Chương 52: Tìm nhà mới
Cái gọi là anh em tốt, chính là có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu vào lúc khó khăn nhất.
Phúc hay không đối với Bạch Hoảng thì không biết, nhưng cái này rõ ràng là họa của Hàng ca rồi.
Theo lý mà nói, hiện tại Bạch Hoảng và Sở Tình đều đã biết Hàng ca luôn bị loại nhiệm vụ này hành hạ, mọi người đều là người thấu tình đạt lý, nếu Lục Hàng thực sự chạy đến với vẻ mặt như muốn khóc, nói thẳng với Bạch Hoảng:
“Người anh em, Nữ Thần giao nhiệm vụ rồi, bắt tôi ngửi quần lót phụ nữ đã mặc, anh em cầu xin cậu chịu thiệt thòi một chút...”
Thì còn biết làm thế nào nữa.
Bạch Hoảng ước chừng cũng chỉ đỏ mặt mắng vài câu biến thái. Sau đó nên cởi vẫn cởi, nên đưa thì vẫn sẽ ngoan ngoãn đưa thôi.
Loại nhiệm vụ đáng ghét này... rốt cuộc phải làm thế nào? Chẳng lẽ Hàng ca phải đi phạm tội?
Chuyện này nếu bị bắt được thì vô cùng nguy hiểm, có khả năng sẽ ảnh hưởng đến học tịch, xảy ra chuyện lớn đấy.
Nghĩ lại thì thời gian này Lục Hàng dường như cũng chẳng có vẻ lo lắng gì, ở một mức độ nào đó, Lục Hàng là người cũng khá dễ đoán, trong lòng có tâm sự hay không, Bạch Hoảng thường xuyên ở bên cạnh liếc mắt cái là nhận ra ngay.
Nhưng rõ ràng trong lòng Lục Hàng không có tâm sự gì, đây chính là vấn đề.
Buổi sáng cậu còn vừa chửi vừa tranh luận với Bạch Hoảng về sự cố nhà vệ sinh tối qua rốt cuộc ai đúng ai sai, vẻ mặt như đã nắm chắc phần thắng với nhiệm vụ này, căn bản không giống như đang có việc cầu xin mình...
Nhưng nghĩ thế nào thì, nhiệm vụ này vẫn là phải lấy anh em ra làm thôi đúng không?
Hiện tại trong nhà một Sở Tình, một Bạch Hoảng.
Bạch Hoảng đã sống chung với Lục Hàng lâu như vậy, hai người đã rất thân rồi, nốt ruồi hình ngôi sao trên mông mình cũng bị cậu nhìn thấy bao nhiêu lần, còn đưa tay chọc vào “Cậu nhìn xem ngôi sao này”, sau đó bị Bạch Hoảng đấm cho một trận tơi bời.
Nhưng Sở Tình mới đến được vài ngày, Hàng ca đa phần vẫn muốn giữ chút thể diện trước mặt Sở Tình.
Cho nên, để làm nhiệm vụ này, đa phần Lục hàng sẽ đến cầu xin cô. Dù sao Sở Tình cũng luôn thích đánh bóng vận động, mồ hôi nhễ nhại... sao có thể tìm cái tên ngốc hôi rình chứ.
Nhưng nhìn lại mình thì khác, sống trong nhung lụa không nói, lại không hay vận động... bình thường trên người đều thơm tho. Nhiệm vụ này, nghĩ thế nào cũng chỉ có thể là mình thôi.
Lục Hàng nhất định sẽ nhờ mình.
...
Nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Hoảng thế mà lại nảy sinh chút mong đợi và căng thẳng khó hiểu.
Cẩn thận từng li từng tí đặt điện thoại trở lại bàn, ngay cả góc độ đặt cũng tỉ mỉ, sợ cậu quay lại phát hiện ra điểm khác thường.
Giả vờ như không biết gì đi...
Nhưng mà... lúc cậu ấy cầu xin mình, nên đồng ý thế nào? Làm cách nào để đưa cái quần lót này cho cậu ấy một cách đàng hoàng...
Bạch Hoảng đi đi lại lại trong phòng.
Thôi thì cứ giả vờ không biết gì trước đã.
Tiếp đó bày ra vẻ mặt ghét bỏ, cuối cùng nói hết cách rồi, nể tình bạn bè lâu năm, chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý với cậu... không có lần sau đâu đấy.
... Nói thế có được không nhỉ?
Bạch Hoảng thắc mắc. Nhưng nói tuyệt tình như vậy, chỉ sợ là thật sự không có lần sau.
Nếu không cậu ấy thật sự không tìm mình làm nhiệm vụ, nhịn đến lúc bị xe tải húc chết, thì Bạch Hoảng sẽ là khóc đến chết mất.
Bạch Hoảng tâm thần bất định.
Cô ngồi một lúc, vô cùng căng thẳng ngửi ngửi chiếc áo phông mình đã mặc —— chỉ có mùi thơm của chăn đệm.
Tuy thơm tho, nhưng cô vẫn không yên tâm.
Lúc này tuyệt đối không thể có mùi được, nếu cậu ấy cầu xin mình muốn quần lót đã mặc, nếu trên đó có mùi, vậy thì hoàn toàn bị loại luôn...
Tắm rửa trước đã, thay cái quần lót mới...
Bạch Hoảng nóng lòng như lửa đốt, bắt đầu hành động.
Lúc cởi ra đưa cho Hàng ca, quần lót nhất định phải thơm tho mới được.
...
Bạch Hoảng vào phòng tắm, cởi bỏ quần áo, vừa nghĩ tới những chuyện mình lo lắng vừa rồi, lại bắt đầu tuyệt vọng với chính mình.
Nhìn chằm chằm mình trong gương —— cô gái trong gương cụp mắt cắn môi, một tay che ngực một cách xấu hổ.
Trông thật hèn hạ.
Cô vặn vòi nước, dòng nước ấm áp làm ướt toàn thân, từ mái tóc trượt xuống.
“... Haizz, mình rốt cuộc đang làm cái gì thế này.” Trong phòng tắm vang lên tiếng thở dài khẽ khàng.
...
Trong thành phố xe cộ như nước.
“Tôi chỉ là tiện đường đi làm, nhìn thấy Tiểu Lục ca bên đường nên tiện thể chào hỏi một câu thôi, cậu muốn thuê nhà, thì tôi chắc chắn giúp cậu hỏi thăm.”
Vương Tam cười hì hì, nghiêm túc lái xe, nịnh nọt nói: “Lần trước Tiểu Lục ca đã giúp tôi không ít việc... may mà có cậu ở đó, cái vị đại tiểu thư nhà họ Bạch đó, nếu cô ấy thực sự xảy ra chuyện gì, thì thực sự có thể lật tung cái Đế Hào của tôi lên không chừng...”
“Chuyện nhỏ chuyện nhỏ...” Lục Hàng thuận miệng cười nói.
“Cậu rốt cuộc làm thế nào mà tán được đại tiểu thư nhà họ Bạch vậy, kể cho tôi nghe chút đi?” Ông ta vừa lái xe rẽ cua, rõ ràng vô cùng hứng thú với chuyện bát quái này: “Nhà cô ấy là giàu nứt đố đổ vách đó, bám được vào cô ấy rồi thì nửa đời sau không cần lo nghĩ nữa.”
“Tôi đâu có tán cô ấy.” Lục Hàng cười khổ, thầm nghĩ người này sao lại thích bắt chuyện thế nhỉ: “Hai chúng tôi cũng không phải quan hệ người yêu, thực ra chỉ là bạn bè bình thường thôi...”
“Hề hề, đúng đúng đúng, bạn bè bình thường.” Vương Tam cười cười nói: “Bạch tiểu thư bây giờ đâu rồi? Đang ở chỗ cậu?”
Lục Hàng xấu hổ một lúc, đành phải gật đầu.
Lần này thật sự giải thích không rõ rồi.
“Vậy chuyện này tôi phải để tâm rồi, đây không phải là chọn nhà cho cậu nữa! Đây cũng là chọn nhà cho Bạch tiểu thư...”
Vương Tam cười híp mắt nói: “Thực ra nhà cô ấy giàu như vậy, ở đâu mà chẳng được, sao có thể lưu lạc đến mức phải thuê nhà chứ.”
“Nếu không phải có ý với cậu, sao có thể ra ngoài sống chung với cậu? Hai người thế này quả thực tính là bỏ trốn rồi, nếu không cô thiên kim tiểu thư này sao có thể tình nguyện cùng cậu ra ngoài thuê nhà? Đây đều là phúc phận mà cậu tu luyện được từ kiếp trước đấy.”
“Có lẽ cậu không biết nhà họ Bạch rốt cuộc giàu đến mức nào... cậu nhìn những tòa nhà trọc trời ở bên ngoài xem, một nửa trong số chúng là liên quan đến nhà họ Bạch đấy, cậu em à, cậu đúng là đỉnh thật.”
“Haha...” Lục Hàng đành phải cười hùa theo hai tiếng.
Cậu lại cảm thấy Bạch Hoảng chính là muốn tìm thêm người chơi Liên Minh nên mới chui vào nhà cậu.
Người này có chút ngang bướng, tính cách khó chiều, nhưng nếu thân thiết rồi thì thực ra rất dính người.
Ngày đầu tiên Lục Hàng dọn ra ngoài, thực ra Bạch Hoảng đã gọi mấy cuộc điện thoại rủ cậu ra ngoài chơi bời, chỉ là sau đó xảy ra chuyện biến thành con gái, cô cũng không muốn trực tiếp chạy đến nương nhờ cậu —— loại chuyện này chỉ có thể nói anh em khá dính người thôi, không chịu được cô đơn...
Cũng không thể nói cô ấy thích mình chứ.
Xe chạy ngoằn ngoèo vào nội thành, Lục Hàng nhìn ra ngoài cửa sổ, Vương Tam câu được câu chăng trò chuyện với cậu —— Vương Tam tuy là ông chủ hộp đêm, chẳng liên quan gì đến chuyện thuê nhà, nhưng dù sao nơi đó cũng vàng thau lẫn lộn, bạn bè ông ta nhiều, nhiều đến mức chuyện gì cũng có thể giúp đỡ đôi chút.
Lục Hàng lúc lên xe giả vờ thuận miệng nhắc đến chuyện này, nghe nói Lục Hàng không mang điện thoại muốn tìm nhà thuê, Vương Tam tiện tay gọi một cú điện thoại đã giải quyết xong chuyện này, nói ông ta có người bạn làm môi giới, bên đó làm việc khá yên tâm.
Vậy Lục Hàng đương nhiên là vui vẻ thoải mái, vội vàng cảm ơn.
...
Lục Hàng ngồi trên xe nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc xe đã vào nội thành, đi vào một bãi đậu xe.
Xuống xe, quả nhiên thấy một người ăn mặc như môi giới đang đợi ở đó, Vương Tam vội vàng đi vệ sinh, sau khi quay lại thì tỏ vẻ bí ẩn nói: “Tiểu Lục ca, tôi còn chút chuyện làm ăn phải làm, chỉ có thể cùng cậu đến đây thôi.”
“Ừm, cảm ơn ông.” Lục Hàng lịch sự cười gật đầu, tuy nói là hưởng ké ánh hào quang của Bạch Hoảng, nhưng người này cũng khách sáo với cậu hết mức rồi.
“Điều kiện của cậu thì tôi đã giúp cậu hỏi qua điện thoại rồi, phòng phải rộng rãi một chút, nhất định phải có hai nhà vệ sinh đúng không? Vừa hay bên này có một căn nhà, chủ nhà có chút việc đi nơi khác làm việc, anh ta nói căn nhà này cũng khá tốt, cậu ở đây là khá ổn.”
Vương Tam cười cười, nhưng tiếp đó vẻ mặt khó xử: “Nhưng mà có một vấn đề nhỏ, vừa nãy tôi có hỏi, anh ta nói khu này vị trí tuy tốt, nhưng cần phải ở ghép với người khác, ở đây đã có một khách thuê rồi... Tôi không biết Bạch tiểu thư có chê hay không...”
“Có khách thuê rồi?” Lục Hàng nhíu mày: “Tôi đây là ba người cùng ở, nếu có người ngoài, e là không tiện lắm...”
“Không sao.” Vương Tam lập tức nhận ra sự lo lắng của Lục Hàng, cười nói: “Người bạn đó của tôi có thể cùng cậu đi xem cả ngày, cậu thấy căn này không tố thì chúng ta đổi, anh ta sẽ cùng cậu chọn đến khi hài lòng thì thôi... Đã đến đây rồi, cứ xem qua đã.”
“Ừn.” Lục Hàng gật đầu: “Cảm ơn ông.”
“Đều là chuyện nhỏ, nế cậu có rắc rối gì, cứ trực tiếp đến Đế Hào tìm tôi... nhớ nói giúp tôi vài câu tốt đẹp trước mặt Bạch tiểu thư là được, dù sao em trai cô ấy cũng hay tiêu tiền như nước ở đó, cũng coi như là một khách hàng lớn của tôi...” Vương Tam xoa tay nịnh nọt.
“Được thôi, nhất định nhất định.” Lục Hàng liên tục gật đầu.
Trong lòng cười khổ, nếu ông ta biết cái gọi là chị gái Bạch Hoảng chính là bản thân Bạch Hoảng, trong lòng lại sẽ có cảm giác gì.
Vương Tam có việc đi rồi, Lục Hàng xuống xe, thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc như môi giới đã đợi ở đó từ lâu, cười tươi đón tiếp: “Lục Hàng tiểu ca đúng không? Sự việc tôi đều nghe anh Vương nói qua điện thoại rồi, cậu cứ lên xem phòng trước... Nếu cảm thấy cái này không được, chúng ta lại xem cái khác.”
“Tiền thuê là bao nhiêu?” Nhìn thấy căn gác xép nhỏ khá là khí phái trước mắt, Lục Hàng không nhịn được tặc lưỡi.
“Cậu nếu thực sự muốn ở, năm đầu tiên không lấy tiền.” Ông ta cười híp mắt nói: “Vương tổng đã dặn dò tôi rồi, chuyển đồ đạc đến cứ thế vào ở là được.”
Lục Hàng nghe xong, không nhịn được hít sâu một hơi. Ông chủ đó đúng là cho mình đủ mặt mũi, chơi lớn thật.
“Dẫn đường đi... làm phiền anh rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
