Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 35: Sao bỗng ngoan ngoãn thế?

Chương 35: Sao bỗng ngoan ngoãn thế?

Hình như cũng lâu lắm rồi chưa cùng anh em ra ngoài chơi.

Lục Hàng nhìn đường, liếc qua bản đồ chỉ dẫn, cảm thấy còn phải đi một đoạn nữa, cũng không hẳn là quán mới của Vương Nhị quá xa, mà là chỗ mọi người thuê chung bây giờ tuy tốt thật, nhưng đúng là hơi xa trung tâm thành phố, lại còn cách trường khá xa nữa.

Nếu sau này có tiền, có khi cả nhóm phải chuyển vào trung tâm thành phố ở cũng nên... Nếu có thể bào thêm chút tiền từ Nữ thần, thì chuyện này chắc cũng sớm muộn thôi.

Tâm trạng cậu khá thảnh thơi.

Nhìn những vạch kẻ đường vùn vụt lùi lại phía sau qua cửa kính xe, Lục Hàng nhìn Bạch Hoảng đang lái xe, bỗng cảm thấy cảnh hai người cùng nhau ra ngoài vào buổi tối thế này quả thực hiếm thấy. Đã cùng nhau ra ngoài ăn cơm rồi, cơ hội hiếm có, chi bằng ăn xong thì đi cày đêm luôn, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi.

Nhớ hồi năm nhất ít tiết, cả đám rủ nhau đi ăn quán vỉa hè xong là phi thẳng ra quán nét. Bạch Hoảng tuy nhà có điều kiện, nhưng từ nhỏ gia đình quản cũng nghiêm, nhớ hồi đó anh em rủ nhau đi cày đêm, quán nét nồng nặc mùi khói thuốc, cô ấy cũng chẳng nề hà gì mà bao trọn cho cả nhóm, mọi người hào hứng tụt rank cả đêm, chơi rất vui vẻ.

Giờ nghĩ lại, vẫn thấy khoảng thời gian năm nhất đó là vui nhất.

Vừa mới từ cấp ba lên đại học, bỗng nhiên được rảnh rỗi, cảm giác vui vẻ khi được chơi game cùng bạn bè có lẽ cả đời này cũng khó mà quên được.

Hình như lâu lắm rồi chưa cùng nhau chơi game, tự nhiên thèm làm vài ván Liên Minh Huyền Thoại.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hàng buột miệng gọi: “Tiểu Hoảng?”

“Gì vậy.” Cô đáp.

“Tối nay, cơ hội hiếm có... Hay là chúng ta đừng về nhà?” Lục Hàng nói.

Lời này vừa thốt ra, chẳng hiểu tại sao bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng.

Bạch Hoảng im lặng rất lâu, rất lâu.

Cô trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, bộ dạng cứ như sợ bên đường bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe tải lao ra húc chết mình vậy.

Lục Hàng thắc mắc, thầm nghĩ tối muộn thế này ở cái đường ngoại ô khỉ ho cò gáy này làm gì có xe cộ mấy đâu, căng thẳng thế làm gì không biết.

“Sao nào?” Không nhịn được liếc nhìn Bạch Hoảng một cái, Lục Hàng giục hỏi: “Đi hay không đi?”

Cô dường như vẫn chưa có phản ứng gì, nhưng bờ vai cứng đờ, hai mắt trợn tròn, tâm trí rối bời.

Chẳng nói đi hay không đi.

Lạ thật đấy, Lục Hàng thầm nghĩ.

Cái tên này dạo trước chẳng phải rất thích ru rú trong phòng chơi game sao, vốn tưởng nghe đến chuyện đi cày đêm thì phải hào hứng lắm chứ.

“Hộc, hộc!”

Bạch Hoảng bỗng nhiên thở hổn hển như cá mắc cạn, làm Lục Hàng giật bắn mình, hóa ra nãy giờ không nói gì là do cô nín thở, cậu vội vàng hỏi: “Cậu làm sao thế? Hen suyễn à?”

Cô run rẩy, nghiến răng hỏi: “Tối nay không về... thì chúng ta đi đâu?”

“Cậu nghĩ đi đâu, chắc chắn là đi 'chiến' một đêm tưng bừng rồi.” Lục Hàng thắc mắc: “Muốn 'chiến' không, chỉ hai đứa mình thôi?”

“Hả???” Bạch Hoảng kinh hãi.

“Thì là cái chuyện 'chiến' đó đó, 'chiến' nhiệt tình vào, song phi nhiệt tình.” Lục Hàng hào hứng: “Chiến đến sáng luôn.”

...

Bạch Hoảng nóng ran cả người, giờ cô chỉ muốn tìm chỗ nào đó đỗ xe lại ngay lập tức.

Tình huống gì thế này!?

Được đi cùng Hàng ca là chuyện vui, còn có thể xảy ra chuyện gì khác được chứ? Ban đầu cô đúng là nghĩ như vậy, nhưng ngàn vạn lần không ngờ lại bất ngờ nhận được lời mời giao phối trực tiếp như thế này?

Đầu óc quay cuồng, toàn thân nóng rực

Đầu óc trống rỗng thế này lái xe dễ xảy ra tai nạn... Tin tốt là cái khu ngoại ô Hàng ca ở cũng đủ hẻo lánh, lái nãy giờ cũng chẳng gặp vấn đề gì lớn.

Hôm nay vốn dĩ được độc chiếm Hàng ca cả ngày, lúc mọi người cùng ra ngoài ăn cơm, Bạch Hoảng còn thầm cảm thấy may mắn vì nhà mình có tiền, lúc đi còn diện bộ đồ thật đẹp, vốn còn mong chờ hôm nay Hàng ca có dỗ dành mình chút không, để cô vui vẻ hơn một chút.

Giờ thì lại có cảm giác đang vui vẻ chủ động nắm tay Hàng ca, thì phát hiện cậu liền quay đầu dắt thẳng vào nhà nghỉ, cảm giác vừa xấu hổ vừa tức giận dâng trào.

Cậu còn đang lải nhải bên cạnh: “Làm sao bây giờ, tự nhiên nổi hứng lên, muốn làm một nháy quá, đến lúc đó tôi top cậu bot, tôi cứng như đá (Malphite)...”

Chắc chắn là cậu nằm trên tôi nằm dưới rồi, chắc chắn là cậu cứng rồi, hai tay Bạch Hoảng hơi run rẩy.

Tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm về chuyện đó, tôi mà nằm trên thì biết phải làm cái gì chứ...

Vì quá sốc nên cô hoàn toàn câm nín, không biết phải trả lời thế nào, lúc này nói gì cũng dở, mà nói không được cũng không xong.

Bởi vì cô biết rất rõ, nếu một người đàn ông đã đưa ra yêu cầu này, chắc hẳn là đã hạ quyết tâm rồi, nếu như từ chối Hàng ca, khiến lòng tự trọng của Hàng ca bị tổn thương, lòng tự tin bị đả kích, chuyện xa lánh cô chỉ là chuyện nhỏ, sau này nếu cậu không bao giờ đưa ra yêu cầu này nữa, thì lúc đó mới thì khóc cũng đã muộn rồi.

Nhưng nếu nói 'được' thì cái da mặt mỏng dính này lại không thốt nên lời.

Làm sao bây giờ.

“Cũng, cũng phải uống chút rượu chứ... Vậy đến lúc đó tôi gọi nhiều rượu ngoại chút nhé.” Bạch Hoảng lắp bắp, khó khăn nói:

“Mấy lúc thế này đừng có nói toẹt ra như thế... Ít nhất cậu cũng phải ăn cơm, chuốc say tôi trước đã, đợi tôi thần trí mơ hồ rồi hẵng mở miệng nói... Tôi không bảo là từ chối thẳng thừng, nhưng cậu cũng phải chuốc tôi trước chứ...”

Lục Hàng nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, khó hiểu: “Tại sao phải uống rượu rồi mới đi, chắc chắn là phải tỉnh táo thì mới chiến tốt chứ.”

Nhất định phải làm lúc tỉnh táo sao???

Ý gì đây, muốn mình phải nhớ thật kỹ à???

Muốn mình phải khắc cốt ghi tâm cảm giác đó trong lúc hoàn toàn tỉnh táo???

“Cái này...” Bạch Hoảng sắp khóc đến nơi rồi, lí nhí: “Tôi thấy không ổn lắm đâu, lúc tỉnh táo tôi thực sự có thể không chấp nhận nổi đâu...”

“Đừng lề mề nữa, nói thế ai mà hiểu được.” Lục Hàng ngắt lời, vẻ mặt đầy mong đợi: “Muốn chiến không.”

Im lặng.

Xem ra đây là tối hậu thư rồi.

“... Muốn.” Bạch Hoảng đáp.

“Thế ăn xong đi luôn là được chứ gì, sao lắm lời thế? Tin tôi đi, cậu cứ ngậm miệng lại mà nằm hưởng là được.” Cậu có vẻ rất đắc ý: “Tôi mạnh lắm đấy.”

Mạnh lắm sao? Hai chân Bạch Hoảng đã bắt đầu nhũn rồi.

Đáng lẽ phải tăng tốc, nhưng chân cô suýt nữa thì không đạp nổi chân ga.

Tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cuối cùng cô phải hít sâu một hơi, ép buộc bản thân bình tĩnh lại.

“Được...” Cô nói.

Tiếp theo lại là một khoảng lặng.

Thế này thì phạm quy quá rồi.

Lúc nào nói không nói, cứ nhè lúc đang lái xe mà nói, bị hỏi bất ngờ không kịp trở tay, cô há hốc mồm, đành phải mơ màng đồng ý.

Bạch Hoảng hít sâu một hơi.

Thôi kệ... trước đây đều là anh em chí cốt, cho cậu ấy sướng một lần vậy.

Đầu óc hỗn loạn bỗng nhiên đưa ra kết luận này, khiến cô bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân.

Nói một câu nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng vốn dĩ Bạch Hoảng cũng cảm thấy khả năng cao rằng sau này sẽ trao cho cậu lần đầu của mình, hình như cũng chỉ là sớm hơn một chút so với dự kiến mà thôi.

Tuy hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý... nhưng vạn sự khởi đầu nan, nghe nói lần đầu đau lắm.

Nhưng có lẽ qua cái cửa ải khó khăn ban đầu, sau này mọi chuyện tự khắc sẽ đâu vào đấy thôi.

Dù cảm thấy cậu mở lời quá đường đột, nhưng Bạch Hoảng sống chết cũng không thốt ra được chữ “không”.

Bởi vì mọi thứ trong định mệnh đều đã được định giá ngầm cả rồi...

Ở nhà Hàng ca lâu như thế, lại còn vì chuyện học hành trường lớp mà khiến Hàng ca chạy đôn chạy đáo, trước đây luôn vì đủ mọi lý do mà giận dỗi cậu. Ngay cái lúc Bạch Hoảng vô cớ gây sự, nổi nóng với cậu bắt cậu dỗ dành, thì đáng lẽ phải dự liệu sẽ có ngày này rồi...

Dù sao giờ cũng biến thành thế này rồi, chi bằng cứ cho Hàng ca đi, đều là anh em cả mà.

Mọi người đều hiểu rõ về nhau, là cậu ấy thì cũng chẳng sao cả.

Cho luôn!

Gió tạt vào mặt vẫn không che giấu được độ nóng trên khuôn mặt, cô khẽ mím môi, gió thổi bay mái tóc ngắn.

Đáng ghét, Hàng ca biến thái, ngốc chết đi được.

Cô còn đang thắc mắc... sao hôm nay rủ Hàng ca dễ thế, bình thường cậu ấy chẳng bao giờ chịu ra ngoài.

Lý do lớn nhất khiến cô đưa Lục Hàng ra ngoài là sợ cậu bị Mộc Dĩ Nam cướp mất, sau khi nhận ra Mộc Dĩ Nam cũng có tình cảm tương tự với Lục Hàng, cô đã hạ quyết tâm phải đối xử với Lục Hàng tốt hơn Mộc Dĩ Nam.

Những gì cô có thể làm cũng chỉ là tiêu chút tiền cho cậu, cho cậu ăn mấy món đắt tiền.

Cô còn đang nghĩ ăn xong có nên mua cho cậu món đồ cậu thích, cho cậu ăn ngon không, nhưng không ngờ tiến độ lại nhảy vọt lên cấp độ tàu lượn siêu tốc thế này.

Hèn gì cậu ấy chịu đi dứt khoát thế.

Hóa ra trong lòng đã toan tính chuyện đen tối.

...

Chiếc xe cuối cùng cũng tiến vào một khu vực mới toanh ở trung tâm thành phố, Lục Hàng nhớ trước đây chỗ này còn thi công một thời gian dài, không ngờ khu đất vàng này đã sớm bị Vương Nhị mua lại, cậu không khỏi tặc lưỡi, đám bạn bên cạnh Bạch Hoảng hình như ai cũng không giàu thì sang, khu đất trung tâm thế này phải tốn bao nhiêu tiền mới mua được chứ.

Tuy mới khai trương, nhưng vừa vào bãi đỗ xe đã thấy xe cộ xếp hàng ngay ngắn, xem ra nhà hàng này cũng được khá nhiều người ủng hộ.

Chẳng hiểu sao xuống xe rồi mà mặt Bạch Hoảng vẫn đỏ bừng, cụp mắt không nói tiếng nào, dáng vẻ cứ ngơ ngơ ngác ngác, trông có vẻ e thẹn.

Lục Hàng cứ tưởng cô vẫn đang lăn tăn chuyện mình mặc đồ nữ, đã có kinh nghiệm một lần rồi, lần này cậu dứt khoát bước tới nắm lấy tay cô. Lập tức cảm thấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương kia buông thõng trong tay mình, mặc cho Lục Hàng dắt đi.

Cái tên này trước đây có ngoan ngoãn thế này đâu nhỉ? Lục Hàng thầm thắc mắc.

Bạch Hoảng im lặng đưa chìa khóa cho nhân viên đỗ xe, Lục Hàng nhìn quanh quất, gãi đầu:

“Hơi căng thẳng đấy, trước giờ toàn ăn quán vỉa hè... Hình như hiếm có cơ hội đến mấy chỗ sang trọng thế này.”

“Người nên căng thẳng là người khác mới đúng.” Bạch Hoảng khẽ thở dài, đỏ mặt vén lọn tóc ra sau tai, khẽ nói: “Vương Nhị nghe nói chúng ta đến, ông ta đang căng thẳng muốn chết đây này.”

“Ông ta căng thẳng cái gì?” Lục Hàng khó hiểu hỏi.

“Ông ta gọi chúng ta đến là để xem nhà hàng này có vận hành được không, tiện thể muốn nghe ý kiến của chúng ta.” Vẻ mặt Bạch Hoảng tự nhiên hơn đôi chút, ôn tồn nói:

“Mang tiếng là mở nhà hàng Tây, nhưng cũng muốn hướng đến phân khúc bình dân, ông ta hơi lo nhà hàng Tây mở ở đây có trụ được không, còn cần bản địa hóa đến mức độ nào... Cho nên lần này mời chúng ta đến ăn thử, xem trải nghiệm ở đây thế nào, chỗ này cũng chẳng phải nhà hàng Tây chính thống gì cho lắm, cậu cứ coi nó là quán vỉa hè cũng chẳng sao cả.”

“Là thế à?” Lục Hàng vỡ lẽ.

Hóa ra là người ta mở nhà hàng, mình đến giúp người ta kiểm tra chất lượng chút thôi... Trọng tâm không phải là ăn, mà chủ yếu là giúp người ta xem xét xem mở quán ở đây có ổn không, dù sao đây cũng là khu đất vàng trung tâm thành phố, phải thu hồi vốn mới được.

Đây là định mở cái gì? Saizeriya phiên bản đồ Tây à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!