Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 51: Thế thì không được!

Chương 51: Thế thì không được!

“Phong cách phối đồ nữ mới nhất, giúp bạn tỏa sáng vào đầu thu...”

“Kem nền nên dùng như thế nào, thực ra rất nhiều người dùng sai, tiếp theo tôi sẽ dạy bạn...”

Lục Hàng ra khỏi nhà, cả căn phòng bỗng trở nên vắng lặng.

Sở Tình đã đến nhà Lục Hàng được hai ngày.

Lúc ba người ở cùng nhau, ba anh em vẫn ồn ào náo nhiệt, đấu võ mồm, uống rượu như hồi còn ở ký túc xá.

Nhưng thực ra khi Lục Hàng đi học, Bạch Hoảng và Sở Tình chẳng có gì để nói chuyện, hai người không có nhiều tiếng nói chung —— ngay cả trước đây khi ở ký túc xá, sự tương thích của hai người đã khá bình thường rồi.

Bạch Hoảng là một thiếu gia nhà giàu, ngày ngày ăn mặc chỉnh tề đi tán tỉnh cô này cô kia, còn Sở Tình trầm mặc ít nói, tan học cái là vứt cặp sách vào ký túc xá, không đi đánh bóng rổ thì là đi luyện quyền, nhưng Lục Hàng giống như chất kết dính, muốn ba người cùng nói chuyện, thì ở giữa nhất định phải có Lục Hàng.

Khi Lục Hàng ở đó, mọi người sẽ nể mặt cậu đôi chút, nhớ trước đây đi ăn, Bạch Hoảng mời đến mấy quán ăn khá lớn, nhưng Lục Hàng cuối cùng đánh giá nơi đó là: như đưa đám, anh em hút điếu thuốc còn phải ra ngoài xuống thang máy, chẳng thú vị gì.

Sau đó quán vỉa hè trước cổng trường trở thành địa điểm uống rượu tiêu chuẩn. Phòng ký túc xá cứ rảnh rỗi là ra quán vỉa hè ngoài trường nâng ly cạn chén.

Có lần Lục Hàng suýt chút nữa uống đến ngất đi, cũng là Sở Tình đứng ra mắng Bạch Hoảng té tát. Cho nên hai người vẫn luôn không được coi là hợp nhau lắm.

Lúc cậu thất tình, cũng là ở quán vỉa hè, ba người cùng cậu mượn rượu giải sầu.

“Hu hu, sau này tôi sẽ không bao giờ tìm đối tượng nữa.” Nhớ lúc đó Lục Hàng một tay kẹp thuốc lá, một tay nâng chén, vừa khóc vừa thề: “Tôi thề với trời là mình sẽ không tìm đối tượng nữa, thế giới này chẳng có cô gái nào hiểu tôi...”

Bỗng nhiên nhớ tới cảnh tượng đó, khóe miệng Bạch Hoảng không nhịn được cong lên một chút.

Cô đang soi gương tô son, chất son mịn màng lướt qua đôi môi khô khốc, cảm giác rất lạ lẫm.

Sau khi nhận ra mình không thể biến trở lại làm đàn ông, Bạch Hoảng liền bắt đầu vụng về học cách làm một cô gái.

Cô nhìn mình trong gương, mái tóc ngắn ngang vai bồng bềnh, dưới đôi mắt phượng một nốt ruồi lệ, trông vừa mơ màng vừa gợi cảm, đôi môi ươn ướt như khao khát được hôn, sau khi trang điểm, trong gương xuất hiện một cô gái tinh xảo, ngay cả cô cũng kinh ngạc không biết người trong gương rốt cuộc có phải là mình hay không.

Cũng xinh đấy chứ, Bạch Hoảng hài lòng nghĩ.

Chỉ là không biết nên mua bộ quần áo nào, cảm giác mình rất hợp với váy trắng , mặc lên chắc sẽ rất đẹp...

“Cậu có kéo không?” Sở Tình ở bên cạnh đưa tay ra.

Bạch Hoảng mím môi cẩn thận soi gương tán đều son, đầu cũng không ngẩng lên: “Cần kéo làm gì?”

“Tóc dài quá, ảnh hưởng đến việc đánh bóng.” Cô nói ngắn gọn.

Bạch Hoảng ngẩng đầu đánh giá Sở Tình một lượt.

Cô lại mặc bộ đồ bảo vệ màu đen kia, vẻ mặt thản nhiên, ngực căng tròn như muốn nhảy ra ngoài, mái tóc dài ngang lưng xõa tung sau lưng, vào mùa thu mà rồi cô cũng lười mua quần áo dày, vừa vặn bộ đồ đó sẽ chắn gió rất tốt, nên cô mặc đại luôn.

Sở Tình đã không còn làm việc ở hộp đêm nữa, chuyện này chỉ cần nói với Vương Tam một tiếng là được.

Nhưng trông cô ấy vẫn như là nhân viên bảo vệ hộp đêm đó, bộ dạng thô kệch qua loa này khiến Bạch Hoảng hơi nhíu mày.

“Không cho.” Bạch Hoảng tiếp tục nhìn vào gương, thầm nghĩ kem nền và sữa dưỡng rốt cuộc là dùng để làm gì.

“Tại sao không cho?” Sở Tình trong gương nhíu mày.

“Cậu để tóc xõa xuống trông đẹp hơn, nhìn rất hiên ngang, nếu cắt tóc ngắn thì hoàn toàn là tomboy rồi.” Bạch Hoảng nói: “Cắt đi tiếc lắm.”

“Tôi không cần đẹp.”

Sở Tình thản nhiên nói, lại đưa tay ra: “Cái gì mà tomboy hay không tomboy, nửa tháng trước tôi chính là con trai thật... Vậy cậu cho tôi mượn cái dây buộc tóc đi.”

“Không cho, cậu buộc lên không đẹp.” Bạch Hoảng thản nhiên nói.

Sở Tình nghe vậy có chút khó hiểu.

Nhìn thấy bộ dạng không hiểu gì của cô, Bạch Hoảng không hiểu sao có chút bực bội.

Bạch Hoàng vụng về cầm cây chì kẻ mày mới tinh lên, mất kiên nhẫn nói: “Trước đó chẳng phải sau khi phát hiện không biến lại được, cậu đã thề thốt rằng mình sẽ làm mẫu cho mọi người, sống tiếp như một người phụ nữ? Lại đổi tính rồi à?”

“Tôi nói thế là sợ cậu đi tìm nữ thần kia báo thù, chẳng lẽ cậu muốn đến hang ổ Goblin chắc?” Sở Tình cười lạnh: “Không cho thì thôi.”

Bạch Hoảng lười để ý đến cô, nhìn chằm chằm mình trong gương nghiêm túc trang điểm, khóe mắt thấy Sở Tình đang ôm quả bóng rổ ở cửa, thuận tay mở cửa chống trộm, để lại một câu:

“Tôi là đàn ông chứ không phải đàn bà... cơ thể không biến lại được thì đã sao? Tâm trí tôi không phải là đồng tính...”

Nói xong cửa chống trộm đóng lại, ngăn nửa câu sau của cô ở ngoài cửa sắt.

...

Trong sự yên tĩnh, Bạch Hoảng nhìn chằm chằm mình trong gương, khóe miệng trễ xuống, ánh mắt có chút u ám.

Câu nói đó không đau không ngứa, nhưng lại giống như một đòn chí mạng, khiến tâm trạng cô rơi xuống đáy vực.

Cầm cây chì kẻ mày, Bạch Hoảng trong gương trang điểm tinh xảo, lớp trang điểm nhẹ nhàng vốn dĩ vẽ cũng ra dáng, khiến cô có chút đắc ý —— bỗng nhiên trong mắt cô lại thấy đôi môi đỏ như vậy, mặt trắng như vậy, cứ như trang điểm của chú hề.

“Cạch!”

Cô ném mạnh cây chì kẻ mày lên gương, bực bội đứng dậy, ngồi phịch xuống sô pha.

“Mẹ kiếp... đồ ngu...”

Cô phồng má nhìn chằm chằm bức tường được ánh nắng chiếu sáng.

Vì vấn đề thân phận lại không thể đi học, có một loại tủi thân bị bỏ rơi ở nhà, trong lòng càng nghĩ càng giận, bỗng nhiên nhìn chằm chằm một góc bàn, Bạch Hoảng sững người —— phát hiện Lục Hàng thế mà lại không mang điện thoại đi.

Vừa nhìn thấy chiếc điện thoại này, tim Bạch Hoảng đập thình thịch một trận, trong lòng bỗng nhiên đấu tranh tâm lý dữ dội.

Cô nghĩ ngợi một chút, vẫn là lén lút cầm lên như ăn trộm.

Tuy biết trong phòng ngoài mình ra sẽ không có ai khác, nhưng vẫn chột dạ nhìn quanh bốn phía.

Tiếp đó cô thành thạo dùng mật khẩu của cậu mở khóa, mở WeChat, nâng niu kiểm tra.

Thực ra danh bạ của Lục Hàng chỉ có vài người đó, sau đó là nhóm chat lớp, cũng chẳng có tin tức gì thú vị.

Lướt danh bạ nửa ngày, cũng không tìm thấy người phụ nữ nào có quan hệ ám muội với Lục Hàng.

Cô như một tên trộm xem điện thoại của cậu, sự may mắn và cảm giác chán ghét bản thân mãnh liệt đan xen vào nhau.

Khiến tâm trạng cô ngày càng sa sút.

“Mày đúng là đê tiện thật...” Cô vừa kiểm tra, vừa lẩm bẩm: “Bạch Hoảng à...”

Sau khi kiểm tra một lượt, vốn định tắt điện thoại luôn, ánh mắt lại bỗng nhiên nhìn thấy phía dưới cùng WeChat: “Nữ Thần toàn trí toàn năng.”

Nhìn thấy cái tên WeChat này, Bạch Hoảng lập tức nhíu mày, bĩu môi, vẻ mặt lộ rõ sự ghét bỏ.

Tuy nội dung WeChat này đã kiểm tra kỹ một lần rồi. Nhưng có vẻ Lục Hàng lại có nhiệm vụ mới. Hơn nữa cậu ấy chưa từng nói nội dung nhiệm vụ.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, cô lại lần nữa mở lịch sử trò chuyện với Nữ Thần ra.

Vị Nữ Thần này luôn giao cho Hàng ca một đống nhiệm vụ vô nghĩa, nói là để giúp Hàng ca tìm đối tượng, nhưng nội dung nhiệm vụ nhìn kiểu gì cũng giống đang hành hạ.

Bạch Hoảng nhíu mày mở ra xem, một tin nhắn mới nhất lập tức khiến tim Bạch Hoảng nhảy dựng.

“Trong vòng ba ngày phải ngửi quần lót con gái đã mặc...”

“Não của con này nhúng nước mà, đúa má đây không phải là biến thái sao!”

Bạch Hoảng đỏ mặt, tức giận ngồi trên sô pha chửi ầm lên: “Con Nữ Thần ngu ngốc này, rốt cuộc là để yêu đương hay là đào tạo biến thái vậy, rốt cuộc trong đầu đang nghĩ cái gì thế?”

Bạch Hoảng hít sâu một hơi, cầm điện thoại lên định mắng cô ta, nhưng nhớ lại thủ đoạn của vị thần kia, cũng như “hang ổ Goblin” mà Sở Tình nói, rất nhanh đã sợ hãi đặt điện thoại xuống.

...

Bạch Hoảng nhìn chằm chằm điện thoại của Lục Hàng, tâm trạng bất định.

Cẳng lẽ Hàng ca thực sự phải ngửi quần lót con gái đã mặc?

Đây chẳng phải là hành vi biến thái thuần túy sao!

Vừa nghĩ đến việc cậu bắt buộc phải làm như vậy, bỗng Bạch Hoảng cảm thấy một sự khó chịu không nói lên lời.

Nhưng nhiệm vụ này... lại là kiểu rất dễ hoàn thành.

Không biết có phải ảo giác của Bạch Hoảng hay không, dường như mỗi nhiệm vụ của Nữ Thần này đều có lỗ hổng rất lớn để lách luật,

Ví dụ như Lục Hàng và nhóm Bạch Hoảng là anh em tốt, anh em gặp chuyện, Bạch Hoảng và Sở Tình chắc chắn sẽ giúp.

Vấn đề nằm ở chỗ này.

Những nhiệm vụ kỳ quặc này, nếu Lục Hàng làm với đám Bạch Hoảng và Sở Tình thì sẽ không sao cả. Nhưng nếu cậu làm những chuyện này với phần lớn phụ nữ, về cơ bản đều sẽ xảy ra vấn đề lớn...

Giống như vị Nữ Thần này cố tình dùng những nhiệm vụ này, để Lục Hàng công lược đám Bạch Hoảng vậy...

Chẳng lẽ Nữ Thần định dùng những nhiệm vụ này để Lục Hàng công lược anh em tốt bên cạnh đấy chứ...

Chắc không phải như vậy đâu.

Nếu thế thì đúng là Tà Thần rồi...

Ngửi trộm quần lót con gái nhà người ta đã mặc, người mà làm trò này sẽ bị dán nhãn biến thái, vĩnh viễn chết nhục.

Nhưng vì Bạch Hoảng và Sở Tình biết chuyện này, xác suất lớn là Lục Hàng sẽ cầu xin hai người giúp đỡ...

Nhưng điều đáng tức giận nhất —— là anh em tốt, Lục Hàng thế mà chưa bao giờ nói với cô chuyện này, ngay cả Sở Tình chắc cũng không biết.

... Khoan đã, rốt cuộc Sở Tình có biết hay không?

Sắc mặt Bạch Hoảng thay đổi liên tục, nghĩ ngợi nửa ngày, cuối cùng vẫn cảm thấy Lục Hàng chắc là chưa nhắm vào quần lót của Sở Tình.

Hơn nữa Sở Tình xác suất lớn là không biết chuyện này. Theo cái bộ dạng ngốc nghếch của cô ấy trước mặt Hàng ca, nếu Hàng ca thực sự nhờ vả Sở Tình, với cái da mặt mỏng dính của cô ấy thì đã xấu hổ cả buổi sáng rồi..

Chẳng lẽ... Hàng ca định đi ngửi quần lót của người phụ nữ khác!?

Thế thì không được!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!