Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2675

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 54: Mộc Dĩ Nam

Chương 54: Mộc Dĩ Nam

“Là như vậy sao.” Lục Hàng lau mồ hôi trên mặt.

Nhận nhầm rồi, vốn còn định tỏ ra đẹp trai một chút.

Biến thành con gái dù sao cũng là đổi giới tính, quả thực không dễ nhận biết.

Chỉ nhìn ngũ quan thì còn đỡ, nhưng sau khi biến thành con gái, mỗi người đều thay đổi kiểu tóc và cách ăn mặc, khí chất ít nhiều cũng có chút thay đổi, chỉ có thể dựa vào đặc điểm khái quát để nhận diện sơ sơ.

Lục Hàng thấy cô em này dáng người khá thấp bé, còn tưởng là cậu em nghiện internet ngày ngày tự kỷ chơi game trong ký túc xá, kết quả lại là lão nhị.

“Cậu đột nhiên xuất hiện dọa tôi giật cả mình đấy.” Mộc Dĩ Nam rõ ràng cũng không để ý lắm đến chuyện này, cười híp mắt: “Tôi còn tưởng nhận nhầm người cơ.”

Môi giới ngơ ngác nhìn hai người bỗng nhiên bắt đầu hàn huyên: “Hai vị quen nhau sao?”

“Quen chứ.” Lục Hàng cười khổ một tiếng, đưa tay khoác vai cô, thở dài: “Cùng một phòng ký túc xá mà.”

Môi giới đơ người, nhìn Lục Hàng, lại nhìn Mộc Dĩ Nam thiên kiều bá mị: “Hai người cùng một phòng ký túc xá?”

“Đúng thế.”

“Trường nào vậy.”

Lục Hàng sững người, chưa kịp phản ứng, nghẹn nửa ngày mới nhận ra Mộc Dĩ Nam đã là con gái rồi, làm gì có trường nào nam nữ ở chung ký túc xá chứ.

Cậu chỉ chỉ đầu mình, lại làm vài động tác thủ ngữ, gượng gạo nói: “Trường học đặc biệt ấy mà.” Coi như cố gắng lấp liếm cho qua chuyện.

“À...” Môi giới tỏ vẻ kính nể. Không ngờ nói chuyện nửa ngày, người trước mặt này thế mà lại là bệnh nhân tâm thần theo nghĩa đen: “Vậy cậu hồi phục tốt đấy chứ.”

Lục Hàng nghẹn lời, đành phải gật đầu.

Mộc Dĩ Nam cố nén cười.

Tâm trạng Lục Hàng cũng không tệ, cậu cũng không ngờ sự việc lại trùng hợp đến thế, trước đó vẫn luôn cố gắng tìm kiếm tung tích của Mạc Xảo và Mộc Dĩ Nam trong ký túc xá.

Nữ Thần nói anh em cùng phòng với cậu đều biến thành con gái,đã tìm được Bạch Hoảng và Sở TÌnh, nhưng hai người còn lại cứ như bốc hơi khỏi thế gian, tìm trong trường cũng không thấy, gọi điện thoại cũng không được, vốn dĩ đã có chút bỏ cuộc rồi, không ngờ đi thuê nhà lại đụng mặt.

Trái đất đúng là nhỏ thật.

Nhìn thấy bộ dạng cười ngốc nghếch của Mộc Dĩ Nam, Lục Hàng không nhịn được búng trán cô một cái: “Tôi đến ở cùng cậu đây người anh em, có được không?”

“Vừa khéo vừa khéo.” Mộc Dĩ Nam rõ ràng cũng rất vui, đôi mắt híp lại thành hai vầng trăng khuyết, ôn tồn nói: “Muốn sống chung sao? Đương nhiên là được rồi.”

Người môi giới thấy quan hệ hai người khá tốt, cũng không định làm phiền nữa, cười ha hả nói: “Được rồi, nếu hai vị đã quen biết, tôi cũng không làm phiền mọi người hàn huyên nữa, mọi người cứ nói chuyện trước, người anh em, lát nữa nhớ ký hợp đồng điện tử là được.”

Lục Hàng vội vàng gật đầu. Cậu bây giờ đang có cả bụng câu hỏi muốn hỏi đây. Chuyện Nữ Thần cũng luôn là bí mật của cậu, vừa hay không thể có người ngoài. ...

Lục Hàng tìm được lão Nhị trong ký túc xá rồi. Đáng tiếc, “lão nhị” của lão Nhị không tìm thấy nữa rồi.

Hai người xa cách đã lâu, môi giới đi rồi, Mộc Dĩ Nam liền cười hì hì dẫn Lục Hàng đi giới thiệu căn nhà này, lúc lên lầu hàn huyên, Lục Hàng liền kể hết chuyện Nữ Thần, chuyện Bạch Hoảng và Sở Tình đều biến thành con gái cho cô nghe.

Kết quả khiến Lục Hàng có chút bất ngờ, nhưng cũng nằm trong dự liệu, rằng Mộc Dĩ Nam không kích động như Bạch Hoảng và Sở Tình, đối với chuyện này lại không có phản ứng gì quá lớn.

Chỉ cảm thán: “Vậy vị Thần này đúng là một vị Thần tốt bụng.”

Lục Hàng cạn lời, thầm nghĩ Sở Tình còn gọi cô ta là Tà Thần đấy.

Nhìn bóng lưng có chút nhảy nhót của cô, sự thay đổi của cô ngược lại không quá lớn. Trong bốn anh em cùng phòng, người Lục Hàng cho là khó chiều nhất, chính là Mộc Dĩ Nam.

Không phải vì tính cách cô không tốt, mà là vì cô là một femboy.

Dùng một câu để hình dung lão nhị trong ký túc xá thì, câu “tiểu femboy nương lắm mưu nhiều kế” nghe có vẻ cực kỳ phù hợp...

Tính cách của cô thì miễn bàn. Trong ký túc xá, người anh em lão nhị này thuộc kiểu tính cách dịu dàng nhất. Được cả phòng tặng biệt danh “mẹ nhỏ dịu dàng”, nghe biệt danh là đủ hiểu.

Một trong những lý do có biệt danh này là cô nấu ăn rất ngon.

Chuyện trâu bò nhất mà cô từng làm là hồi năm nhất cảm thấy mọi người trong ký túc xá toàn ăn đồ ăn ngoài không tốt cho sức khỏe, lại tốn tiền, thế là vung tiền mua một cái bếp từ trên mạng, dựng bếp ngay trong ký túc xá, ngày nào cũng nấu cơm cho mọi người ăn.

Tài nấu nướng của cô có thể nói là khá cừ, từ món gia thường như trứng hấp, đến món mặn như thịt kho tàu, cánh gà kho coca, món gì cũng biết làm. 

Khiến mọi người đều gọi cô là mẹ.

Hơn nữa, khi mọi người gọi cô là mẹ, cô còn thấy phấn khích, cứ thế gọi quen luôn.

Khoảng thời gian đó, khi cậu mở cửa ký túc xá ngửi thấy mùi cơm thơm phức, và nhìn thấy một người anh em đeo tạp dề đang nấu cơm, cậu sẽ biết tại sao lại gọi người anh em này là mẹ.

Bởi vì đây thực sự là người mẹ nuôi hàng thật giá thật.

Tuy chuyện này kết quả cuối cùng không được tốt đẹp lắm, vì Mộc Dĩ Nam dùng thiết bị điện công suất lớn trong ký túc xá bị toàn trường thông báo xử phạt còn ăn một cái cảnh cáo... nhưng khi nói đến địa vị của cô trong lòng mọi người ở ký túc xá, ngay cả hai tên Bạch Hoảng và Sở Tình cũng vô cùng yêu quý cô.

Lý do thứ hai cô được gọi là mẹ nhỏ dịu dàng chính là mặc đồ con gái.

Lục Hàng thậm chí không dám mở tủ quần áo của người anh em này ra, bên trong toàn là một đống váy lolita cũng như đồng phục thủy thủ các kiểu, hơn nữa cô giả gái lên thực sự là khó phân biệt nam nữ.

Dáng người vốn dĩ đã hơi thấp bé, mày ngài mắt phượng cũng rất thanh tú, trang điểm nhẹ một chút là thực sự không nhìn ra là nam giới.

Dù sao cũng là sinh sống trong ký túc xá nam, sở thích này đều phải giấu giấu diếm diếm.

Người duy nhất may mắn được nhìn thấy anh em giả gái chính là Lục Hàng.

Có một lần trốn tiết về sớm, Lục Hàng đẩy cửa vào liền thấy người anh em đang thay tất lưới trên giường, cả hai liền đứng hình nhìn nhau tại chỗ.

Nhưng Mộc Dĩ Nam lại rất thản nhiên, chuyện đã đến nước này, sở thích đã bị bại lộ, Mộc Dĩ Nam dứt khoát không giấu nữa, sau này điều khiến Lục Hàng cảm thấy phiền phức nhất là cô bắt đầu giả gái khi chỉ có hai người trong phòng, sau đó hỏi Lục Hàng bộ này có đẹp không.

Năm đó nhìn Mộc Dĩ Nam đầu đeo tai mèo, mông đeo đuôi giả, Lục Hàng cũng phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, đành phải nói người anh em cậu thế này quả thực được đấy.

Những lúc như thế này Mộc Dĩ Nam sẽ mỉm cười híp mắt, sau đó được đà lấn tới.

Sở thích bị người ta phát hiện, Mộc Dĩ Nam sau này trước mặt Lục Hàng càng không kiêng dè gì nữa, sau này thậm chí cứ mua đồ nữ là bắt đầu chụp ảnh gửi cho cậu, hỏi xem rốt cuộc bộ nào đẹp hơn, bộ này bao nhiêu tiền, tất lưới này chất liệu gì.

Lục Hàng lại cảm thấy còn có thể chấp nhận được, dù sao trong phòng còn có một Bạch Hoảng, Bạch Hoảng cứ ra ngoài uống rượu là chạy tới hỏi mình bộ đồ Tây này có đẹp không

Đã có vết xe đổ trước đó rồi, cái này cùng lắm chỉ là đổi thành đồ nữ thôi.

Về sau khi trang bị của người anh em ngày càng nâng cấp, đồng phục thủy thủ, váy lolita, váy Hán phục... vải vóc ngày càng ít đi, phụ kiện các kiểu cũng bắt đầu nhiều lên, Lục Hàng bắt đầu cảm thấy mình ngày càng không chịu nổi nữa.

Hơn nữa cô bắt đầu có chút bám lấy Lục Hàng, dù sao Lục Hàng là người duy nhất biết bí mật của cô, đến mức riêng tư có cái gì cũng chia sẻ cùng nhau.

Ví dụ như phim con heo hay gì đó...

Lục Hàng cũng không ngờ một nam sinh thanh tú, nho nhã, nấu ăn cực ngon như vậy, bộ sưu tập lại phong phú đến thế, khẩu vị lại nặng đến vậy.

Nam sinh cùng phòng hoặc phòng bên cạnh rất nhàm chán, bình thường không có việc gì làm đều sẽ trao đổi tài nguyên với nhau, tuy biết người anh em này bộ sưu tập phong phú, nhưng Lục Hàng chưa bao giờ trao đổi tài nguyên với lão nhị trong phòng.

Bởi vì cậu thực sự không muốn xem femboy chiến đấu với chó hay gì đâu... xem xong thì không lên thiên đường nổi đâu.

Mãi về sau thì không có sau đó nữa. Chính là người anh em bị Nữ Thần hô biến cậu nhỏ, tiếp đó Lục Hàng chuyển ra ngoài, từ đó mất liên lạc.

Kết quả là thế giới này lại nhỏ bé đến thế, mối nghiệt duyên lại được nối lại lần nữa.

“Thế nào, căn nhà này được chứ?”

“Cũng tạm.” Lục Hàng thuận miệng nói.

Hiện tại đi theo sau Mộc Dĩ Nam, nhìn cái cổ trắng ngần của cô, Lục Hàng thậm chí cảm thấy cô biến thành con gái thì sẽ dễ chung sống hơn nhiều...

Dù sao trước đây khi một cô gái thiên kiều bá mị líu ríu trước mặt mình, Lục Hàng lại biết thừa người anh em này có “cán” mà...

“Hàng ca, nếu thích lắm thì đến ở cùng tôi đi.”

Người môi giới đi rồi, đương nhiên là cô dẫn đường suốt dọc đường, rõ ràng nhìn thấy Lục Hàng cũng vô cùng vui vẻ, líu ríu giới thiệu: “Ngoài điện nước trong phòng, trên lầu còn có sân thượng nữa đấy...”

“Hơn nữa, chẳng phải cậu nói bọn Bạch Hoảng cũng muốn chuyển đến sao, sau này anh em tụ họp, chúng ta có thể cùng nhau uống rượu trên sân thượng.”

Cô vừa cười mắt liền híp lại thành hai vầng trăng khuyết, nói đến đây thấp giọng xúi giục: “Có muốn lên xem thử không?”

“Xem thì xem.” Dù sao cũng là xem nhà, đi xem sân thượng cũng tốt.

Cô chắp tay sau lưng cười hì hì, nhảy chân sáo như cô bé con: “Vậy tôi dẫn đường, đi theo nào.”

Nhìn dáng vẻ nhảy chân sáo của cô, Lục Hàng cũng thở dài một hơi.

Có thể nói đây là người khó chiều nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!