Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 62: Thực sự không được sao?

Chương 62: Thực sự không được sao?

Dáng người cô rất đẹp.

Thực ra, vóc dáng của Mộc Dĩ Nam hơi có da có thịt, có lẽ vì cô khá thích nấu nướng. Vùng bụng dưới mềm mại, nhìn vào khiến người ta vô thức nảy sinh cảm giác muốn chạm thử một chút.

Những cô gái biết nấu ăn thường có một ưu điểm: họ chưa bao giờ bạc đãi bản thân trong chuyện ăn uống, cũng không bạc đãi những người thân cận bên mình.

Trong số những người biến thành con gái, có lẽ dáng người Mộc Dĩ Nam không phải là đẹp nhất, ví dụ như Sở Tình và Bạch Hoảng, dáng người ai cũng quá là hoàn mỹ.

Sở Tình là do thường xuyên vận động, còn Bạch Hoảng dường như là được trời ban.

So với hai cô nàng có vóc dáng tựa như gái 2D kia, thì Mộc Dĩ Nam lại giống một cô em gái nhà bên hơn.

Khuôn mặt hơi bầu bĩnh, vóc dáng mềm mại vừa phải… kiểu này, ở một mức độ nào đó, thậm chí còn có sức hút hơn cả sự tinh xảo, bởi vì nó chân thực.

Dù vậy, cô vẫn là một cô gái khá nhỏ nhắn.

Vòng eo chỉ cần nhìn qua đã thấy rất vừa tay, như thể chỉ cần hai bàn tay là có thể ôm trọn.

Lục Hàng không kìm được mà hít một hơi thật sâu.

Cậu nhận ra, hình như hôm nay không phải lần đầu tiên bị anh em đè như thế này.

“Hàng ca…” Mộc Dĩ Nam khẽ gọi.

Khuôn mặt cô trong bóng tối ửng lên sắc hồng khác lạ, vệt hồng dưới ánh trăng xanh nhạt trông vô cùng xinh đẹp. Cô khẽ thở gấp, rồi nói tiếp:

“Cho nên là, sau khi biến thành con gái, thực ra có rất nhiều, rất nhiều chi tiết nhỏ thú vị…”

Lục Hàng giãy giụa vài cái.

Nhưng ngay lập tức bị cô ấn xuống với thái độ gần như cưỡng ép.

Nụ cười trên môi cô lúc này trông hơi méo mó, vừa như đau khổ, lại vừa như đang tận hưởng khoái lạc. Cô thì thầm: "Ngoài những chuyện tôi vừa kể... thực ra còn rất nhiều, rất nhiều điều thú vị khác nữa."

Lục Hàng run cả người: "Tôi thấy có chuyện gì hay ho thì mình xuống giường rồi từ từ nói cũng được mà."

Bầu không khí bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát.

Quá sức sai trái.

Lục Hàng về phương diện đó gần như chẳng có chút kinh nghiệm nào. Sự ám muội đến mức trụy lạc này khiến cơ thể cậu theo bản năng bắt đầu phản chủ, như thể có một ngọn lửa tà dị đang âm ỉ bùng lên.

Cậu vừa nói chuyện để phân tán sự chú ý, vừa âm thầm nghiến răng cố gắng chống lại sự ảnh hưởng này, cố gắng trượt người xuống dưới một chút, ít nhất đừng để Mộc Dĩ Nam đang ngồi bên trên cảm nhận được sự khác thường nào…

Lục Hàng có một trực giác rằng nếu bị cô phát hiện ra phản ứng cơ thể hiện tại của mình, e là cô sẽ có những hành động rất không ổn.

Sợ rằng đến lúc đó cậu sẽ không chịu đựng nổi.

Miệng thì nói lấp liếm, Lục Hàng vừa cẩn thận điều chỉnh tư thế: “Còn chuyện gì thú vị nữa? Cậu bị táo bón à?”

“Ví dụ như.” Cô nghe cậu nói nhảm cũng không giận, chỉ điềm tĩnh nói:

“Cậu… có biết thuốc tránh thai có vị gì không?”

Câu nói bất ngờ như sét đánh ngang tai.

“Cái này tôi cần phải biết à?” Lục Hàng kinh hãi: “Cậu định bắt tôi uống cái đó hả?”

“Đúng rồi nha~” Cô híp mắt lại, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết xinh đẹp: “Cậu quả nhiên là không biết… vậy thì để tôi đút cho cậu nếm thử nhé.”

“Khoan, đợi đã…” Lục Hàng lên tiếng ngăn lại, nhưng Mộc Dĩ Nam đã không thể kìm nén được hơi thở ngày càng nặng nhọc, cuối cùng không nhịn được thở hắt ra một hơi dài, rồi như làm một màn ảo thuật nhỏ, tiện tay rút từ trong khe ngực ra một vỉ thuốc nhỏ.

Thấy cô mỉm cười lắc lắc vỉ thuốc, tiện tay bẻ một viên, ném vào miệng. Vỉ thuốc rỗng bị ném ra sau, tiếp đó cô chồm người lên, đôi mắt mơ màng nhanh chóng phóng đại trước mắt Lục Hàng.

Trước mắt là khuôn mặt xinh đẹp đang điên cuồng vì dục vọng.

Phóng đại chiếm trọn tầm nhìn của cậu.

“Đợi chút…”

Lục Hàng bắt đầu giãy giụa kịch liệt, Mộc Dĩ Nam thấy vậy khẽ nheo mắt lại, liền dùng mông mình dập mạnh một cái, khiến bụng của Lục Hàng chịu một cú nặng nề, làm cậu lập tức co rúm người lại như con tôm luộc.

“Nhìn tôi này.” Tiếp đó, Mộc Dĩ Nam nâng mặt Lục Hàng lên, đôi mắt cô mơ màng như thể mất đi tiêu cự.

Cô ngậm viên thuốc trong miệng, dùng chiếc lưỡi linh hoạt cuộn viên thuốc từ dưới lưỡi lên mặt lưỡi, như làm xiếc xoay một vòng quanh lưỡi, rồi để lộ viên thuốc trên đầu lưỡi.

Linh hoạt như dùng ngón tay tung hứng đồng xu vậy.

Chút nước bọt theo đầu lưỡi nhỏ xuống thành sợi bạc, từ từ rơi xuống.

Trên khuôn mặt ửng hồng của cô thoáng nét kiêu ngạo, từ trên cao nhìn xuống, hổn hển nói trong đau khổ:

“Hàng ca… thực ra… thuốc tránh thai… chẳng có vị gì cả.”

“Tôi… cho cậu nếm thử trước nhé~”

Lục Hàng còn chưa hoàn hồn sau cú ngồi mạnh vào bụng vừa nãy, đau đớn ngẩng đầu lên, lập tức kinh hãi biến sắc.

Mộc Dĩ Nam lè lưỡi, áp sát vào môi Lục Hàng.

“Đợi đã!”

“Bốp!”

Lục Hàng cuối cùng cũng khó khăn rút được tay ra, ấn mạnh vào mặt cô, đẩy cô ra sau.

Lực đạo trên mặt truyền đến đầy khó nhọc.

Dù bị cự tuyệt, Mộc Dĩ Nam vẫn giữ vẻ mặt mơ màng, như thể đã mất hết lý trí, trong mắt chứa đựng vẻ vừa đau khổ vừa sung sướng.

Lục Hàng thở hồng hộc, khó khăn đẩy mặt cô ra.

Đây chắc chắn không phải kiểu đùa giỡn giữa anh em với nhau.

Lục Hàng thở dốc hai hơi, than thở: “Mẹ kiếp, cậu xem mấy thứ kỳ quái nhiều quá rồi phải không, người anh em?”

“Thì sao chứ?” Cơ thể Mộc Dĩ Nam khẽ run rẩy, hổn hển cầu xin: “… Tôi có hứng rồi mà, cậu không thể giúp tôi sao? Chỉ một lần thôi cũng không được à?”

Mộc Dĩ Nam cảm thấy cơ thể đang mềm nhũn như sắp tan chảy.

Tầm nhìn dường như tự động lọc bỏ mọi thứ xung quanh, trong mắt chỉ còn lại một mình Lục Hàng.

Cô muốn thân thể này hoàn toàn thuộc về cậu.

Dù về sau có bị thế nhân nhìn nhận thế nào, dù bị coi thường thế nào, cô cũng đều mặc kệ.

Vào lúc này, trong mắt cô chỉ có chàng trai to xác này mà thôi.

Dù sao, bất kể có làm gì, cậu cũng sẽ tha thứ cho cô…

“Cốc!”

Mộc Dĩ Nam ngửa người ra sau, trán hơi đỏ lên.

Lục Hàng thở hổn hển, thu tay về sau cú búng trán.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc.

Cả hai đều đang thở hổn hển, chỉ có điều một người là vì căng thẳng.

Còn người kia vì cái gì thì không biết.

Lục Hàng cố gắng bình ổn cảm xúc hỗn độn trong lòng, để khuôn mặt nóng bừng ít nhất cũng nguội bớt, rồi bất lực nhìn Mộc Dĩ Nam… chắc là hồi làm femboy bị dồn nén quá mức đây mà.

Giờ biến thành con gái rồi, bắt đầu phát bệnh như thế này đây.

Chuyện này dù sao cũng phải nghiêm túc chứ?

Tự nhiên làm một màn như vậy, chẳng lẽ là vì thích mình sao?

Lục Hàng cũng không phải kẻ ngây thơ không hiểu chuyện đời, nhưng chuyện này trong lòng Lục Hàng vẫn mang một cảm giác thiêng liêng nào đó, ít nhất không phải tùy tiện là làm được, cần phải xác nhận đi xác nhận lại, phải làm với người mình thích mới được.

Nếu vì dục vọng nhất thời mà mờ mắt, chẳng phải biến thành cái đầu nhỏ điều khiển cái đầu to sao?

“Cậu ghét tôi đến thế sao.” Mộc Dĩ Nam cúi đầu, khẽ hỏi.

“Không phải ghét, mà là không thể làm như vậy được, Tiểu Nam à.” Lục Hàng đáp.

Ánh mắt Mộc Dĩ Nam thoáng chút trong trẻo, thở hổn hển ngồi trên người cậu, khẽ nheo mắt, nhìn vào mắt Lục Hàng, ánh mắt hơi dịu lại.

Lại là ánh mắt đó.

Vừa vô tội, vừa bất lực, cũng vừa rất dịu dàng, giống như một con gấu túi khổng lồ vậy. Chính trong ánh mắt này, cô có thể tùy ý làm mọi chuyện mình muốn mà chưa bao giờ bị phán xét điều gì.

Cho nên cô đặc biệt muốn giữ đôi mắt này mãi mãi bên cạnh mình… nhưng lại luôn bị từ chối.

Dù đã làm đến mức này, kết quả cũng vẫn như vậy.

Trong lòng bỗng dâng lên chút chua xót, một thứ gì đó trào lên hốc mắt, khiến hai hốc mắt cô nóng lên, lặng lẽ nhìn cậu.

“Thực sự không được sao?” Cô mềm mỏng hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!