Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2628

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 15: Hương vị

Chương 15: Hương vị

Cuộc nhậu kéo dài đến tận nửa đêm.

Dù Tiêu Tiểu Vũ nói đường về quá xa, hay là cứ để Lục Hàng ở lại đây ngủ tạm một đêm cho xong, nhưng nghĩ đến việc ở nhà vẫn còn Mộc Dĩ Nam và mọi người đang đợi, cậu vẫn quyết định phải về. Lúc sắp đi, Lục Hàng thở dài, nhìn vào đôi mắt có chút trầm buồn của cô mà nghiêm túc dặn dò:

“Dọn dẹp đồ đạc cho kỹ đi, cho cậu thời hạn trong vòng ba ngày phải dọn qua chỗ tôi để quay lại trường học.”

“Nếu tôi bảo không thì sao?” Cô cúi đầu ủ rũ.

“Thế thì tôi sẽ đánh cậu thật đau.” Lục Hàng hít sâu một hơi, gằn giọng: “Đánh đến khi nào biết nghe lời mới thôi.”

Thực ra lời nói đùa này cũng chẳng có gì to tát. Nhóm bạn bè khi tán gẫu vẫn thường dùng lối nói này, với lại Tiêu Tiểu Vũ mới là người hay khơi mào những trò đùa kiểu đó trước.

Thế nhưng khi câu nói vừa dứt, trên khuôn mặt trắng sứ không chút tì vết của cô bỗng ửng lên vệt hồng nhạt. Cô rũ mắt, giữ im lặng, khiến bầu không khí đột nhiên trở nên ám muội và ngượng ngùng lạ kỳ.

“Biết rồi.” Cô lý nhí đáp.

Thấy cô như vậy, Lục Hàng bỗng cảm thấy lúng túng, chẳng biết nên nói thêm gì nữa.

May sao cơn mưa lớn đã tạnh, chỉ còn lác đác vài hạt mưa phùn. Lúc xe taxi đến, Lục Hàng bước lên, ngoảnh đầu nhìn lại căn phòng trọ cũ nát lần cuối. Thấy dáng vẻ cô đứng lặng lẽ nơi cửa khu tập thể vẫy tay chào tạm biệt, trong lòng cậu bỗng trào dâng cảm giác khó chịu không tên.

“Ba ngày đấy!” Lục Hàng hét lên đầy hung dữ.

“Biết rồi, biết rồi.” Cô bất lực đáp lời.

......

Tiêu Tiểu Vũ khẽ vẫy tay tiễn biệt Lục Hàng.

Có hàng vạn lý do để từ chối chuyển đến chỗ cậu, nhưng những lý do u ám ấy cứ nghẹn lại nơi cổ họng, mà mỗi lời nói ra dường như đều phải trả giá bằng cả những đêm dài thức trắng.

Cuối cùng, cũng chính vì đó là lời thỉnh cầu của cậu, sự kháng cự yếu ớt trong lòng cô nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự phục tùng như thủy triều dâng cao.

Cô hoàn toàn không có cách nào từ chối Lục Hàng.

Trời đêm vẫn nhỏ lệ, Tiêu Tiểu Vũ đứng dưới lầu, nhìn theo chiếc taxi chạy khuất dần vào khu chung cư cũ kỹ.

Lúc lên xe, Lục Hàng còn vẫy tay ra hiệu bảo cô đi vào nhà đi. Tiêu Tiểu Vũ chẳng nói chẳng rằng, đáp lại bằng một ngón giữa. Lục Hàng cũng chẳng vừa, vừa lẩm bẩm chửi thề vừa đáp lại một cái tương tự để tỏ lòng hữu nghị.

Khi taxi hoàn toàn rời đi, ánh đèn hậu đỏ rực trở nên nhạt nhòa trong màn mưa. Tiêu Tiểu Vũ đứng đó nhìn theo, bỗng cảm thấy lòng mình trống rỗng, giống như một thứ gì đó vừa được lấp đầy lại đột ngột biến mất một mảng lớn.

Cô đứng lặng hồi lâu rồi mới quay người lên lầu.

Bình thường cô chẳng thấy tòa nhà này cũ nát đến thế, cô nghĩ mình ở đâu cũng được. Nhưng lúc đi lên, cô chợt nhận ra hệ thống đèn cảm biến âm thanh thực sự đúng như lời Lục Hàng nói, hỏng đến mức chỉ còn sót lại đúng một cái ở tầng bốn.

Khi mở cửa bước vào phòng lần nữa, cô chỉ thấy không gian vắng lặng đến đáng sợ.

Cảm giác cô đơn mãnh liệt lập tức bủa vây tâm trí.

“Biết thế lúc nãy ép cậu ấy ở lại cho rồi...”

Tiêu Tiểu Vũ thở dài. Nhìn vào trong phòng, cô bỗng thấy căn phòng này trở nên lạ lẫm. Sững người một lát mới nhớ ra, lúc nãy khi Hàng ca vào đây, cậu đã âm thầm dọn dẹp phòng ốc cho cô từ lúc nào không hay.

Sàn nhà sạch bóng như mới, ngay cả đồ trong giỏ cũng đã được cho vào máy giặt. Tiếng máy giặt rì rì vang lên đều đặn trong căn phòng, càng làm không gian thêm phần tĩnh mịch. Bước vào nhà vệ sinh, cô còn phát hiện ngay cả túi rác trong giỏ cũng đã được thay bằng túi nilon mới tinh.

“!”

Tiêu Tiểu Vũ ngẩn ngơ chớp mắt, cô cúi đầu, đôi ngón tay vì ngượng ngùng mà siết chặt lấy nhau.

Cái tên này...

... Đừng có lẳng lặng dọn cả rác trong nhà vệ sinh như thế chứ.

Trong lòng cô chẳng rõ là cảm giác xấu hổ hay ấm áp, cô đứng chôn chân nơi cửa, mặt đỏ bừng vì thẹn thùng. May mắn duy nhất là giấy vệ sinh cô thường vứt trực tiếp vào bồn cầu để xả đi, trong giỏ rác đó chỉ có... băng vệ sinh đã qua sử dụng.

Thứ đó dính máu của cô, bẩn lắm.

Vậy mà cậu ấy lại không hề chê bai.

Hít sâu một hơi, cô ngẩng đầu nhìn vào gương. Tiêu Tiểu Vũ nhìn chằm chằm vào dung mạo của chính mình.

Trước đây da dẻ cô vốn đã khá tốt, sau khi biến thành con gái, làn da trắng lạnh ấy lại càng trở nên nổi bật. Khuôn mặt tinh tế này vốn không hợp với những biểu cảm lặng lẽ trầm tư, vì nó sẽ khiến cả gương mặt trông có chút u uất.

Cô gái nhỏ nhắn đi đôi dép lê rộng thùng thình, thắc mắc nhìn vào gương, rồi khẽ dùng tay kéo khóe miệng mình lên.

“?”

Bỗng thấy thật lạ. Lúc nãy khi Hàng ca ở đây, rốt cuộc cô đã cười vui vẻ đến thế nào?

......

Không livestream thì cũng chẳng có việc gì làm, Tiêu Tiểu Vũ ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào phần thức ăn nhanh còn sót lại trên bàn trà.

Lúc nãy cô đã ăn rất nhiều cùng Hàng ca, gà rán vẫn còn thừa một ít. Cậu mua hai phần, một phần tẩm bột gia vị, một phần vị nguyên bản... Phần tẩm vị thì Lục Hàng có vẻkhông thích lắm, cậu ăn hết sạch phần nguyên bản, còn phần kia chỉ mới cắn một miếng rồi để đó.

Nhìn vào dấu răng còn in trên miếng gà mới ăn một nửa, Tiêu Tiểu Vũ suy nghĩ một hồi, một thứ tình cảm lạ lùng khiến cô cầm miếng đùi gà ăn dở của Hàng ca lên, mở đôi môi nhỏ, khẽ khàng cắn vào đúng chỗ đó.

Miệng của cậu ấy to hơn mình một chút. Cô vừa gặm xương vừa thầm nghĩ.

Cầm miếng gà lặng lẽ ăn, Tiêu Tiểu Vũ lại nhìn sang cốc coca mà Lục Hàng để lại. Những dấu răng li ti trên ống hút dường như còn có sức hút mãnh liệt hơn. Cô bỗng cảm thấy cơ thể có chút nóng ran, cảm giác tự trách và chán ghét bản thân khiến lòng cô đấu tranh dữ dội...

Nhưng cuối cùng, cô vẫn cầm lấy cốc coca cậu đã uống dở lên.

Trong căn phòng nhỏ hẹp mà trống trải này, chỉ có ánh đèn màn hình máy tính soi sáng, chẳng ai có thể biết cô đang làm gì.

Cô ngồi trên giường, lén lút như một kẻ trộm, ngậm lấy chiếc ống hút.

Vẻ mặt cô vẫn bình thản như thường, đá đã tan hết khiến coca nhạt như nước đường, không còn chút gas nào, thậm chí cô còn cảm nhận được mùi thuốc lá nhàn nhạt vương trên dấu răng kia.

Thế nhưng Tiêu Tiểu Vũ cảm nhận được trái tim trong lồng ngực mình đang đập loạn nhịp. Thứ nước ngọt ấy khiến cơ thể cô dần nóng bừng lên, cô khẽ khép đôi chân lại đầy bối rối.

Nếu Hàng ca phát hiện ra mình đang làm chuyện này, cậu ấy sẽ nghĩ gì nhỉ...

Đa phần sẽ thấy mình thật kinh tởm, hạ cấp, là một đứa biến thái không thuốc chữa... Theo lẽ thường thì đúng là như vậy.

Cô bắt đầu tự trấn an mình: Nghĩ lại hồi trước còn ở chung ký túc xá, mọi người vẫn thường đùa giỡn kiểu “cậu là con tôi, tôi là bố cậu”, chuyện ăn uống cũng chẳng câu nệ gì. Mua một chai coca lớn thì chuyền tay nhau uống, một bát mì tôm cũng chia đôi ra ăn, những chuyện tương tự đâu có làm thiếu.

Nhưng giờ đây vẫn làm hành động đó, tại sao cô lại bắt đầu để ý, tại sao lại thấy bản thân mình đê tiện đến vậy?

Trong nỗi đau dai dẳng, dường như Tiêu Tiểu Vũ đã quên mất cách lắng nghe tiếng lòng của chính mình. Lâu dần, ngay cả bản thân cô cũng quên mất mình thực sự đang nghĩ gì. Cô chỉ biết rằng làm thế này mang lại một cảm giác tội lỗi đầy kích thích, cơ thể nóng lên rất dễ chịu, vậy nên cô cứ phó mặc tất cả cho bản năng định đoạt.

Cứ như vậy.

Trong căn phòng im lìm vắng lặng, chỉ có mình Tiêu Tiểu Vũ. Cô rũ đôi mắt ướt át, lặng lẽ và tỉ mỉ, cầm từng thứ mà Lục Hàng đã ăn qua, uống dở, chậm rãi dọn sạch tất cả những dấu vết mà cậu để lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!