Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 16

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 16: Hoang mang

Chương 16: Hoang mang

Tiêu Tiểu Vũ tùy ý ăn vài miếng đồ ăn khuya, rồi ngồi lặng trên giường, đôi cánh tay đầy rẫy những vết sẹo.

Nghe tiếng mưa rơi rỉ rả ngoài cửa sổ, cô khẽ liếc nhìn những vết sẹo trên cổ tay, đôi mắt nheo lại vì một nỗi kìm nén không tên.

Khi Lục Hàng chưa đi, cậu đã từng vô tình chạm vào những vết sẹo ấy, ánh mắt cậu lúc đó tràn ngập vẻ đau lòng không thể giấu nổi. Sau khi uống chút rượu, vốn dĩ cô đã không còn cảm thấy những vết thương ấy ngứa ngáy vì tiết trời ẩm ướt nữa, nhưng nơi mà cậu từng vuốt qua vẫn cứ nóng hổi.

Nóng đến mức cô gần như không thể kìm nén được tâm tư của mình.

Lục Hàng cứ vừa đến là cô lại chẳng thể nhịn được mà muốn trêu chọc cậu. Nhìn vẻ mặt nghẹn đến đỏ bừng của cậu, cô bỗng thấy hưng phấn lạ kỳ. Nhưng khi Lục Hàng vừa rời đi, căn phòng nhỏ hẹp này dường như rộng mênh mông, kéo theo đó là sự trống rỗng trong lòng, cảm giác cô đơn của kẻ độc hành lập tức nhấn chìm tâm trí cô.

“Phù...”

Tựa đầu bên cửa sổ, yên lặng nhìn màn mưa trắng xóa, Tiêu Tiểu Vũ tiện tay nhấc chai rượu lên. Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình chờ điện thoại hắt lên khuôn mặt.

Thực ra, cô không muốn gặp Lục Hàng cho lắm... Nhưng sau khi gặp rồi, cô lại nhanh chóng chìm đắm vào sự dịu dàng của cậu.

Biến thành con gái đã hơn một tháng, từ sự ngỡ ngàng, chấn động lúc ban đầu, cho đến khi miễn cưỡng chấp nhận về sau... cô chợt nhận ra làm con gái thực chất cũng có vài điểm tiện lợi. Cô vốn chẳng quan tâm mình là nam hay nữ, sao cũng là sống cả thôi, đổi một thân phận khác biết đâu lại mở ra một cuộc đời mới.

Nhưng cũng có những điều không tốt.

Lúc livestream phải mặc những bộ đồ nữ tính xinh đẹp ngồi trước máy tính khiến lòng cô vô cùng khó chịu, cảm giác như mình là một con quái vật đang bị người ta đem ra ngắm nghía.

Nhưng vốn dĩ cô tự đánh giá bản thân cũng chẳng cao sang gì, có biến thành con gái hay không thì cô vẫn chỉ là một kẻ quái thai mà thôi.

Chỉ là giờ đây, kẻ quái thai ấy đã trở nên lạ kỳ hơn một chút. Một giọt mực đen nhỏ vào lọ mực đen thì vẫn là màu đen, chẳng có gì thay đổi cả.

......

Sau khi biến thành con gái, cô luôn trốn tránh Lục Hàng.

Lúc mới thay đổi, Tiêu Tiểu Vũ thực sự đã luống cuống một thời gian. Trong cơn hoảng loạn, phản ứng bản năng của cô là muốn đi tìm Hàng ca để dốc bầu tâm sự, cầu xin cậu giúp đỡ...

Nhưng cuối cùng, cô đã không dám.

Bởi sự tự ti trong lòng đang tác oai tác quái.

Lục Hàng là một người rất tốt. Dù cậu luôn miệng nói bản thân cũng tự ti, cảm thấy không có cô gái nào thích mình, nhưng thực tế trong mắt người khác, cậu thực sự đang tỏa sáng.

Tính cách tốt, nhân duyên ổn, lại cởi mở lạc quan. Ở trường thì hầu như chẳng ai ghét cậu, dù đi đến đâu cậu cũng nhanh chóng hòa nhập với mọi người...

Còn Tiêu Tiểu Vũ, đi đến đâu cũng bị người ta ghét bỏ.

Một người tỏa sáng như vậy, khi trò chuyện với cô, rốt cuộc là vì thích nói chuyện cùng cô, hay chỉ đơn thuần là thương hại?

Tiêu Tiểu Vũ không có đủ tự tin để tin vào vế trước. Nếu đủ tự tin như thế, cô đã chẳng mắc bệnh tâm lý đến mức này. Hào quang của Lục Hàng lại trở thành gánh nặng trĩu nặng trong lòng Tiêu Tiểu Vũ.

Hồi năm nhất, khi bắt đầu nhận ra trong ký túc xá có một người bạn như Lục Hàng, cô đã bắt đầu đòi hỏi không ngừng nghỉ. Cô cẩn trọng tìm cậu để trút bỏ mọi khó khăn, gần như là tất cả mọi chuyện. Mỗi ngày cô đều trò chuyện với Hàng ca rất lâu, người anh lớn hơn cô chút tuổi này chưa bao giờ từ chối, chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Có đôi khi nghe xong, cậu sẽ đưa ra vài lời nhận xét thú vị, hài hước và đầy mới mẻ, khiến cô phải bật cười. Cậu đưa cô đi chơi nơi này nơi kia, dẫn cô đi kết giao bạn bè.

Thời gian trôi đi, khi sực tỉnh lại, cái kẻ u ám sống trong mờ mịt là cô đã được cậu dắt ra ngoài ánh sáng từ bao giờ. Thậm chí một kẻ như cô còn có thêm những người bạn khác trong phòng.

Cho đến sau này, tình hình ngày càng trở nên không ổn. Tiêu Tiểu Vũ nhận ra mình ngày càng bám dính lấy Lục Hàng, cô đành phải dốc hết sức mình để không gây gánh nặng cho đối phương. Bởi chẳng ai muốn nghe mãi những chuyện khổ sở, chẳng ai quan tâm bố cô có nợ cờ bạc hay không, có dùng đầu thuốc lá châm vào người cô hay không.

Nỗi buồn vui vốn không tương thông, chỉ thấy người ta cảm thấy phiền phức mà thôi.

Nhưng cô vẫn không khống chế được mà bám lấy Lục hàng, trò chuyện suốt đêm này qua đêm khác. Tắt đèn xong lại lén lút trốn trong chăn dùng điện thoại nhắn tin.

Gặp những lúc chuyện dài đến mức gõ phím mỏi cả tay, Tiêu Tiểu Vũ sẽ xuống giường, rón rén vỗ nhẹ vào chăn của Lục Hàng. Cậu sẽ bất lực tung chăn ra lườm cô một cái, rồi đứng dậy giả vờ đi hút thuốc, sau đó Tiêu Tiểu Vũ sẽ bám theo cậu ngoài hành lang, trò chuyện thật lâu.

Thật là lâu.

Vậy mà Lục Hàng chưa một lần nặng lời với sự đòi hỏi vô tận của cô.

Cho đến một ngày, nhìn thấy Hàng ca thức dậy với quầng thâm mắt và dáng vẻ mệt mỏi, uể oải, như thể một con dao đâm thẳng vào tim Tiêu Tiểu Vũ, khiến cô bừng tỉnh.

Cô bắt đầu tránh mặt Lục Hàng, vừa sợ hãi vừa cẩn trọng, chỉ sợ mình sẽ làm phiền đến cậu. Nhưng nếu vài ngày cô không tìm cậu nói chuyện... Hàng ca lại lo lắng chạy đến hỏi han, và Tiêu Tiểu Vũ lại không nhịn được mà trút hết tâm tư với cậu.

Cuối cùng, cô cũng không biết phải làm sao cho phải. Cô không thể khống chế được bản thân, cứ mở miệng ra là lại nói liên hồi về mình, khiến cô ngày càng chán ghét chính bản thân mình hơn.

Tiêu Tiểu Vũ nhớ ngày mình cảm thấy mình đã trở thành một người bình thường là vào một buổi chiều năm ngoái.

Thức dậy, cả ngày không có việc gì, thấy Lục Hàng đã dậy từ sớm, cô theo thói quen dụi mắt đứng trước mặt cậu. Lục Hàng ngơ ngác nhìn cô: “Lại chuyện gì nữa đây?”.

Tiêu Tiểu Vũ định nói gì đó, nhưng chợt sững người, cô nhận ra những lời kìm nén suốt mười mấy năm qua, dường như câu nào cô cũng đã nói với cậu rồi. Đối với Hàng ca, cô chẳng còn gì để nói thêm nữa. Khoảnh khắc ấy, trái tim cô như xua tan mây mù thấy trời xanh, một sự thanh thản đến mức khiến chính cô cũng phải giật mình.

......

Nhưng sau khi biến thành con gái, mọi chuyện lại khác.

Cô biết mình chắc chắn sẽ trở nên rất rắc rối, càng không muốn kéo người anh em của mình xuống nước. Chỉ cần quay về một góc tối tăm nào đó mà sống, cuối cùng rồi cũng sẽ bị người đời lãng quên mà thôi.

Cô bắt đầu học cách tự đóng tiền điện nước, học cách dùng máy giặt, chặn hết mọi liên lạc, làm được những việc bình thường này một cách độc lập, cô đã thấy mình mạnh mẽ không ai bì kịp, và đó cũng là nhờ phúc của Lục Hàng.

Ngày tháng cuối cùng cũng dần trở nên bình lặng, lòng tuy trống trải nhưng ít ra cô đã có thể khép cái miệng đáng ghét của mình lại. Cô cứ ngỡ lần này mình sẽ hoàn toàn bị lãng quên, nhưng một tháng sau, Lục Hàng lại lo lắng tìm đến tận nơi.

Vẫn là sự hỏi han quen thuộc ấy.

Giống như bao nhiêu lần trước đây, vạn sự dịu dàng đều chồng lấp lên nhau ngay khoảnh khắc cậu mở cửa.

Lúc cô không muốn đi học, lúc cô buồn bã, lúc cô ở một mình, chỉ cần cô đứng trong bóng tối, Lục Hàng sẽ luôn tỏa sáng như một siêu nhân, bách chiến bách thắng đánh bại mọi con quái vật bóng đêm.

Lục Hàng luôn đột ngột xuất hiện với vẻ mặt giả vờ như không quan tâm, gãi mông trông vừa ngốc vừa ngớ ngẩn, biểu cảm thì bất lực, giọng điệu chê bai: “Cậu lại làm sao nữa hả?”, rồi sau khi cô mở lời, cậu sẽ đứng đó yên lặng lắng nghe. Nghe xong, cậu lại vụng về nhưng dốc hết sức mình để tìm cách khiến cô cảm thấy khá hơn.

Trước đây Tiêu Tiểu Vũ chỉ thấy kinh sợ, thấy mình được chiều chuộng mà lo lắng, nhưng lại không thể kìm lòng muốn bám lấy Lục Hàng như bám lấy cọng rơm cứu mạng khi đang đuối nước.

Lần này, có lẽ vì đã biến thành con gái, cô cảm thấy những cảm xúc ấy dường như đã hóa thành một thứ gì đó khác lạ... một thứ tình cảm xa lạ và khó lòng diễn tả thành lời.

Thứ tình cảm đó thôi thúc cô hết lần này đến lần khác đưa ra những lời đùa cợt lộ liễu và có phần ghê tởm với Lục Hàng.

“Phù...”

Nghĩ lại những chuyện vừa nói với Lục Hàng, cô khẽ siết chặt nắm tay, ánh mắt thoáng qua vẻ ngượng ngùng và chán ghét chính mình. Cô chợt nhớ đến lời cậu từng nói: “Đừng tự trách mình, nếu bản thân mình còn không tốt với mình, thì ai tốt với mình được nữa?”

Cũng đúng, cô nghĩ, cũng đúng thôi.

Cô bình phục lại hơi thở dồn dập, rũ mắt, bỗng thấy vùng đùi hơi ẩm ướt khó chịu. Cô đưa tay chạm khẽ, rồi cầm chai rượu đứng giữa phòng với vẻ mặt sững sờ.

... Rốt cuộc là đã ướt từ bao giờ?

Cô hơi ngẩn ngơ, mặt nóng bừng, mím môi đứng sững một lúc lâu, lòng dạ rối bời, chỉ biết thầm cảm thấy may mắn vì không ai biết chuyện này.

Cô tùy ý cởi bỏ bộ nội y, ném vào giỏ đồ giặt, rồi nhón chân rút chiếc quần lót hình thỏ con cuối cùng còn treo trên giá xuống, định bụng sẽ tắm rửa xong rồi mới thay. Ban đầu định gom đống đồ ăn nhanh lại để đại trên bàn, nhưng nghĩ nếu Hàng ca thấy chắc chắn sẽ lại mắng mình, cô đành ngoan ngoãn vứt chúng vào thùng rác.

Lục Hàng bảo cô về ở chung, Tiêu Tiểu Vũ tự nhiên sẽ vô điều kiện nghe theo cậu. Dù miệng có nói thế nào đi nữa, nhưng thực tế ngay giây phút cậu mở lời, Tiêu Tiểu Vũ đã biết mình không thể nào tiếp tục ở lại căn phòng này nữa rồi.

Hai ngày tới, cứ đơn giản thu dọn đồ đạc thôi...

Sau đó, đi đến chỗ Hàng ca.

.

.

.

Minh họa Tiêu Tiểu Vũ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!