Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 31: Đợi chết đi!

Chương 31: Đợi chết đi!

Chị gái của Bạch đại thiếu gia thế mà lại thực sự quen Sở Tình.

Nhìn sắc mặt dịu đi của Bạch Hoảng, Tiểu Lệ thở phào nhẹ nhõm, biết mình đã an toàn: “Chính là Sở Tình…”

“Sở Tình? Lão tam?”

Bạch Hoảng trố mắt ngạc nhiên, không giấu được sự vui mừng mà bật cười thành tiếng.

Cô và Sở Tình đã nửa tháng không gặp, kể từ khi bỗng dưng biến thành phụ nữ, Bạch Hoảng vì vấn đề thân phận nên chưa từng quay về ký túc xá.

Trong ký túc xá, tuy Bạch Hoảng có quan hệ tốt nhất với Lục Hàng, nhưng cũng từng buồn bực một thời gian vì cắt đứt liên lạc với ba tên não tàn kia. Vốn tưởng rằng sau này không biết còn có cơ hội gặp lại hay không, bỗng nhiên nghe thấy tên Sở Tình ở nơi này, quả thực có chút cảm giác không chân thực.

Làm sao Sở Tình biết mình ở đây?

Nghĩ lại một chút, cũng đại khái hiểu được nguyên do, chắc là Sở Tình thời gian này không tìm thấy mình, cố tình nằm vùng ở đây, vẫn luôn đợi mình tới.

Một bàn rượu ngon uống không hết, cho công chúa uống cũng phí, lần này có thể dùng hết công dụng rồi.

Bạch Hoảng vội hỏi: “Sở Tình đang ở đâu? Bảo cô chuyển lời gì cho tôi?”

“Chị ấy nói…”

Tiểu Lệ run lẩy bẩy, vốn định nói hết, nhưng liên tưởng đến nguyên văn lời chị Tình là “bảo tên ấy lăn xuống đây”, nhất thời cứng họng.

Bạch Hoảng rõ ràng tâm trạng rất tốt, tươi cười rạng rỡ, thầm nghĩ mình biến thành cái dạng này, còn không dọa Sở Tình rớt cả tròng mắt ra ngoài à.

Nghĩ đến việc mình phải giải thích với Sở Tình thế nào về việc biến thành con gái, đến lúc đó khó tránh khỏi phải lôi Lục Hàng ra làm chứng cho mình, khi đó vẻ mặt Sở Tình sẽ kinh ngạc đến mức nào.

Cứ nghĩ đến việc tên mặt lạnh như tiền kia sẽ lộ ra biểu cảm khiếp sợ, Bạch Hoảng lại không nhịn được muốn cười.

“Tôi hiểu cô mà, không cho tiền thì không nói đúng không? Tiền bo không thiếu phần cô đâu, đừng úp mở nữa, mau nói đi.” Bạch Hoảng thấy Tiểu Lệ rụt rè không nói, cười sảng khoái, ôn tồn bảo: “Sở Tình đang ở phòng bao nào? Cậu ta còn có tiền chạy tới đây tiêu xài à? Nói với cậu ta hôm nay mọi chi phí không cần cậu ta trả… Còn nữa, cô nói tiếp đi, người này bảo cô chuyển lời gì cho tôi?”

“Sở Tình chuyển lời cho chị…” Tiểu Lệ nơm nớp lo sợ nói: “Chị ấy nói, Lục Hàng xảy ra chuyện rồi, chị ấy bảo chị… mau lăn xuống dưới.”

Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Tiểu Lệ lần đầu tiên biết ý nghĩa của câu thành ngữ “nghe tiếng kim rơi” là gì.

Bởi vì nếu thực sự có một cây kim rơi xuống đất, lúc này chắc chắn cũng có thể nghe thấy tiếng của nó.

“Lục Hàng xảy ra chuyện?” Bạch Hoảng nheo mắt, thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

“Anh… anh ấy hình như bị người của Triệu tổng đánh…” Tiểu Lệ lắp bắp nói, đành phải cẩn thận kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần.

Đợi đến khi cô ngập ngừng kể xong, căn phòng hoàn toàn chìm vào yên lặng.

Tiểu Lệ lập tức nhận ra bầu không khí không đúng, bởi vì vẻ mặt của tất cả công chúa trong phòng đều cứng đờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cô.

Tiểu Lệ vừa nhìn sắc mặt bọn họ liền kêu khổ, mặt mày xanh lét, mồ hôi tuôn như mưa.

Đám người hiểu rõ tầm quan trọng của Lục Hàng trong lòng Bạch Hoảng đều đồng loạt nuốt nước bọt, ánh mắt từ từ di chuyển, nhìn về phía Bạch Hoảng đang được vây quanh ở giữa.

Thiên kim thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn cầm ly rượu, nụ cười trên mặt từng chút từng chút tan biến không còn dấu vết.

Cả phòng im phăng phắc.

Mãi cho đến khi Bạch Hoảng chậm rãi đứng dậy, mặt không cảm xúc, chắp tay sau lưng đi đi lại lại, trong mắt dần dần hiện lên một tia lạnh lẽo.

“Cô nói… Hàng ca xảy ra chuyện rồi?”

Cô nghi hoặc, đưa ngón tay chỉ vào mình: “Trong tình huống tôi dẫn cậu ấy ra ngoài chơi? Ngay dưới mí mắt của tôi?”

Tiểu Lệ sợ đến mức nói cũng không được, không nói cũng không xong, chỉ dám run rẩy gật đầu.

“Choang!”

Một chai Remy Martin chưa khui nắp bị Bạch Hoảng ném mạnh vào tường, vỡ tan tành với một tiếng choang chói tai, rượu bắn tung tóe.

Khiến tất cả mọi người trong phòng giật nảy mình, thậm chí có người sợ hãi hét lên.

“Họ Triệu lại là thằng nào… Xem ra có kẻ chán sống thật rồi, ở cái Đế Hào này còn có kẻ dám động vào người của ông đây?” Bạch Hoảng lạnh lùng nói, thuận tay xách lên một vỏ chai rượu:

“Ở đâu? Dẫn đường!”

“Tiểu Hàng à.”

Bà cụ hiền từ còng lưng: “Cháu xem cháu này, chớp mắt đã lớn thế này rồi, hồi cháu còn bé, cụ còn bế cháu đấy.”

“Cụ là cụ của cháu thật sao?” Lục Hàng nghi hoặc đi dạo cùng bà bên bờ sông, không nhịn được hỏi: “Sao cháu lại nhìn thấy Cụ?”

Bà cụ không nhịn được thở dài: “Cháu ngoan, cháu không thấy chỗ nào kỳ lạ sao?”

“… Kỳ lạ chỗ nào?”

Lục Hàng ở bên bờ sông này chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần thư thái, dường như mọi phiền não đều đã bị lãng quên.

“Cháu nhìn thấy cả cụ rồi, thằng nhóc này đúng là gan to thật, thật sự không biết sợ là gì.” Bà cụ hiền từ thở dài, phất phất tay:

“Mau về đi, haizz… Đừng để người nhà đau lòng.”

“Cụ ơi! Cụ đi đâu thế!” Lục Hàng hét lớn một tiếng.

Nhìn kỹ lại, làm gì có bà cụ nào, mình vẫn đang ở trong cái lối thoát hiểm kia mà, kể từ khi không biết ai đánh lén một cú vào sau gáy, cậu cứ thế mất ý thức cho đến tận bây giờ.

Tiếp đó trên mặt lại ăn thêm một đấm, Lục Hàng thảm thiết kêu lên một tiếng, lần này thì sợ thật rồi, bởi vì cậu cảm thấy mình sắp bị đánh chết rồi.

“Bốp!”

Lại một cú đấm khiến mắt Lục Hàng nổ đom đóm, cậu kêu thảm một tiếng, phun ra một ngụm máu, cho đến khi lại bị một cú đá văng đi vài mét trên mặt đất, Lục Hàng gào lên: “Đừng đánh nữa! Dừng tay!”

Trong lúc mơ màng, nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn, đám người này thế mà lại dừng tay thật.

Gã mặt sẹo đầy hứng thú ngồi xổm xuống nhìn cậu: “Sao thế? Muốn quỳ xuống đất cầu xin tha mạng rồi à?”

Lục Hàng lắc lư cái đầu ngồi dậy, lau vệt máu nơi khóe miệng, móc điện thoại ra, hơi thở mong manh nói:

“Tôi nói cho các người biết, làm việc đừng có tuyệt tình quá, đây là các người ra tay trước, các người xem lúc đến đồn cảnh sát giám định thương tật, ông đây không bắt đền các người chết thì thôi…”

Đám người nghe vậy nhìn nhau, bỗng nhiên cười ồ lên.

“Haha!”

“Mày bắt đền ngàn vạn tệ thì làm được gì? Mày tưởng mày là cành vàng lá ngọc thật chắc?”

“Mày nghĩ Triệu tổng thiếu chút tiền ấy à?”

Lục Hàng vừa lấy điện thoại ra đã nóng lòng như lửa đốt, không vì cái gì khác, chủ yếu là muốn liếc xem bây giờ là mấy giờ.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy vô cùng căm ghét cái bệnh ghét phụ nữ của mình. Vừa rồi trong phòng bao chỉ cần mở miệng một cái là có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cứ vì những phản kháng kỳ quái đó mà dẫn đến việc dây dưa đến tận bây giờ, cứ nghĩ đến đây, cậu hận không thể tự tát mình hai cái.

Còn nửa tiếng nữa là đến mười hai giờ rồi.

Hối hận đến mức ruột gan xanh mét, Nữ Thần sẽ không triệu hồi xe tải đến chỗ này chứ.

Còn về chuyện cứu cô gái tiếp rượu kia, trong lòng Lục Hàng lại không hối hận, việc tên béo chết tiệt kia làm chính là dùng tiền chà đạp tôn nghiêm của người khác, cậu quả thực không thích cái hành vi tùy tiện chà đạp tôn nghiêm người khác như vậy, nếu cứ thế quay người bỏ đi, sau này nhớ lại, đa phần sẽ cảm thấy hối hận.

Điều duy nhất cậu hối hận hiện giờ là nếu sớm biết sẽ gặp phải chuyện như này, thì sẽ cưỡng hôn đại một cô gái nào đó mau chóng làm xong nhiệm vụ cho rồi, đâu đến nỗi khiến bản thân rơi vào tình cảnh này.

Lục Hàng điên cuồng suy nghĩ đối sách, đúng lúc này, điện thoại “ting” một tiếng, một tin nhắn WeChat hiện lên.

Nhìn thấy tin nhắn gửi đến trên điện thoại, Lục Hàng lập tức vui mừng khôn xiết, mừng rỡ quá đỗi.

Là tin nhắn của nữ thần toàn trí toàn năng gửi tới!

Cô nói: “Muốn sức mạnh không?”

Trong lòng Lục Hàng cuồng hỉ, nhìn lại ánh mắt của đám người này, đã mang theo sự tự tin.

Có Thần bảo kê cho ông đây. Các ngươi xong đời rồi, đợi chết đi lũ khốn!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!