Chương 55: Mẹ nhỏ dịu dàng
“Hàng ca!” Cô ở đầu cầu thang cười híp mắt gọi: “Theo tôi nào.”
“Đến đây đến đây...” Lục Hàng cười khổ, lúc lên lầu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cố gắng không nhìn vào bờ mông đang lắc lư của cô.
Đối với Mộc Dĩ Nam, Lục Hàng ít nhiều có chút luống cuống, chuyện này không giống với trường hợp của Bạch Hoảng và Sở Tình, lúc ở chung với hai người kia thực ra cũng ổn, tuy nói cần rất vất vả mới có thể tiếp tục coi hai người họ là anh em của mình, nhưng quá trình ít nhất cũng suôn sẻ, ít nhất vẫn có thể cảm thấy hai người này là anh em của mình.
Nhưng đến lượt Mộc Dĩ Nam, quá trình từ femboy biến thành con gái thực sự, chỉ có thể nói là quá mượt mà.
Hơn nữa cũng không biết có phải là ảo giác của mình hay không, cô dường như cố ý hay vô tình khoe ra vóc dáng của mình, lúc đi cứ lắc eo lắc mông, khiến Lục Hàng cảm thấy có chút luống cuống.
Hơn nữa lúc lên lầu, cô sẽ cố tình dừng lại một chút, Lục Hàng liền sẽ đâm sầm vào người cô.
Cái mông khá đàn hồi đó sẽ trực tiếp dán chặt vào người Lục Hàng, một cảm giác mờ ám truyền đến, khiến Lục Hàng xấu hổ một trận: “Đừng làm trò, tự nhiên dừng lại làm gì.”
Đối với động tác nhỏ cố tình chơi xấu này đã thành công, tiếp đó liền nghe thấy cô cười khúc khích.
Vóc dáng của cô sau khi biến thành con gái thuộc loại cũng khá được, tuy bộ ngực không thể bằng Bạch Hoảng và Sở Tình, nhưng được cái đường cong thân thể mềm mại tự nhiên, cơ thể nói là hơi đầy đặn một chút, lại có cảm giác mỏng manh, nhưng hơi quá mỏng manh rồi.
Chiếc quần thể thao bó sát mặc như không mặc, tôn lên vóc dáng nửa thân dưới một cách trọn vẹn... thậm chí đường nét của một số thứ không nên lộ ra cũng hiện rõ mồn một.
“Hàng ca.” Lúc lên lầu cô nắm tay Lục Hàng, quay đầu mỉm cười: “Bây giờ tôi rất xinh đẹp đúng không?”
Cậu ngửi thấy trên người cô có mùi thơm của chăn vừa phơi nắng, rất dễ ngửi.
“Cũng khá xinh.” Lục Hàng bất đắc dĩ. Khen cô xinh đẹp lại không có chút gánh nặng tâm lý gì, cũng thật kỳ lạ.
Thở hồng hộc đi lên lầu, cậu trêu trọc: “Biến thành thế này rồi, giờ chắc là cậu đang sướng chết đi được.”
“Hì hì.” Cô im lặng một lúc, liền nở nụ cười rạng rỡ: “Đương nhiên.”
...
Lúc đi lên lầu xem sân thượng, Mộc Dĩ Nam đi phía trước, vóc dáng đầy đặn của cô khiến Lục Hàng vô cùng khó đỡ, đành phải mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Vãi chưởng, cái mông này...
Lục Hàng không hiểu sao cảm thấy cô có chút khó nhìn thẳng, không phải vấn đề vóc dáng và ngoại hình, tuy nói vóc dáng và ngoại hình đều đủ khiến người ta rung động.
Thứ khiến người ta khó nhìn thẳng ở cô là một loại khí chất.
Hơi khác so với Bạch Hoảng và Sở Tình, hai người họ ít nhiều vẫn còn lưu lại chút thói quen của nam giới, bình thường ra ngoài nói chuyện thì ngẩng cao đầu ưỡn ngực, làm việc nói năng ít nhiều có chút không câu nệ tiểu tiết.
Nhưng Mộc Dĩ Nam không như vậy, cảm giác cô mang lại rất kỳ lạ...
Đi theo cô lên lầu xem sân thượng, nhìn chiếc tạp dề cô đang đeo, nghĩ nửa ngày mới hiểu cảm giác kỳ lạ đó rốt cuộc là gì...
Đó là cảm giác của một người vợ hiền.
Mái tóc dài buộc lệch một bên xõa trước ngực, chắp hai tay sau lưng, lúc bước nhảy nhót, bất kể nói gì với cô thì cô đều sẽ híp mắt cười dịu dàng...
Khiến người ta có chút ảo giác nhìn thấy người vợ trẻ nhà hàng xóm.
“Cạch.” Mộc Dĩ Nam mở cửa sân thượng.
Lục Hàng bước lên, tinh thần lập tức sảng khoái.
Hôm nay thời tiết vốn dĩ khá đẹp, cảnh tượng trên sân thượng cũng rất tốt, cách đó không xa là những tòa nhà cao tầng, nhưng khu nhà này không nằm ở trung tâm thành phố, chưa kịp mọc lên những tòa nhà chọc trời, trời xanh mây trắng cộng thêm ánh nắng ấm áp buổi chiều, mang lại cho người ta cảm giác thư thái dễ chịu.
“Tuyệt quá!” Mộc Dĩ Nam chắp tay đi lại hai bước trên sân thượng, dường như nhận ra mình hơi quá phấn khích, ngượng ngùng cười cười: “Thế nào, Hàng ca, cái sân thượng này...”
“Chỗ này quả thực không tệ, sau này có thể uống rượu ở đây.” Lục Hàng gật đầu.
“Ừm.” Mộc Dĩ Nam gật đầu thật mạnh, cười xấu xa một cái, khoác tay Lục Hàng, xúi giục: “Đừng chọn nữa người anh em, cậu ở luôn chỗ này đi, môi giới giới thiệu thế nào với cậu cũng vô dụng thôi, tôi đều ở đây rồi, cậu cũng không thể bỏ tôi mà đi chứ? Cậu tìm đâu ra đại mỹ nữ ngày ngày bám lấy cậu thế này chứ.”
Lục Hàng than thầm, thầm nghĩ trong nhà đã có một đống rồi còn gì... người sau còn đau đầu hơn người trước.
Bộ dạng vui vẻ khoác tay Lục Hàng này của cô, cứ như chuyện Lục Hàng ở đây chắc chắn là ván đã đóng thuyền rồi vậy.
Lục Hàng hơi muốn trêu cô, bèn lắc đầu: “Nhưng tôi ưng một căn phòng khác rồi, biết cậu ở đây là tốt rồi, sau này tôi sẽ thường xuyên đến đây thăm cậu.”
“... Hả? Là vậy sao.” Cô khoác tay Lục Hàng, rõ ràng có chút thất vọng, ngước mắt nhìn chằm chằm Lục Hàng một lúc, khuôn mặt nhỏ hơi bầu bĩnh vừa hoang mang vừa thất vọng.
Hứng thú của cô lập tức giảm xuống: “Vậy cậu ở đâu nhớ nói với tôi một tiếng... có cơ hội tôi qua thăm cậu.”
Lục Hàng gãi đầu: “Trêu cậu đấy, lúc lên lầu tôi đã nhắn tin WeChat rồi, hợp đồng cũng ký rồi... Á đừng đánh!”
Vừa mới nói được một nửa, Mộc Dĩ Nam đã không nhịn được mà cười tươi, tức giận đấm nhẹ vào tay Lục Hàng, cái dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa giận dỗi đó, khiến Lục Hàng thực sự bất lực.
Cậu nhìn cái kiểu đánh người của cậu xem!
Rồi lại nhìn Bạch Hoảng xem.
Bạch Hoảng đánh người là chỉ tay trừng mắt “mày đứng đó cho bố”, tiếp đó là “tin bố tìm người chặt tay chân mày không” vân vân.
Còn Sở Tình thì khỏi nói, chủ yếu là mắt trừng mày rậm, tâm địa Bồ Tát, thuộc kiểu dù có hét lớn một tiếng "bổn tôn ở đây" cũng không hề lạc quẻ.
Cậu nhìn bản thân mình xem!!
Lúc đấm người thì ngón tay còn túm lấy ống tay áo, đấm vào ngực tôi hơi ngứa ngáy.
Đúng là lắm mưu nhiều kế mà!
...
Tóm lại, hôm nay Lục Hàng khá hài lòng.
Đi dạo một vòng không có vấn đề gì, phòng rộng, hai nhà vệ sinh, hơn nữa về cơ bản mỗi người đều có một phòng riêng, điểm này đối với Lục Hàng đã khá hấp dẫn rồi.
Ở cái nhà nát kia, cậu ngủ sô pha, đối diện với giường, vừa mở mắt ra là thấy hai cái mông lắc lư trước mặt.
Người bình thường sẽ thấy rất bổ mắt, vấn đề là cái mông đó là của anh em mình, thế thì hơi khó đỡ.
Hợp đồng đã chuẩn bị xong từ sớm, hơn nữa Vương Tam rõ ràng đã bao trọn gói một đống việc, bên này cậu chỉ cần ký hợp đồng điện tử là được.
Bên Vương Tam muốn giúp đóng tiền thuê nhà một năm, nhưng Lục Hàng cuối cùng cũng không nhận cái ân tình này, trong lòng cậu cũng hiểu, sở dĩ giúp mình cũng là vì muốn Bạch Hoảng giúp đỡ chuyện làm ăn của ông ta.
Cậu gọi một cuộc điện thoại, từ chối vài lần, tiền thuê nhà vẫn là tự mình đóng.
Thành phố cũng không lớn lắm, tiền thuê căn nhà này hơn sáu ngàn tệ, thực ra mức giá này đã được coi là khá hời rồi.
Hơn nữa nhiệm vụ của Nữ Thần về cơ bản cái này nối tiếp cái kia, làm xong là có cái mới, căn bản không cho thời gian nghỉ ngơi, nên tiền nong vẫn có dư dả.
Vừa nghĩ đến đây, Lục Hàng không nhịn được thở dài.
Cái nhiệm vụ ngửi quần lót chết tiệt kia còn chưa làm nữa.
Lần trước ở hộp đêm đã răn đe bản thân tuyệt đối không được trì hoãn. Nhưng dù sao vớt quần lót của anh em trong máy giặt để hoàn thành nhiệm vụ thì cũng trừu tượng quá.
Loại chuyện này luôn cần chuẩn bị tâm lý thật tốt...
“Hàng ca, này, gạt tàn này.” Một cái cốc nước được đưa tới bên cạnh.
Quay đầu đón lấy, Mộc Dĩ Nam cười híp mắt đặt tay lên ngực, nóng lòng muốn khoe khoang vóc dáng với Lục Hàng, cô đi đôi dép bông hình gấu, hạ vai xoay một vòng, yểu điệu hỏi: “Hàng ca, tôi đẹp không?”
“Đẹp đẹp đẹp...” Lục Hàng bất lực gật đầu.
“Có muốn cho cậu xem tôi mặc váy ngắn không.” Cô híp mắt mỉm cười, tỏ vẻ bí ẩn nói: “Tôi còn mấy bộ quần áo gợi cảm lắm đấy nhé.”
“Không xem.”
“Xì.” Cô khẽ hừ một tiếng.
Nhưng dường như cô mới là người vui vẻ nhất, Lục Hàng thầm nghĩ.
Người khác thì không biết, Bạch Hoảng và Sở Tình đều liều mạng muốn biến trở lại, phát hiện không biến lại được mới bắt đầu buông xuôi.
Nhưng đối với người đam mê giả gái mà nói, biến thành con gái chắc được coi là chuyện cô ấy hằng mơ ước nhỉ?
“Gạt tàn đưa cho tôi rồi à? Tôi có thể hút thuốc ở đây không? Hình như không tốt lắm đâu.” Lục Hàng nhìn quanh bốn phía, hút thuốc ở nhà mình thực ra không có gánh nặng tâm lý gì, cái phòng đó vào trong loạn như cái chuồng lợn cũng chẳng khác gì, nhưng khu vực công cộng này cũng được Mộc Dĩ Nam dọn dẹp không một hạt bụi.
“Không sao.” Mộc Dĩ Nam thở dài, ngồi phịch xuống sô pha, vén tóc hai bên: “Trước đây hồi năm nhất, chẳng phải Sở Tình vẫn luôn hút thuốc ngoài ban công sao... Tôi quen rồi.”
“Cậu ta là thiếu đạo đức, còn tôi rất có đạo đức...” Lục Hàng nghĩ ngợi một chút: “Cậu mà nói không chịu được mùi khói thuốc, tôi xuống lầu hút.”
“Tôi cũng bình thường mà, không hút tuy là không hút, nhưng có mùi khói thuốc cũng không sao.” Cô chống cằm, cười tủm tỉm nhìn Lục Hàng:
“Dù sao nhà tôi ở vùng quê, khắp nơi đều là người hút thuốc, từ nhỏ đã ngửi đến lớn rồi... Đàn ông luôn hút thuốc mà, cậu muốn hút thế nào thì hút, tôi không sao cả.”
Vừa ngồi xuống, đầu gối khép lại, hai cái đùi đầy đặn có chút e thẹn khép nép, khiến Lục Hàng phải dời mắt đi chỗ khác. Đối với cái tên sau khi biến thành con gái cứ tỏa ra sức quyến rũ thế này, luôn cảm thấy rất khó xử.
Lục Hàng châm cho mình điếu thuốc, mở cửa sổ, cốc nước đặt bên cạnh, cẩn thận nhả khói ra ngoài cửa sổ, cố gắng không để bay vào trong phòng.
Mộc Dĩ Nam mỉm cười: “Sao bây giờ cậu lịch sự thế.”
“Tôi lịch sự chỗ nào?” Lục Hàng thắc mắc.
“Trước đây cậu nghe thấy tôi nói ‘muốn hút thế nào thì hút’, cậu chắc chắn sẽ mồm miệng bậy bạ ngay.” Cô chống cằm mỉm cười: “Cậu sẽ hỏi... thế điếu thuốc sau khi làm chuyện ấy của hai ta thì sao? Tôi cũng muốn hút thế nào thì hút à?”
Lục Hàng nghe vậy liền xấu hổ. Trước đây mọi người rảnh rỗi sinh nông nổi, mồm miệng bậy bạ đúng là theo quy trình như vậy.
“Có rất nhiều lời khi đối phương là người khác giới thì không nói được nữa.” Cậu thở dài: “Trước đây là trước đây, bây giờ tôi sao có thể nói như vậy... sẽ ghét bản thân mình mất, tôi cũng không thể giở trò lưu manh với cậu được.”
“Giở trò lưu manh với tôi cũng không sao đâu.” Mộc Dĩ Nam cười híp mắt, đung đưa đôi chân, dường như rất hài lòng với đôi chân trắng nõn của mình: “Hơn nữa đây chẳng phải là phần thưởng cho tôi sao, tôi sẽ rất sướng đấy.”
Lục Hàng đỏ mặt tía tai. Tuy mình bây giờ đùa lịch sự rồi, nhưng trò đùa của cô ấy thì vẫn khủng bốnhư vậy.
“Đỏ mặt rồi kìa.” Cô cười nói: “Đáng đời, ai bảo trước đó cậu lừa tôi là không ở cùng tôi, cậu biết tôi nghe xong thất vọng thế nào không?”
“Lỗi của tôi lỗi của tôi...” Lục Hàng cười khổ.
“Đương nhiên là lỗi của cậu rồi.” Cô yểu điệu lườm một cái, đứng dậy, đi đôi dép lê hình gấu đi vào bếp, đeo tạp dề, ôn tồn nói:
“Đừng vội về, đến giờ cơm rồi, tôi làm chút gì cho cậu ăn nhé... cậu gầy đi rồi.”
Lục Hàng nghĩ ngợi một chút, cảm thấy về cũng chẳng có việc gì làm, thế là đồng ý: “Được, vậy nếm thử tay nghề đã lâu không gặp của cậu.”
“Ừm.” Cô nói xong liền đeo tạp dề vào bếp: “Ăn gì?”
“Gì cũng được.” Lục Hàng nói.
Nhưng vừa nói xong, cậu bỗng nhiên hối hận.
“Hàng ca Hàng ca!” Thấy cô bỗng nhiên thò đầu ra từ trong bếp, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, vẻ mặt vô tội: “Vậy tôi nấu mì bào ngư cho cậu ăn nhé, "bào ngư" của tôi ngon lắm đấy...”
“Cút cút cút.” Lục Hàng vẻ mặt ghét bỏ. Biết ngay là cô sẽ chơi cái trò này mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
