Chương 59: Tóm lại là cô sẽ không rời đi
Mộc Dĩ Nam nhìn tấm lưng của Lục Hàng với vẻ không cam lòng.
Lúc đến đây cô còn nghĩ bụng… nếu cậu chưa ngủ thì cứ thế cưỡng ép ăn sạch cậu luôn cho rồi.
Nhưng tiếc là cậu đã ngủ say, quả là một điểm trừ đáng tiếc.
“Phù…”
Cơ thể cô đang mềm nhũn ra.
Cô lưu luyến cảm nhận cơ thể rộng lớn, ấm áp và vững chãi của chàng trai trước mặt. Chỉ những lúc như thế này, Mộc Dĩ Nam mới thực sự so sánh được sự khác biệt giữa cơ thể hai người, sự thật rằng cô là một cô gái mới trở nên chân thực đến thế.
Chính là những lúc như thế này đây.
Từ cơ thể mềm nhũn đến mức gần như không thể cử động của mình, cô cảm nhận được sự khẳng định mãnh liệt và đầy khoái cảm rằng mình vẫn là một cô gái.
Khi cơ thể ấm nóng trở nên tê liệt không thể cử động vì sự gần gũi của cơ thể đàn ông, bản năng của giống cái trong cô đã tự ý nảy sinh phản ứng, nảy sinh cảm giác muốn phục tùng cậu một cách tự nhiên.
Ngay lúc này đây, cô khao khát được hoàn toàn thuộc về cậu hơn bao giờ hết.
“Ha…”
Cuối cùng không kìm được, cô thốt lên một âm thanh đầy mê muội.
Cô mơ màng thu lại ánh nhìn, khoái cảm mãnh liệt vừa rồi khiến thị giác của cô như biến mất, mọi giác quan trên cơ thể đều được phóng đại lên gấp nhiều lần. Hồi lâu sau, cô mới không kìm được khẽ thở phào nhẹ nhõm.
… Bắt đầu có chút không ổn rồi.
Cảm thấy phải chuồn nhanh thôi… Bản năng mách bảo cô rằng nếu lúc này không chuồn, e là sẽ xảy ra chuyện lớn.
Nếu không mau về phòng giải quyết… e là sẽ làm ướt giường Hàng ca mất.
Lưu luyến hít một hơi thật sâu lần cuối, Mộc Dĩ Nam cẩn trọng rời khỏi người Lục Hàng.
Lúc này cô mới nhận ra cơ thể mình mềm nhũn đến mức gần như không cử động nổi. Lúc xuống giường, thấy Hàng ca ngủ rất say, trong lòng cô bắt đầu lo lắng.
Nếu lúc này làm phiền đến Hàng ca, cậu mở mắt ra nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình, không biết cậu ấy sẽ nghĩ gì nữa.
Mộc Dĩ Nam cố gắng hết sức để không làm kinh động đến cậu, duỗi chân định xuống giường.
“Ưm…”
Đúng lúc này, cô bỗng phát hiện cậu cựa mình đầy bất an.
Phản ứng bất ngờ khiến Mộc Dĩ Nam cứng đờ người tại chỗ.
“……”
Cô giữ nguyên tư thế chống nửa người trên dậy, đôi mắt đẹp chớp chớp, thấy cậu không có động tĩnh gì nữa mới hơi yên tâm, chuẩn bị lật người xuống giường.
Ngay lúc đó, Lục Hàng bỗng vươn vai một cái thật dài.
Dường như muốn đổi tư thế ngủ, cậu lật người sang một bên.
Lúc ngủ mê man chẳng biết nặng nhẹ, cú lật người này khiến khuỷu tay cậu thuận đà giáng thẳng một cùi chỏ vào mặt Mộc Dĩ Nam.
“Ui da!!!”
Mộc Dĩ Nam đau điếng, không kìm được kêu lên một tiếng đau đớn, rồi ôm mặt, âm thầm nhe răng trợn mắt.
Đau quá!!!
Cô ôm lấy mặt, vùi mặt vào khuỷu tay mình, nén đau không dám kêu thành tiếng.
“……”
Tuy nhiên tiếng kêu đau đớn ấy dường như vẫn khiến Lục Hàng trong cơn mơ màng cảm thấy có gì đó không ổn. Mí mắt cậu run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền chuyển động đầy bất an.
Tiếp đó, cậu từ từ mở mắt trong bóng tối.
Và chạm mắt với Mộc Dĩ Nam đang lén lút trốn trong chăn của cậu, nước mắt lưng tròng, tay ôm mặt.
Vẫn là đánh thức cậu ấy dậy rồi.
Mộc Dĩ Nam chớp chớp mắt với vẻ đáng thương.
“Tỉnh rồi à?” Cô dè dặt hỏi.
Ngay sau đó, cô thấy cơn buồn ngủ trong mắt Hàng ca tan biến nhanh như thủy triều rút.
“@#$%&!!!”
Lục Hàng trợn trừng mắt, cả người tỉnh táo hẳn, sợ quá hét lên một tiếng.
Mẹ kiếp, còn tưởng trong chăn mình có ma chứ!
Đang đêm hôm khuya khoắt ngủ ngon lành, tự nhiên thấy bên cạnh lù lù một người, không sợ chết khiếp mới là lạ.
Kinh hãi nhìn một lúc lâu, thấy "con ma" này đang ôm mặt đỏ bừng, nước mắt rưng rưng, định thần nhìn kỹ mới nhận ra là Mộc Dĩ Nam, lúc này Lục Hàng mới nhanh chóng bình tĩnh lại, nhưng vẫn còn chưa hoàn hồn: “Sao cậu lại chui vào phòng tôi?”
“Sao thế?” Mộc Dĩ Nam cũng bị tiếng hét của cậu làm cho giật mình, rồi cô dịu giọng, có chút áy náy: “Làm cậu sợ à? Xin lỗi nhé.”
Lục Hàng vẻ mặt kinh hoàng, kéo chăn che trước ngực: “Cậu vào đây làm gì?”
Mộc Dĩ Nam dịu dàng nhìn khuôn mặt cậu.
“Tôi sao?” Cô nói.
Mặc dù rất muốn tiếp tục duy trì vẻ mặt vô hại, dịu dàng như người vợ hiền thục ngày thường.
Nhưng lúc này, nói gì dường như cũng đã quá muộn rồi.
Vốn dĩ còn định nhân lúc cậu chưa phát hiện ra mà lén lút chuồn êm, về phòng mình coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng cậu lại bất ngờ tỉnh dậy.
Biến cố này khiến những chuyện vốn dĩ không dám làm trong lòng cô bắt đầu nhen nhóm, rục rịch muốn hành động.
“Muốn vào kiểm tra chút thôi mà.” Mộc Dĩ Nam nói.
Cô nhận thức được ý nghĩ đang trào dâng trong lòng mình là gì.
Cơ thể mềm nhũn gần như không thể cử động, dù Mộc Dĩ Nam rất muốn giữ giọng điệu bình tĩnh khi mở miệng, nhưng vừa cất lời, giọng nói vẫn vương vấn chút ngọt ngào nũng nịu.
“Kiểm tra?” Lục Hàng vẫn đang trong trạng thái ngỡ ngàng, vẻ mặt ngơ ngác: “Kiểm tra cái gì?”
“Ừm, kiểm tra cái gì nhỉ?” Mộc Dĩ Nam dịu giọng: “Chỉ là muốn… kiểm tra thứ mà tôi từng có, nhưng bây giờ đã mất đi rồi… Tự nhiên cảm thấy bắt đầu nhớ nhung nó ghê.”
Lục Hàng nghệch mặt ra.
Nhưng khi nhận ra cô đang ám chỉ điều gì, mặt cậu bỗng chốc đỏ bừng.
Mẹ nó chứ.
Con hàng đang nói cái quái gì vậy!?
“Suỵt.” Cô khẽ đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng: “Đừng để người khác nghe thấy…”
Bàn tay nhỏ nhắn ấm áp luồn lách trong chăn, cố gắng vươn về phía cơ thể cậu.
Ngay lập tức bị Lục Hàng ấn xuống.
“……” Mộc Dĩ Nam với đôi mắt ướt át, nhìn cậu với vẻ đáng thương.
“Tiểu Nam.” Lục Hàng lúng túng hồi lâu, chẳng biết nên nói gì cho phải, đành lí nhí: “Tôi phải ngủ mà.”
Giọng điệu gần như cầu xin của cậu khiến khóe miệng Mộc Dĩ Nam khẽ nhếch lên đầy tinh quái, trong lòng dấy lên chút hứng thú trêu chọc: “… Cậu sợ à?”
Y hệt như lời Bạch Hoảng từng nói.
Nhớ là trước đó, khi Bạch Hoảng cưỡi trên người Lục Hàng, hình như cũng nói những lời tương tự.
Hết người này đến người kia đều hỏi cậu có sợ không, rốt cuộc ông đây phải sợ cái gì chứ.
Lục Hàng cạn lời, cười khổ: “Tôi sợ cái gì? Chẳng lẽ cậu định vào đây mưu sát tôi chắc?”
“Đúng rồi, tôi có mưu sát cậu đâu, vậy cậu sợ cái gì?” Cô nói.
Đằng nào cũng bị phát hiện rồi, Mộc Dĩ Nam trở nên thản nhiên hơn, cô chống tay lên má, dịu dàng nằm nghiêng xuống, ngắm nhìn từng chi tiết nhỏ trên khuôn mặt Lục Hàng từ trên xuống dưới:
“Chúng ta đều là anh em mà… Anh em với nhau thỉnh thoảng ngủ chung một giường cũng là chuyện bình thường đúng không?”
“Thế này mà bình thường cái nỗi gì?” Lục Hàng cạn lời.
“Hồi trước bọn mình từng làm chuyện y hệt thế này rồi mà.” Mộc Dĩ Nam thì thầm: “Hồi năm nhất, chẳng phải chúng ta… vẫn luôn ngủ chung với nhau sao? Từ đêm này qua đêm khác…”
Nghe mà thấy ám muội hết sức.
Chính vì nói quá ám muội nên Lục Hàng há hốc mồm, theo bản năng định phản bác. Nhưng bất chợt nghĩ kỹ lại, hình như đúng là có chuyện như vậy thật… Chỉ là không khoa trương như lời cô nói thôi.
“Cậu nói vụ hỏa hoạn ấy hả?” Lục Hàng hỏi.
Mộc Dĩ Nam bĩu môi, rồi gật đầu.
“Cái đó sao giống nhau được?”
“Rõ ràng là giống nhau mà.” Cô nũng nịu đáp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
