Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2702

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 53: Nhận nhầm

Chương 53: Nhận nhầm

Vương Tam nói không sai.

Lục Hàng cũng không biết tại sao Bạch Hoảng cứ nằng nặc đòi ra ngoài thuê nhà, xét theo hoàn cảnh gia đình của Bạch Hoảng, việc cô ra ngoài thuê nhà giống như đang chơi đồ hàng vậy.

Dù sao thì gia cảnh cô ưu việt, mua một căn nhà mới ở đây đối với cô mà nói là vô cùng dễ dàng, cũng có thể tùy ý thuê một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

Nhưng Lục Hàng thực sự không hiểu tại sao cô lại quyết tâm muốn sống cùng mình, sống như hai con heo trong chuồng vậy.

Ăn uống lôi thôi lếch thếch, hộp đồ ăn vứt đầy phòng, rồi cày game ngày đêm không ngủ.

Cô ngồi bên cạnh, người ở đường dưới chửi đường trên, vừa đánh vừa chửi đồng đội gà. Cũng không biết vui vẻ ở chỗ nào.

Thực ra cô thừa sức kiếm một chỗ ở, tuy nói không có chứng minh thư, không thuê được nhà cũng không ở được khách sạn... nhưng dù sao cô cũng có tiền, thời buổi này có tiền mua tiên cũng được mà.

Lục Hàng ngẫm nghĩ một hồi, đừng nói Vương Tam hỏi, chính cậu cũng chẳng nghĩ thông suốt vấn đề này —— cuối cùng chỉ có thể quy kết là do mình hiện tại có chứng minh thư, chuyện gì cũng có thể mượn danh nghĩa mình cho tiện, cộng thêm đều là anh em cùng phòng mà... được sống cùng nhau trong lòng vẫn thấy vui.

Lục Hàng đi theo người bạn môi giới của Vương Tam dạo quanh căn nhà, Lục Hàng nhìn một lượt, quả thực tốt hơn cái ổ chuột cũ nát cậu thuê trước đây không biết bao nhiêu lần, trong lòng thực ra khá hài lòng.

Diện tích căn nhà cực kỳ rộng, bốn phòng ngủ một phòng khách, hơn nữa còn có cửa sổ sát đất lớn...

Đỉnh nhất là hiện tại cậu có thể đứng ở đây xem. Bây giờ trong túi rủng rỉnh tiền vàng Nữ Thần ban tặng, trong lòng vô cùng tự tin.

Chuẩn bị thuê một căn hộ cao cấp, thế mà cũng có thể yên tâm thoải mái đi theo môi giới nghe anh ta giới thiệu, quả thực có thể gọi là bước nhảy vọt giai cấp.

Lục Hàng thầm nghĩ, nếu là mình trước đây, chắc nhìn một cái rồi lủi thủi đi ra. Dù sao nhìn cái là biết thuê không nổi rồi.

“Chủ nhà trước định lắp khóa mật mã cho cả bốn phòng, đến lúc đó cho thuê từng phòng một... Chỉ là anh ấy có chút việc nhờ tôi giúp trông coi, nhưng đã là Vương tổng lên tiếng, chắc chắn là đều giữ lại cho cậu...” Người môi giới cười híp mắt nói, tiếp đó vẻ mặt khó xử:

“Chỉ là cậu đến hơi muộn một chút, chỗ chúng tôi trước đó cho thuê lẻ, kết quả ở đây đã có một khách thuê vào trước, nếu cậu cảm thấy không tiện...”

Lục Hàng không lên tiếng, tiếp tục kiểm tra điện nước trong phòng, mở vòi nước nhìn vài lần, giả vờ kiểm tra —— nhưng thực ra trong lòng đã định đổi chỗ khác xem sao rồi.

Có khách thuê thì không được.

Sở Tình và Bạch Hoảng làm gì cũng không câu nệ tiểu tiết, ba ngày lộ ngực, hai ngày lộ mông, nếu phòng bên cạnh có một khách thuê, người ta đứng ở phòng khách nhìn thấy Bạch Hoảng mặc quần lót ren chạy khắp phòng khách, Sở Tình mặc áo ngực tập thể dục, thế thì chẳng phải quá hời cho người ta rồi sao.

Lục Hàng trong lòng coi họ như anh em, cố gắng coi họ như đấng nam nhi đại trượng phu, nhưng đây là tình huống đặc biệt thời kỳ đặc biệt, thực sự là hết cách, khi thuê nhà vẫn phải coi họ như con gái bình thường để cân nhắc.

Trong lòng nghĩ như vậy, Lục Hàng cũng bất lực.

Lo lắng quần lót gợi cảm của anh em tốt bị lộ hàng, đây là tình anh em quỷ quái gì vậy

...

Từ trên lầu nhìn xuống dưới lầu, thực ra cảm thấy căn này khá tốt. Lục Hàng trong lòng cũng khá tiếc nuối, nếu không phải phòng bên cạnh có người ở, có lẽ đã chọn chỗ này thật rồi.

“Cậu không ưng sao?” Người môi giới đi theo suốt dọc đường, rõ ràng nhận ra sự thay đổi biểu cảm của Lục Hàng, lập tức nói:

“Chỗ tôi còn một nơi khác có thể cho thuê, chỉ là không phải trung tâm thành phố, cũng là bốn phòng ngủ một phòng khách, hai nhà vệ sinh, nhưng có thể hơi hẻo lánh một chút, nếu cậu chấp nhận được...”

Hẻo lánh thì đi lại bất tiện. Lục Hàng nghĩ nửa ngày, do dự một lát, vẫn lắc đầu: “Đổi chỗ khác đi.”

Môi giới gật đầu.

Lúc xem nhà vẫn luôn đi lại trong phòng khách, nói này nói nọ, có lẽ vì giọng nói hơi lớn, bỗng nhiên cánh cửa phòng phía Tây cạch một tiếng mở ra.

Chắc là khách thuê bên trong tò mò bên ngoài có đám người nào đến xem nhà, mở cửa hóng hớt.

Lục Hàng liếc nhìn, phát hiện là một cô gái có chút rụt rè, trông cũng khá xinh, mắt to, lông mi dày, đôi mắt như biết nói, ăn mặc lại rất giản dị, mặc một bộ đồ ngủ hình gấu đi ra, cô vốn đang mắt nhắm mắt mở, nhìn thấy Lục Hàng bỗng nhiên ngẩn ra.

Lục Hàng nhíu mày.

Bởi vì cô đang nhìn chằm chằm Lục Hàng với vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.

Mặt mình dính gì à?

“Xin lỗi, làm phiền cô rồi, chúng tôi xem nhà chút thôi.” Lục Hàng mỉm cười với cô: “Xin lỗi nhé, đi ngay đây.”

“...”

Nhưng cô em này lại chẳng nói gì, vẻ mặt vẫn lộ rõ kinh ngạc, cứ nhìn chằm chằm Lục Hàng như gặp ma, Lục Hàng đánh giá cô vài lần, cảm thấy trông cũng khá xinh, đôi mắt to chớp chớp như biết nói, nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm.

Lục Hàng bị nhìn đến phát hãi, thắc mắc cô em này nhìn mình làm gì, nhưng cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười lịch sự với cô, liền chuẩn bị xuống lầu, vỗ vai môi giới:

“Cảm ơn anh, chỗ này giữ lại trước... chúng ta xem chỗ khác đi, tôi có chút việc gấp, phải xem nhanh chút.”

“Được thôi được thôi.” Môi giới vội vàng đi theo.

Ra cửa phải đi qua phòng cô ấy, ánh mắt cô di chuyển theo bước chân Lục Hàng, cứ nhìn chằm chằm Lục Hàng, đôi mắt to xinh đẹp vừa hoang mang vừa kinh ngạc.

“Xin lỗi xin lỗi...”

Lục Hàng quay đầu mỉm cười lịch sự với cô, lặng lẽ sờ mặt mình một cái, trong lòng đã thực sự nghi ngờ có phải mặt mình dính gì thật không, bước chân nhanh hơn chuẩn bị rời đi.

Vóc dáng cô gái kia khá đẹp, khuôn mặt hơi bầu bĩnh, thoạt nhìn mặc bộ đồ ngủ trông khá đáng yêu, nhưng dù sao cũng mặc đồ ngủ, Lục Hàng sợ phải tránh hiềm nghi, cho dù bị nhìn chằm chằm, Lục Hàng cũng không tiện nhìn cô.

Cho đến khi Lục Hàng mở cửa mật mã, mới nghe thấy tiếng cô nhỏ như muỗi kêu, thăm dò khẽ nói một câu:

“Hàng ca? Thật sự là cậu...?”

Câu nói này lập tức khiến bước chân Lục Hàng khựng lại. Lần này Lục Hàng cũng như gặp ma quay đầu lại, nhìn nhau với cô gái cũng đang như gặp ma kia.

...

Rất ít người gọi Lục Hàng là Hàng ca.

Mà cách xưng hô nà thường chỉ xuất hiện trong phòng ký túc xá của một nhóm người. Ví dụ như sở dĩ Bạch Hoảng và Sở Tình một câu Hàng ca, hai câu Hàng ca, trong đó cũng chẳng có nguyên do gì sâu xa.

Bởi vì Lục Hàng sinh sơm hơn bọn họ, khi phân bậc xếp hạng ký túc xám vì tuổi quá già, đành ngậm ngùi trở thành lão đại.

Thời gian lâu dần, cứ bị gọi là Hàng ca này Hàng ca nọ, nên cũng nghe quen rồi.

Lục Hàng phanh gấp một cái, môi giới phía sau suýt chút nữa đâm sầm vào người Lục Hàng.

Lục Hàng trợn to mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô gái, cô chớp mắt liên tục, ngẩn ngơ đứng đó, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Cô vừa gọi tôi là gì?” Lục Hàng kinh hãi hỏi.

“Hàng, Hàng ca...” Cô thấp giọng nói, lắp bắp cúi đầu, không biết nên giải thích thế nào: “Không có gì, tôi nhận nhầm... xin lỗi.”

Nhầm cái hòn dái gì mà nhầm!

Lục Hàng hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm mặt cô, cố gắng nhận diện, chỉ là không biết người này là lão tứ hay lão nhị.

Chuyện bị Nữ Thần biến thành con gái, hiện tại cũng chỉ có Bạch Hoảng và Sở Tình biết nguyên do trong đó, cô ấy bây giờ đa phần tưởng rằng cậu cũng không nhận ra cô ấy là ai, nói mình là anh em cùng phòng cũng không tin, trong đầu cậu suy nghĩ xoay chuyển thật nhanh, trầm giọng nói:

“Tôi biết cô là ai.”

Lời này vừa thốt ra, biểu cảm của cô lập tức chấn động, suýt chút nữa thì khóc òa lên, chỉ vào mặt mình:

“Anh... anh thực sự biết tôi là ai sao? Hàng ca, là tôi đây!”

Lục Hàng nhìn bộ dạng như sắp khóc của cô, tâm trạng cũng vô cùng phức tạp, không nhịn được thở dài một tiếng. Vị Nữ Thần này quả thực tạo nghiệp mà!

Lục Hàng thâm tình nói: “Cậu chắc chắn là Mạc Xảo...”

Khuôn mặt đang cảm động của cô gái lập tức xụ xuống: “Đ*t con mẹ nhà cậu, tôi là Mộc Dĩ Nam!!!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!