Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 60: Thực sự sống như một người phụ nữ

Chương 60: Thực sự sống như một người phụ nữ

Thế này mà giống nhau chỗ quái nào chứ. Lục Hàng thở dài.

Cái vụ hỏa hoạn mà Mộc Dĩ Nam vừa nhắc tới cũng chẳng to tát gì, chỉ là một sự cố xảy ra hồi bọn Lục Hàng còn ở ký túc xá.

Hồi năm nhất có một dạo xảy ra chuyện: lúc đó phòng bên cạnh dùng thiết bị điện trái phép dẫn đến cháy, một bức tường trong phòng bị cháy đen thui khiến nhà trường phải sửa chữa, nhưng lại không còn phòng trống nào để chuyển sinh viên sang.

Dù sao cả bức tường phòng bên đã cháy đen rồi, rất nhiều người đã được sắp xếp sang các phòng khác, chỉ có một cậu bạn sống chết không được sắp xếp chỗ ở, bèn chạy sang phòng Lục Hàng nhờ vả. Lục Hàng cũng phát huy tinh thần người tốt việc tốt thường thấy, bàn bạc với anh em trong phòng, thấy mọi người đều không phiền hà gì, thế là quyết định cho cậu bạn kia ở nhờ.

Nhưng đã có người vào ở thì sẽ thiếu một cái giường.

Thế là Lục Hàng đành ngủ chung với Mộc Dĩ Nam, nhường chỗ cho cậu bạn kia.

Thực ra Lục Hàng cũng chẳng định tốt bụng đến thế, theo lẽ thường thì cậu bạn kia phải trải chiếu nằm đất, kết quả là sau khi cậu ta trải chiếu xong xuôi, Lục Hàng nằm trên giường nhìn xuống cũng thấy động lòng trắc ẩn. Nghĩ bụng đằng nào dạo này mình cũng ham chơi, cùng lắm thì để cậu bạn kia ở tạm đây, mình ra quán net cày game vài đêm, vừa hay lúc đó cơn nghiện game cũng đang lên cao.

Thế nhưng Mộc Dĩ Nam vừa nghe thấy thế liền bảo, nếu cậu không chê thì có thể ngủ chung với cô.

Lục Hàng lúc đó chẳng nghĩ ngợi gì mà đồng ý.

Nghĩ bụng toàn đực rựa với nhau thì sợ cái gì.

Thế là hai người cứ thế ngủ chung một giường ngót nghét hơn nửa tháng, ngủ chung với tên femboy này một tuần trọn vẹn. Buổi tối lúc ngủ, vì giường quá chật, Lục Hàng nằm nghiêng, Mộc Dĩ Nam liền gác chân vào khoeo chân Lục Hàng, mấy đêm liền cũng bình an vô sự.

Nhưng tình cảnh lúc đó, so với bây giờ làm sao mà giống nhau được.

“Lúc đó là do có sự cố mà.” Lục Hàng hạ giọng, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tiểu Nam, bây giờ cậu biến thành con gái rồi, nam nữ thụ thụ bất thân…”

“Ồ, bây giờ thì thụ thụ bất thân rồi sao?” Mộc Dĩ Nam nghe vậy khẽ nheo mắt, giả vờ bĩu môi giận dỗi, nhưng ánh mắt lại cong lên thành vầng trăng khuyết tuyệt đẹp: “Thế cậu không coi tôi là anh em nữa à?”

“Tôi luôn coi cậu là anh em.” Điểm này Lục Hàng nào dám nghi ngờ, vội vàng nói: “Cậu chắc chắn là anh em của tôi, không sai vào đâu được, nhưng mà cậu đã biến thành con gái rồi, đây là chuyện ngoài ý muốn, tình huống bất ngờ thì phải xử lý theo cách bất ngờ chứ…”

“Nhưng cậu phân biệt đối xử còn gì, không phải nói vẫn là anh em sao?” Mộc Dĩ Nam mếu máo như khóc đến nơi, tủi thân nói: “Chẳng lẽ vì trước kia tôi là con trai nên ngủ chung với cậu thì không sao… bây giờ tôi biến thành con gái rồi, nên cậu bắt đầu ghét bỏ tôi?”

“Đâu có?” Lục Hàng cuống lên, vội vàng an ủi cô.

“Thế là được rồi còn gì?” Kết quả cô nàng nghe vậy liền thuận thế úp mặt vào gối.

Lục Hàng thấy vậy mà cạn lời.

Mộc Dĩ Nam đáng thương mím môi, ngước mắt lên, dè dặt nói: “Nếu đã không ghét tôi… thì cho tôi nằm đây một chút… không được sao?”

“Sao cậu cứ nhất quyết phải chạy sang đây nằm một chút thế?”

“Vừa nãy tôi xem phim ma.” Cô rúc vào trong chăn của Lục Hàng, hai tay ôm lấy đầu gối, vẻ mặt lộ rõ sự tinh ranh: “Tôi sợ lắm.”

“Cút, cút ngay.”

“Không biến đâuuu~”

Lục Hàng bất lực đảo mắt, đưa tay định đánh cô một cái, kết quả cô nàng chỉ nhìn Lục Hàng với vẻ đáng thương, trưng ra cái bộ mặt "cậu mà đánh tôi là tôi khóc cho cậu xem" khiến Lục Hàng đành rụt tay về, cổ họng bỗng thấy khô khốc.

Tuy thân phận là anh em, nhưng người đang nằm trong chăn cậu rõ ràng là một cô gái xinh đẹp hàng thật giá thật.

Thế này thì ai mà đỡ nổi.

Thực ra so với những mỹ nữ nổi tiếng trên internet, Lục hàng cảm thấy Mộc Dĩ Nam giống một cô chị gái hàng xóm hơn. Cảm giác như một người chị dịu dàng nhà bên chỉ hơn mình vài tuổi, tính tình vừa dịu dàng lại thích nấu ăn, nhưng khổ nỗi lại thích trêu chọc người khác.

Cho nên một cô gái như vậy đang ôm chân, co ro đáng thương trong chăn của Lục Hàng, tóc tai rối bù dính trên mặt, dè dặt ngước nhìn Lục Hàng, nhưng lại như một con cáo nhỏ nhất quyết không chịu rời ổ… chẳng hiểu sao lại mang đến cho người ta cảm giác khô cả cổ họng.

Bởi vì cô đang ở rất gần cậu.

Cái dáng vẻ nhìn mà thương này khiến Lục Hàng cũng bối rối, chẳng biết làm sao để đuổi cô đi.

Mộc Dĩ Nam cứ như một con cáo nhỏ quấn người, dù có bảo đi cũng tìm đủ mọi cớ thoái thác, cứ nằm lì trong chăn Lục Hàng không chịu nhúc nhích. Cậu mấy lần định khuyên cô về phòng, kết quả không bị cô đánh trống lảng sang tận đẩu tận đâu, thì cũng bị cô nhìn bằng ánh mắt đáng thương rưng rưng nước.

Lục Hàng cũng chẳng biết phải làm sao.

Không thể để cô cứ thế ngủ ở đây được.

Nhìn cái vẻ mặt đáng thương nhưng lại đầy vẻ tinh quái của cô, nếu chấp nhận điều cô muốn, e là trúng ngay ý đồ của cô nàng. Nói thêm vài câu nữa, cô lại lôi cái bài “lúc trước là anh em thì làm được, giờ tôi biến thành con gái… cậu lại ghét bỏ tôi à?” ra cho xem.

Làm sao cậu có thể ghét bỏ cô được chứ?

Nhưng cậu thực sự không biết phản bác cái mớ lý lẽ cùn của cô bằng cách nào. Trước kia là anh em thì làm chuyện này được, giờ biến thành con gái cũng chẳng khác gì, chẳng lẽ thay đổi phần cứng một chút thì không còn là anh em nữa?

Chắc chắn vẫn là anh em rồi!

“Cảm giác… tính cách của cậu hình như thay đổi chút ít rồi.” Lục Hàng thở dài.

So với vẻ u sầu trước kia, phải nói là tính cách trở nên có chút… phô trương hơn chăng?

Dù cô có biến thành dạng gì, trong mắt Lục Hàng cô vẫn là Mộc Dĩ Nam, vẫn luôn là cậu con trai tính tình dịu dàng, thích nheo mắt cười, hơi nhút nhát, thích mặc quần áo đẹp trước kia.

Bây giờ chỉ là biến thành thân xác con gái mà thôi.

Thế nhưng cô ấy lại là người thay đổi tính cách nhiều nhất sau khi biến thành con gái.

Có lẽ vì biến thành con gái vốn là ước mơ bấy lâu nay của cô, nên tính cách dường như trở nên cởi mở hơn trước rất nhiều, cũng tự tin hơn trước một chút. Còn về việc cứ hay lượn lờ quấy rối tình dục cậu… Lục Hàng cảm thấy đây có lẽ cũng là hướng tốt, còn hơn là cái kiểu trước kia cạy miệng nửa ngày không nói được một câu, lẳng lặng làm cái đuôi nhỏ bám theo mình.

“Thay đổi?” Mộc Dĩ Nam liếm môi, ánh mắt ngày càng tinh quái: “Ngoài tính cách ra… những chỗ khác của tôi cũng có chút thay đổi, cậu muốn xem không?”

“Không.” Lục Hàng vung tay định gạt cô ra: “Cút, cút ngay.”

“Hổng chịu đâu.” Cô lập tức mếu máo chực khóc.

Tuy nhiên sức lực của Lục Hàng vẫn áp đảo cô, thấy mình sắp bị đẩy ra khỏi chăn thật, không biết có phải cái khó ló cái khôn hay không, cô bỗng nhiên ấn tay Lục Hàng xuống dưới.

Mắt thấy tay mình sắp chạm vào ngực Mộ Dĩ Nam, Lục Hàng bỗng giật nảy, rụt tay về như bị điện giật, nhìn lại vẻ mặt cô, lại thấy nụ cười tinh quái như hồ ly.

“Ahaha.” Cô nói: “Tập kích ngực thất bại rồi nhé.”

“Mẹ kiếp…” Lục Hàng thực sự bất lực.

Thế này là phòng thủ toàn diện rồi còn gì.

Dù nói đến khô cả cổ, nhìn cô gái trước mặt sống chết không chịu rời khỏi chăn, thậm chí càng lúc càng mặt dán chặt xuống giường, ngước nhìn Lục Hàng đầy vẻ đáng thương với cái biểu cảm "nếu cậu nhất quyết đuổi tôi đi, thì dùng chổi mà quét tôi đi ấy".

Cái kiểu lợn chết không sợ nước sôi này khiến Lục Hàng thấy tức muốn chết.

Dù muốn mở miệng bảo Mộc Dĩ Nam mau về phòng của mình đi, nhưng nói mãi cũng chỉ là vô dụng. Nhìn cô ôm chân nằm trong chăn mình với vẻ mặt đáng thương, cậu cũng thấy bó tay toàn tập.

Tên này trước giờ có bao giờ xem phim ma đâu?

Sao hôm nay tự nhiên lại xem?

Lục Hàng bất lực thở dài: “Phim ma toàn là lừa người cả thôi.”

“Tôi biết là lừa người mà.” Cô lè lưỡi, vẻ mặt đáng thương: “Nhưng tôi sợ.”

Dường như Hàng ca đã bỏ cuộc.

Quả nhiên chiến thuật này có tác dụng với cậu ấy.

Nhìn Lục Hàng vẻ mặt bất lực, như thể đã từ bỏ việc khuyên giải mà nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong mắt Mộc Dĩ Nam lóe lên tia tinh quái, trong lòng thầm reo vui vì chiến thắng của mình, đôi mắt đẹp cũng từ từ nheo lại.

Chớp mắt một cái, hàng mi rợp bóng in một vệt bóng nhỏ dưới ánh đèn đường bên ngoài cửa sổ.

Cảm giác khi ngủ chung lúc này dường như chẳng khác gì hồi năm nhất.

Nhưng lần này, cô ý thức rõ ràng sự khác biệt so với quá khứ.

Lần này nằm bên cạnh cậu, trong lòng cô không còn cảm giác bình yên như khi có Lục Hàng bên cạnh lúc trước nữa.

Cảm giác tốt đẹp đó đã hoàn toàn biến chất.

Biến thành dục vọng chiếm hữu điên cuồng đối với cậu… và khao khát được cậu chinh phục hoàn toàn.

Quả nhiên thích ở bên cạnh Hàng ca nhất.

Chỉ những lúc như thế này, Mộc Dĩ Nam mới cảm thấy mình đang thực sự sống như một người phụ nữ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!