Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 47: Đồng hồ

Chương 47: Đồng hồ

Ngô Hàn, một người không hút thuốc, vẫn đứng dưới lầu cùng Lục Hàng làm vài điếu. Xong chuyện, cậu ta vỗ mông đứng dậy, vỗ ngực cam đoan về sẽ mắng Lâm Khả Khả một trận, rồi lại an ủi Lục Hàng vài câu, đại ý là người phụ nữ kia đầu óc có vấn đề, đừng quá để bụng làm gì.

Lục Hàng cũng chỉ biết cười khổ gật đầu.

Đợi Ngô Hàn lên lầu rồi, Lục Hàng đứng ngẩn ngơ dưới sảnh, cảm thấy vô cùng khó xử, lên cũng dở mà không lên cũng chẳng xong.

Không lên thì dưới này lạnh thấu xương, còn lên thì lại phải đối mặt với ánh mắt của bạn gái cũ.

Thế là cậu ngồi ngẩn người dưới bậc thềm.

“Két ——”

Bỗng một chiếc xe van nhỏ phanh gấp, dừng ngay trước mặt Lục Hàng.

Lục Hàng đang ngồi ôm gối ngồi đần thối nhìn trân trân, ngay sau đó, cửa xe van bật mở đánh rầm một cái, một người phụ nữ dáng vẻ tháo vát với vòng một khủng bố nhảy xuống.

Cô ta nhanh nhẹn hất tóc, liếc nhìn Lục Hàng, buông một câu bâng quơ: “Sao lại ngồi ngẩn ngơ ở đây một mình vậy hả?”

Lục Hàng nheo mắt nhìn cô ta vài giây, lúc này mới nhận ra mình không nhìn nhầm, kinh ngạc thốt lên: “Sao cô lại tới đây?”

Tiểu Linh vén tóc, chỉ tay về phía chiếc xe:

“Lên xe.”

Lục Hàng ngớ người.

Hôm nay cô nàng này ăn mặc khá thoải mái, có vẻ như vừa tan làm về nhà nằm xem phim thì có việc gấp chạy tới ngay. Bình thường toàn thấy cô ta diện vest chỉnh tề, hôm nay trông cứ như đang ngủ nướng ở nhà thì bị dựng đầu dậy.

Tiểu Linh mặc chiếc quần short nóng bỏng khoe đôi chân dài trắng nõn khiến người ta nóng mặt, mặt mộc không trang điểm, ngay cả sắc mặt cũng vương vài phần bất lực.

Cô ta dùng dây chun buộc tóc lên, thở dài: “Bảo lên xe, điếc à.”

Động tác buộc tóc khiến bộ ngực đẫy đà càng thêm chực trào muốn nhảy ra ngoài, Lục Hàng vẫn ngơ ngác: “Tôi lên xe làm gì? Sao cô lại chạy đến đây? Cửa kính xe sao vẫn đen sì thế này, cô vừa đi bắt cóc ai về đấy à?”

Cô ta đảo mắt, chống hông nhìn Lục Hàng đầy ngán ngẩm: “Quen cái tật cậu vừa gặp đã nói lắm lời thừa thãi rồi… Mau lên xe đi.”

Lục Hàng bán tín bán nghi, nhưng cậu với người này cũng khá thân rồi, biết có lên xe cũng chẳng bị bắt cóc. Mà cô ta xuất hiện ở đây thì chắc chắn là ý của Bạch Hoảng, có lẽ liên quan đến cái kế hoạch trả thù mà cô nàng vừa nói, nếu không nghe theo, chắc lát nữa lại ầm ĩ lên cho xem.

Cậu thở ngắn than dài kéo cửa xe: “Cũng phải cho tôi biết đi đâu chứ?”

Tiểu Linh với Lục Hàng cũng chẳng còn lạ lẫm gì, thấy cậu lên xe còn tiện tay vỗ mông cậu một cái bép, cười nói: “Cậu quản đi đâu làm gì, thấy tôi xuất hiện ở đây rồi thì phải biết hôm nay cậu lại gây ra động tĩnh lớn thế nào chứ?”

Lục Hàng vừa định leo lên xe thì sững lại, quay đầu chỉ vào mình: “Tôi gây ra động tĩnh gì cơ?”

“Tiểu Hoảng trong điện thoại tức muốn nổ phổi rồi kìa, bảo là có người dám coi thường Hàng ca quý báu nhất của con bé, nói là bằng mọi giá phải cho đối phương một bài học nhớ đời… Tiểu Hoàng mà đã nói ‘bằng mọi giá’ thì còn gì là trời trăng nữa.” Tiểu Linh ngao ngán: “Con bé vừa phán một câu xanh rờn thế là tôi mới tan làm về mở phim lên xem được hai phút, vớ vội cái quần chạy đi tìm cậu luôn đây này… Cậu nói xem cậu định đền bù cho tôi thế nào hả?”

Lục Hàng mặt đần thối, rồi lại bất lực vì chuyện bé xé ra to đến mức huy động cả lực lượng hùng hậu thế này, nhìn bộ dạng của cô ta cậu cũng thở dài: “Tôi trên răng dưới khố, lấy gì mà đền cho cô… Với lại công việc này rốt cuộc trả lương cho cô bao nhiêu một tháng thế, thấy cô cũng vất vả ghê.”

“Khỏi lo tôi được trả bao nhiêu, tóm lại con số đó đủ làm tôi hài lòng là được, không bạc đãi tôi đâu.” Tiểu Linh tránh sang cửa bên kia, mở cửa ghế lái ngồi vào, bỗng nhiên nói: “Cơ mà tôi cũng thấy khá vui.”

“Vui cái gì?”

Cô ta đáp: “Lần này Tiểu Hoảng không đùng đùng đòi giết người nữa, cũng coi như là tiến bộ lớn rồi.”

Lục Hàng cười khổ.

“Ở bên cạnh cậu một thời gian, Tiểu Hoảng đúng là thay đổi không ít… Toàn thay đổi theo hướng tích cực cả đấy.” Tiểu Linh mỉm cười: “Ít nhất thì cách dạy dỗ người khác cũng trở nên ngây thơ đáng yêu hơn nhiều.”

“Cũng phải, ít nhất không động một tí là mua tay mua chân người ta, cũng coi như là tiến bộ.” Lục Hàng mò mẫm trong bóng tối lên xe, tìm một chỗ ngồi xuống rồi thở dài.

“Cũng không chỉ có thế đâu.” Tiểu Linh vặn chìa khóa, chiếc xe van trông có vẻ tầm thường này gầm lên tiếng động cơ mạnh mẽ, giọng cô ta trở nên êm dịu: “Tiểu Hoảng bây giờ đáng yêu theo đúng nghĩa đen luôn rồi ấy chứ… Cậu cũng thật là, một cô gái đáng yêu như thế, mặt mũi xinh đẹp, ngực to mông nở, hay là cậu tán đổ cổ luôn cho rồi.”

Lục Hàng chỉ biết cười trừ.

“Trước kia tính khí Tiểu Hoảng xấu như quỷ, giờ lại rất dễ xấu hổ… Con gái mà hay xấu hổ thì đáng yêu biết chừng nào.” Cô ta thở dài: “Cậu nói xem con bé có điểm nào không tốt chứ? Nghĩ thoáng ra tí đi, nếu vớ được Tiểu Hoàng, coi như nửa đời sau của cậu ăn sung mặc sướng không phải lo nghĩ gì rồi.”

Lục Hàng đảo mắt, nghe cô ta mồm năm miệng mười quảng cáo cho cô chủ của mình, thầm nghĩ cái này có tính là “mèo khen mèo dài đuôi” ở một cấp độ khác không nhỉ.

“À đúng rồi.” Tiểu Linh cúi đầu nhìn điện thoại, buột miệng hỏi: “Tuy không biết tại sao Tiểu Hoàng lại biến thành con gái, nhưng bình thường hai người có dùng biện pháp tránh thai không đấy? Sao đến giờ vẫn chưa thấy gọi điện cho tôi báo tin là lỡ dính bầu thế.”

Bình thường toàn thấy cô ta với vẻ mặt nghiêm nghị, tháo vát, hôm nay nửa đường bị lôi ra khỏi nhà thế này có vẻ cũng rất thoải mái, mở miệng ra đùa là toàn những lời lẽ hổ báo cáo chồn.

Lục Hàng đỏ mặt tía tai: “Cô còn nói nữa, tin tôi đi mách với Tiểu Hoàng không.”

Tiểu Linh cười hì hì.

“Thôi đừng đùa nữa.” Lục Hàng thở dài: “Đừng nói chuyện này nữa, cô nói xem bây giờ tôi cần làm gì đi.”

Biết kế hoạch của Tiểu Hoảng là muốn ra mặt xả giận cho người anh em này một trận ra trò. Nhưng tình hình hiện tại là Tiểu Linh lái một chiếc xe van đầy khả nghi, tiếp theo đi đâu, cụ thể làm gì, Lục Hàng có thể nói là hoàn toàn mù tịt.

“Khỏi cần lo.” Cô ta nói tỉnh bơ: “Cậu chẳng cần phải làm gì cả… Từ khoảnh khắc con bé mở lời là tôi đã sắp xếp đâu vào đấy hết rồi, chỉ cần người cậu có mặt ở đó là được.”

Lục Hàng đành ngậm miệng, biết là có hỏi cũng chẳng moi được gì.

Xe lăn bánh, tiếng động cơ ầm ầm vang lên, cảnh vật bên ngoài cửa sổ chầm chậm trôi qua. Có lẽ vì đã tan làm, cô ta dường như chẳng còn chút dè dặt nào của ngày thường, cứ thế câu được câu chăng tán gẫu: “Nói chứ, Tiểu Hoàng ở nhà cậu lâu thế rồi, cậu mà vẫn tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến được thì cũng nể thật đấy, chẳng lẽ cậu không có chút suy nghĩ đen tối nào sao?”

Lục Hàng nghe xong liền đảo mắt, đang định đáp trả một câu “Tôi với anh em thì có suy nghĩ gì được, có suy nghĩ thế thì còn là con người nữa không”. Kết quả bỗng nghe thấy một giọng nói nhàn nhạt vang lên:

“Vừa vừa phải phải thôi, đừng có trêu cậu ấy nữa.”

“Được rồi được rồi được rồi.” Tiểu Linh bất lực: “Vợ chồng đồng lòng tát biển Đông cũng cạn chứ gì?”

Giọng nói bất thình lình vang lên từ ghế sau khiến Lục Hàng giật bắn mình, theo phản xạ quay phắt lại.

Bạch Hoảng đang dựa vào cửa sổ khoanh tay, vẻ mặt có chút bất lực.

Lại giống như có chút cưng chiều đang nhìn chằm chằm vào Lục Hàng.

Cậu ấy nghe thấy hết rồi sao?

Lục Hàng hít sâu một hơi, nghĩ đến những lời lẽ táo bạo vừa nãy của Tiểu Linh thế mà lại lọt hết vào tai cô, vậy mà cô cứ ngồi im thin thít ở ghế sau nãy giờ, cậu cũng cạn lời: “Sao cậu ngồi đấy mà đến tiếng thở cũng không có thế, làm tôi giật cả mình.”

“Tôi có chỗ nào chen mồm vào được.” Bạch Hoảng cụp mắt thở dài, rồi tiện tay lấy ra một cái hộp, ném bừa cho Lục Hàng:

“Đeo vào.”

Lục Hàng luống cuống đón lấy, nhưng xe đang chạy vốn dĩ đã rung lắc, lại còn tối om như mực nên nhìn không rõ, cậu nghi hoặc hỏi: “Cái gì đây?”

“Đồ linh tinh thôi.” Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn neon rực rỡ của dòng xe cộ tấp nập lướt qua bên ngoài, chiếc váy liền thân màu trắng giản dị càng trở nên nổi bật trong ánh sáng lờ mờ trong xe, cô khẽ nói: “Trước kia tôi từng đeo rồi… Tặng cậu đấy.”

Đồ linh tinh trong miệng cô, thường thì chắc chắn chẳng linh tinh tí nào.

Cái này đựng gì đây, vàng thỏi à? Lục Hàng nghi ngờ nhìn chằm chằm cái hộp trên tay, lật qua lật lại, cảm giác chỉ riêng cái hộp thôi đã tinh xảo lắm rồi, thứ được gọi là “đồ linh tinh” bên trong chắc chắn giá trị liên thành.

Cẩn thận mở ra xem.

Phát hiện bên trong là một chiếc đồng hồ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!