giáng xuống một luồng thánh quang bao phủ toàn thân, thì cũng là khoác áo lông trắng từ từ hạ phàm, thần thái trang nghiêm.
Nhưng dù sao đã có một tấm gương là nữ thần đi tông lào đi dạo kia rồi, hơn nữa trữ lượng kiến thức manga hentai của cô ấy lại kinh người như vậy, ấn tượng đầu tiên quả thực quá sức bùng nổ, rất khó để không ảnh hưởng đến suy đoán của Lục Hàng về Thần Giới.
Đối với mấy vị thần này, cũng khó mà nói là còn chút kỳ vọng nào không. Chỉ hy vọng cách thức người của Thần Giới xuất hiện đừng quá gây chấn động là được, cỡ đi tông lào thì vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng...
Còn về chuyện đánh giá 5 sao, Lục Hàng vốn dĩ cũng chẳng định làm khó cô ở khoản này.
Chuyện Thần giới cũng có chỉ tiêu đánh giá 5 sao, nói chung nghe thì hơi ảo. Nhưng ít nhất tâm ý của nữ thần cũng là tốt, chỉ vì muốn cậu có người yêu mà vất vả nghĩ ra bao nhiêu nhiệm vụ quái đản như thế, cũng coi như làm khó cho cô nàng rồi.
Đã là người thì ai chẳng muốn có một công việc chính thức, cô ấy muốn làm chính thức ở Thần giới, Lục Hàng với cô nàng cũng không thù không oán, giúp cô chuyện thuận nước đẩy thuyền này là tốt nhất.
Cậu có tài cán gì mà dám đi gây thù chuốc oán với một vị thần...
Lục Hàng tiện tay giật lấy lọ thuốc trong tay Sở Tình: “Được rồi được rồi, đừng nhìn nữa.”
Sở Tình vẻ mặt vẫn còn thòm thèm.
Cầm lọ thuốc lắc lắc vài cái, Lục Hàng ngó quanh quất một hồi cũng chẳng biết nên cất vào đâu, đúng lúc liếc thấy phòng trọ có trang bị một cái tủ lạnh. Lục Hàng mở cửa tủ lạnh, xếp đống thuốc vào cùng một chỗ với đám mì hộp và đồ hộp, rồi vỗ tay cái bộp.
Xong việc.
Đóng cửa tủ lạnh lại, chính bản thân Lục Hàng cũng phải cảm thán cho việc cất ma dược dị giới vào tủ lạnh bảo quản chung với đồ hộp trái cây.
Làm cái trò này, chắc cậu là người đầu tiên trong thiên hạ.
......
Đến chiều, Tiêu Tiểu Vũ gọi điện cho Lục Hàng.
Trong điện thoại là giọng nói có phần tùy ý:
“Alo? Hàng ca, tôi đến rồi.”
Thế là phải đi đón người.
Mộc Dĩ Nam đã đi siêu thị, Bạch Hoảng thì chẳng biết chạy đi đâu chơi rồi, ở nhà chỉ còn lại mỗi một Sở Tình đang chán ngắt. Cô nàng ngày nào cũng xem mấy cái trận bóng chán ngấy kia, không rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi, Lục Hàng khoác một chiếc áo khoác lớn, nghĩ bụng Tiêu Tiểu Vũ chuyển đến đây, chắc chắn sẽ mang theo một đống túi to túi nhỏ, nên tiện tay kéo Sở Tình đi cùng luôn.
Sở Tình tuy không tình nguyện lắm, nhưng cũng khoác áo đi theo. Cũng không phải Lục Hàng cố tình hành hạ cô nàng, chủ yếu là lần trước đến nhà Tiêu Tiểu Vũ, cái khung cảnh như chuồng lợn ở nhà cô ấy vẫn còn in đậm trong ký ức cậu.
Nhớ đến cái giỏ quần áo bẩn chất đống, rồi máy tính với đủ thứ đồ đạc lộn xộn của cô ấy, không khéo lúc đến lại mang theo cả núi đồ, một mình cô ấy chắc chắn xách không nổi.
Gọi Sở Tình đang chán đời xuống lầu, xắn tay áo lên, đi đến điểm hẹn nhìn thử. Tiêu Tiểu Vũ vừa bước xuống từ xe taxi công nghệ, người đầy bụi đường, nhìn thấy Lục Hàng liền vẫy tay rối rít, cô ấy cũng chỉ kéo một chiếc vali hành lý mà đến.
Lục Hàng nhìn ra sau lưng cô ấy, chẳng thấy có thêm đồ đạc gì khác.
“Cậu đến nhanh thật đấy.” Nhìn thấy Lục Hàng, cô kéo vali đi tới, tâm trạng có vẻ rất tốt, ánh mắt trêu chọc nhìn Lục Hàng: “Biết tôi đến cái là sốt sắng chạy ra đón ngay cơ à.”
Lục Hàng tiện tay nhấc chiếc vali bên cạnh cô lên. Ngày trước nếu là con trai, nhìn thấy cái vali này Lục Hàng chắc chắn sẽ chẳng thèm ngó ngàng tới, cứ để cô tự xách cho xong. Nhưng từ khi người anh em biến thành em gái, cậu cũng tiện tay giúp đỡ, chuyện này dường như có quán tính, vẫn tuân theo truyền thống tốt đẹp giúp đỡ phụ nữ.
Lục Hàng nghi hoặc: “Chỉ có mỗi cái vali này thôi à?”
“Ừ.” Tiêu Tiểu Vũ cười gật đầu, ba ngày không gặp, thần sắc có vẻ tươi tỉnh hơn hẳn. Cô khoác lấy cánh tay Lục Hàng, cười hì hì: “Sao thế, đồ ít khiến cậu không vui à? Đã đến đây rồi thì chắc chắn cái gì cũng dùng ké của cậu rồi... Dầu gội đầu với xà phòng các thứ tôi vứt đi hết rồi, à mà cậu dùng hiệu gì? Nhớ phải bảo tôi đấy nhé.”
“Tôi nói cho cậu cái ấy để làm gì?” Lục Hàng cạn lời.
“Đương nhiên là phải nói rồi, như thế thì...” Nụ cười trên mặt cô nàng đầy vẻ ẩn ý, cô kiễng chân ghé sát vào tai Lục Hàng, phả hơi thơm ngát, nói từng chữ một:
“Mùi trên người chúng ta... sẽ giống hệt nhau.”
Cách nói có phần ám muội khiến Lục Hàng già đầu rồi mà mặt cũng nóng ran.
Trong lòng thầm than.
Sao mà cũng thấy quen quen rồi.
Sao đứa nào đứa nấy cũng thích đùa kiểu này thế?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
