Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 57: Cô ấy vô địch rồi

Chương 57: Cô ấy vô địch rồi

“Người anh em.” Lục Hàng kiên định nói: “Thực ra lúc đó cậu mặc đồ nữ xuất hiện trước mặt tôi, tôi cũng cảm thấy rất khó đỡ.”

“Đương nhiên là khó đỡ rồi, bởi vì con trai thì phải có khí khái nam nhi, cậu gặp một người không giống con trai bình thường, đương nhiên sẽ cảm thấy quái dị.”

Cô thất thần cầm tay Lục Hàng ngắm nghía: “Cậu cũng không cần quá thấu hiểu sở thích đó... nhưng cái quan trọng là sự tôn trọng và dịu dàng của cậu.”

“Cho dù tôi mặc bộ quần áo kỳ quái xuất hiện trước mặt cậu, chỉ cần cậu kiên trì không phán xét tôi, nỗ lực coi tôi bình đẳng như những người khác...”

Cô bỗng nhiên nhẹ nhàng nhếch khóe miệng lên một độ cong hài lòng, gỡ ngón tay Lục Hàng ra, đặt tay mình lên:

“Nhưng mà... nhìn xem, bây giờ tay tôi nhỏ thế này, bây giờ tôi có thể đường đường chính chính mặc những bộ quần áo đẹp đó rồi... Thật tuyệt mà, cứ như một giấc mơ vậy.”

“Tóm lại chúc mừng cậu mộng đẹp thành thật...” Lục Hàng bị bàn tay nhỏ bé này vuốt ve, cứ cảm thấy trong lòng ngứa ngáy.

Cô nhìn Lục Hàng, đôi mắt to biết nói long lanh như một hồ nước, liền nhẹ nhàng nắm lấy tay Lục Hàng, mười ngón tay đan vào nhau.

Lục Hàng vốn dĩ đã căng cứng cơ thể, muốn rút tay ra, kết quả không làm được, cô nắm tay Lục Hàng rất dịu dàng nhưng lại vô cùng kiên định.

“Người anh em, tôi sai rồi, đừng làm trò nữa.” Lục Hàng cười khổ.

“Có một việc tôi muốn cầu xin cậu.” Cô nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, có chút ngại ngùng nghiêng đầu cười nói: “Thịt kho tàu làm xong còn phải mất mấy tiếng nữa... Hôm nay, cậu có thể đừng về nhà không?”

“Cậu muốn xem đúng không? Hình ảnh con gái mặc những bộ quần áo thực sự gợi cảm và xinh đẹp.” Vẻ mặt Mộc Dĩ Nam đầy mong đợi, trên mặt thoáng ửng hồng, cụp mắt nghịch ngón tay Lục Hàng: “Tôi còn rất nhiều rất nhiều quần áo, muốn mặc cho một mình cậu xem.”

“Thật không đấy.” Lục Hàng hỏi.

“... Ừm.”

Lục Hàng gãi đầu: “Vậy tôi có thể xem cậu không mặc quần áo không.”

“Được chứ.” Cô lập tức gật đầu: “Nếu cậu ngủ cùng tôi, cái gì tôi cũng nghe cậu.”

Toang rồi.

Trong lòng Lục Hàng trầm xuống, mặt không đổi sắc, nhìn vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm sự trêu chọc trong đó.

Cô nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, tuy tai hơi đỏ, nhưng trên mặt tràn đầy vẻ dịu dàng, lộ ra chút thẹn thùng.

Con mẹ nó, sức phòng thủ này cũng cao quá rồi.

Lục Hàng trong lòng cân nhắc xem có thể ấp ủ câu nói gì để đánh gục cô hay không, nhất thời suy nghĩ xoay chuyển liên tục.

“Nhưng mà thực sự có thể sao?” Cô chớp mắt, gãi đầu cười nói: “Nếu không mặc gì trước mặt cậu thì tôi sẽ sướng tê người đấy... đến lúc đó có thể sẽ hơi gợi tình một chút, cậu sẽ không cảm thấy tôi rất biến thái chứ.”

Hai người nhìn nhau.

Cô nghiêng đầu, híp mắt lại, đáp lại bằng một nụ cười lịch sự mà đầy nghi hoặc, như thể đang nói “Sao thế?”

Đây là cao thủ muốn so chiêu.

Trong lòng Lục Hàng vô cùng cuống cuồng.

Nếu là Bạch Hoảng lúc này chắc đã tức đỏ mặt mà đấm mình rồi, sau đó cậu đuổi tôi đấm, mọi người cười ha ha một tiếng, chuyện này coi như bỏ qua.

Trước đây chưa từng gặp người nào có thể đỡ được chiêu này.

Nhưng nay đã bị đỡ thật rồi, Lục Hàng đỏ mặt tía tai, luống cuống tay chân.

Femboy lắm mưu nhiều kế sau khi chuyển giới, sức chiến đấu quả thực quá lỗi

“Tôi đùa thôi, tôi thua rồi, cậu vẫn là mặc quần áo đi.”

Lục Hàng bắt đầu cảm thấy có chút không ổn, xua xua tay: “Tôi cũng muốn ở lại đây, chỉ là mật khẩu khóa cửa phòng bên cạnh giờ vẫn chưa đưa cho tôi, tôi cũng không vào được... Hôm nay tôi vẫn là về thôi.”

“Vậy cậu ngủ ở phòng tôi là được mà... Cậu không vào được phòng khác, nhưng vào được phòng tôi mà.” Cô nắm tay Lục Hàng, nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, dịu dàng nói: “Chúng ta ngủ cùng nhau đi... Tôi có rất nhiều quần áo muốn thay cho cậu xem.”

Lục Hàng nghe lời này liền rùng mình.

Đủ loại chuyện cũ ùa về trong lòng, năm đó lúc Mộc Dĩ Nam thay quần áo cho mình xem, đủ loại kiểu dáng quần áo đó đã hơi không dám nhìn thẳng rồi.

Bây giờ cô biến thành con gái thực sự, cũng không biết đống quần áo đó của cô sẽ khoa trương đến mức nào, huống hồ với cái tư thế này của cô, nếu thực sự cho mình xem mấy bộ đồ thiếu vải đó, cũng không biết hôm nay mình còn đi nổi không nữa.

“Đừng làm trò nữa.” Lục Hàng rút tay về, vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: “Bây giờ nam nữ thụ thụ bất thân, nếu ngủ chung thật, cậu không sợ tôi biến hình thành người sói ngay tại chỗ, trực tiếp ra tay hung tàn với cậu, dập liễu vùi hoa sao...”

“Hả? Thế, thế không tốt lắm đâu.” Cô ngẩn ra, đỏ mặt, ngại ngùng nói.

Lục Hàng thả lỏng vai: “Cậu cũng biết thế là không tốt...”

“Dập liễu vùi hoa à.” Cô cúi đầu, e thẹn dùng chân trái giẫm chân phải, biểu cảm có chút mong đợi: “Thật sao... chuyện, chuyện này thực sự có thể sao.”

“?”

“Vậy nếu đã bị dập liễu vùi hoa, thế thì hết cách rồi, mau tới đi.”

Mắt thấy đôi mắt cô dịu dàng như nước, bàn tay kia đã bắt đầu dọc theo cánh tay Lục Hàng sờ lên trên, Lục Hàng cuối cùng không chịu nổi nữa.

“Người anh em, tôi cảm thấy chúng ta đang đùa.” Lần này Lục Hàng thực sự sợ rồi, cẩn thận hỏi: “Cậu cảm thấy chúng ta đang đùa đúng không?”

“Cậu thấy sao?”

Hai tay Mộc Dĩ Nam nắm lấy tay Lục Hàng, bỗng nhiên dùng sức đè cậu xuống dưới thân, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve ngực cậu, từ trên cao cưỡi lên bụng dưới cậu, cụp mắt ôn tồn nói: “Cậu thấy sao? Chúng ta đang đùa à?”

...

Lục Hàng rối tinh rối mù, lắp ba lắp bắp, cuối cùng đỏ bừng cả mặt.

Đụ má, làm cái éo gì thế cái tên femboy này.

À mà giờ thì không thể gọi là femboy nữa.

Vốn tưởng là cao thủ so chiêu, rảnh rỗi sinh nông nổi đợi nấu cơm xong, hai người ở đây chém gió chơi, cô ấy rốt cuộc là thật hay đùa thế.

Bây giờ Mộc Dĩ Nam thực sự rất xinh đẹp, dáng người cũng rất đẹp, xác suất lớn là cũng rất mượt. Nhưng con mẹ nó, đây là anh em của mình mà.

Mộc Dĩ Nam kéo hai tay Lục Hàng, mười ngón tay đan vào nhau, trên mặt cô cũng vì nguyên nhân bí ẩn nào đó mà xuất hiện chút ửng hồng, cụp mắt, từ trên cao nhìn chằm chằm Lục Hàng, ưỡn phần bụng dưới mềm mại lên, thấp giọng nói:

“Thực ra... thời gian qua tôi vẫn luôn khám phá cơ thể của chính mình.”

“Cơ thể con gái đúng là nhạy cảm hơn, hơn nữa sống một mình... Hàng ca, tôi thực sự rất cô đơn...”

“Tôi còn rất nhiều điều mới lạ muốn trải nghiệm, nếu đối tượng là cậu... cậu hiểu không?”

“Cái đệch người anh em, tôi đáng sợ lắm đấy, cậu thực sự không sợ tôi thú tính đại phát à.” Lục Hàng bị cô đè lên, nhìn bộ dạng này không giống như làm giả, run rẩy nói.

“A, đùa hơi quá trớn rồi sao?” Cô giật mình, nghĩ ngợi một chút, lập tức leo xuống khỏi người Lục Hàng.

Lục Hàng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: “... Bố trẻ của tôi ơi, cậu dọa người quá đấy.”

Vừa chửi thầm vừa bò dậy, quay đầu nhìn lại, khí lạnh lại xộc thẳng lên đỉnh đầu. Định thần nhìn lại thì thấy cô đã cởi tạp dề ra, đang đưa tay ra sau lưng cố gắng cởi áo.

Lục Hàng giữ tay cô lại: “Bố ơi, bố đang làm cái gì thế?”

“Chẳng phải cậu muốn thú tính đại phát sao?” Cô đưa tay ra sau nắm lấy vạt áo len của mình, nghe vậy vẻ mặt nghi hoặc: “Vậy tôi sẽ cởi sạch rồi quỳ xuống, tiện cho cậu...”

“Ông nội của tôi.” Lục Hàng hai tay khựng lại, giật mạnh vạt áo của cô xuống: “Đừng làm trò nữa, tôi sai rồi.”

“Hahaha~”

Lục Hàng vừa cuống lên, liền nghe thấy một tràng cười khẽ như chuông bạc, ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô dùng năm ngón tay che miệng, cười rất vui vẻ, đôi mắt to xinh đẹp híp lại thành hai vầng trăng khuyết, cười ngả cười nghiêng: “Cậu đấu với tôi thế nào được!”

Lục Hàng thẹn quá hóa giận, nghe thấy tiếng cười trong lòng lại thả lỏng, vốn tưởng cô làm thật, trong lòng rối bời muốn vơ lấy áo khoác bỏ chạy luôn rồi, nghe thấy tiếng cười như chuông bạc của cô, tức muốn hộc máu vớt cô lên, vỗ một cái vào mông cô: “Đụ mẹ cậu!”

“Ư~~” Cô bị vỗ đến mức run rẩy rên lên một tiếng yêu kiều.

Âm thanh đó lập tức khiến Lục Hàng run lên một cái, luống cuống rụt tay về.

Mẹ kiếp, con hàng này bật chế độ bất tử rồi, không thể bị chọn làm mục tiêu nữa!!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!