Chương 14: Chuyện phiếm đêm khuya
Cảm giác như được quay trở lại những ngày tháng năm nhất đại học.
Lục Hàng nằm ườn trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà, Tiêu Tiểu Vũ nằm ở đầu bên kia.
Lúc nhắm mắt lại, đôi khi cậu còn ảo giác như mình vẫn đang ở trong phòng ký túc xá. Bên ngoài trời mưa lâm thâm, Lục Hàng vốn định tạt qua chơi một lát rồi đi, giờ lại nảy sinh cái cảm giác đi cũng chẳng đành mà ở lại cũng chẳng sao.
Trong căn phòng trọ tối tăm ngập tràn một bầu không khí rất tùy ý, dù sao thì phòng của Tiêu Tiểu Vũ cũng bừa bộn như cái chuồng heo, cô cũng chẳng bận tâm chuyện cậu hút thuốc. Một người uống rượu, một người hút thuốc, cứ thế rảnh rỗi tán gẫu dăm ba câu chuyện phiếm, chuyện trên trời dưới biển gì cũng nói.
Lục Hàng cảm thấy bầu không khí này rất thân thuộc, giống hệt hồi năm nhất vậy. Lúc mới bắt đầu sống chung với Bạch Hoảng, đôi khi cũng có bầu không khí thế này, chỉ là không biết từ bao giờ, cái cảm giác anh em đó đã biến mất không dấu vết.
Hồi đó, mấy anh em trong phòng hễ tối đến không có việc gì là lại nằm tán gẫu như thế này. Bạch Hoảng thì ngày ngày tính toán dẫn Lục Hàng đi bar, cậu thì lười chẳng buồn đi. Sở Tình buổi tối thường ra ngoài chơi bóng, nếu tối nào Mộc Dĩ Nam cũng lên thư viện, thì trong phòng cơ bản chỉ còn Lục Hàng nằm trên giường mình và Tiêu Tiểu Vũ nằm bên kia.
Hai người hoặc là gọi đồ ăn ngoài về nhấm nháp chút rượu, mệt thì nằm nói chuyện linh tinh.
Nội dung câu chuyện cơ bản là bao la vạn tượng.
Từ hiểu biết về game cho đến đại sự quốc gia, thô tục hơn chút thì bàn về sở thích thầm kín... chẳng có gì là không thể nói.
Lục Hàng không cảm thấy áp lực chút nào, mặc dù hoàn cảnh gia đình của Tiêu Tiểu Vũ thực sự rất tồi tệ, cô lại có bệnh tâm thần và trước đó phải uống thuốc liên tục.
Thế nhưng khi trò chuyện với cô, Lục Hàng không hề có cảm giác mình đang "cứu rỗi" Tiêu Tiểu Vũ.
Lục Hàng không bao giờ thấy mình cao cao tại thượng hay đang ban phát lòng thương hại, cậu cũng cảm thấy bản chất mình chẳng cao thượng đến thế. Không phải ai cũng có năng lực làm Chúa Jesus để đi cứu vãn người khác.
Cậu chỉ cảm thấy Tiêu Tiểu Vũ là một người tốt, và thực sự rất thích trò chuyện với cô.
Dù Tiêu Tiểu Vũ trông có u ám, nhưng thực ra cô rất biết đùa, đôi khi còn thích kể mấy truyện cười dark joke, nhưng ở bên cạnh người anh em này thực sự rất thoải mái. Anh em sở dĩ là anh em, không phải vì họ có thể cho bạn cái gì, mà đơn giản là vì khi ở bên cạnh người đó, bạn sẽ cảm thấy rất dễ chịu.
Cậu cảm thấy đối với Bạch Hoảng, Sở Tình hay Mộc Dĩ Nam cũng đều như vậy cả, đều đối xử công bằng như nhau.
Mặc dù Tiêu Tiểu Vũ từng đơn phương nói rằng mình được Lục Hàng cứu rỗi, nhưng Lục Hàng chưa bao giờ cảm thấy thế.
Có lẽ điều đó thực sự có liên quan đến bệnh tình của cô, đôi khi trò chuyện với Tiêu Tiểu Vũ trong ký túc xá, thường thì nội dung sẽ luôn rất u ám, cư sau vài chén là cả đám chi bằng cứ buông xuôi cho xong, cùng nhau uống rượu rồi oán hận cuộc đời, sến súa kiểu thanh niên đa sầu đa cảm, chửi bới mọi bất công trên thế giới.
Dường như nói chuyện lâu cũng sẽ muốn buông thả theo cô, nhưng cảm giác đó thực sự không tệ.
Chính vì không tệ nên Lục Hàng mới coi cô là anh em.
Bởi vì Tiêu Tiểu Vũ vốn dĩ là một người rất tốt.
......
Mộc Dĩ Nam không có ở đây, chẳng ai cằn nhằn.
Nhất định phải bắt đầu ăn đồ ăn ngoài ngay lập tức.
Bữa tối chắc là không về kịp để ăn rồi, hai người tiện tay đặt một bữa KFC. Đến cả anh shipper lúc lên lầu cũng khổ sở cười bảo: "Cái chỗ này của các cậu hẻo lánh thật đấy."
Xách túi đồ vào phòng, thấy Tiêu Tiểu Vũ đang cười tủm tỉm ôm hai chân ngồi trên giường, quần áo xộc xệch, vẻ mặt ấm áp nhìn cậu cười.
Lục Hàng bóc túi bao bì, gạt mấy chai bia mới tinh trên bàn sang một bên, bất lực hỏi: "Cười cái gì?"
"Không có gì, chỉ cảm thấy... trong nhà có một người đàn ông xuống lầu lấy đồ ăn ngoài, quả nhiên thấy thật an tâm."
"Hả?"
Cô nhìn Lục Hàng đầy thú vị, biểu cảm dịu dàng, mím môi cười bất lực: "Trước đây lúc shipper lên lầu, tôi cứ thấy sợ sợ."
"Chẳng phải cậu trước đây là con trai sao?" Lục Hàng vừa bóc túi vừa nói: "Sợ cái gì?"
"Khác nhau chứ."
Tiêu Tiểu Vũ áp má vào đầu gối, đôi mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt Lục Hàng như muốn ghi nhớ từng chi tiết, tay mân mê chai rượu đầy vẻ suy tư: "Trước đây là con trai, biết đối phương vào nhà cũng chỉ là vì tiền, làm sao mà nhắm vào cơ thể mình được... Giờ thì khác rồi."
Lục Hàng mím môi, thầm nghĩ đúng là như vậy thật, cái tòa nhà nát ở vùng ngoại ô thế này cô lại ở một mình, buổi tối chắc chắn là rất sợ hãi, nhưng miệng vẫn an ủi: "Sợ gì chứ, pháp luật nghiêm minh mà."
"Nghiêm minh cũng chẳng ăn thua." Tiêu Tiểu Vũ nghiêm túc nói: "Trước đây tôi là nam, người ta không đời nào nhắm vào sắc, không lẽ xông vào để thông đít cửa sau một thằng con trai à... Nhưng giờ tôi là con gái rồi, khó nói lắm.”
"......"
Lục Hàng cầm một cái hamburger ra, khó khăn lắm mới giữ cho khóe miệng không giật giật.
"Cậu cười cái gì thế?" Tiêu Tiểu Vũ áp mặt vào đầu gối, khóe miệng nhếch lên nhưng giả vờ không biết, dịu giọng hỏi.
"Tôi nhớ đến chuyện vui thôi." Lục Hàng đáp.
"Sao thế, tôi làm cậu liên tưởng gì à?" Trong đôi mắt dịu dàng của Tiêu Tiểu Vũ lộ ra một tia tinh quái, cô lướt ngón trỏ dọc theo đôi chân thon dài của mình, thấp giọng nói:
"Cậu... cũng muốn thông tôi à?"
"......" Lục Hàng hít sâu một hơi.
Nắm chặt tay thành nắm đấm, từ từ giơ lên.
"Oa oa oa!" Cô phát ra những âm thanh đáng thương, ôm đầu: "Tôi sai rồi."
Mặt Lục Hàng hơi nóng lên, cậu cúi đầu bóc tiếp bao bì.
Cái tên này sao cứ nhây với mình thế nhỉ.
......
Lâu lắm rồi mới có combo gà rán coca kèm thêm bia, tốn gần trăm tệ, Lục Hàng bỗng có chút hoài niệm.
Hồi năm nhất mà mở tiệc kiểu này trong phòng, chắc phải là lúc LPL đại chiến LCK ở Chung Kết Thế Giới, cả phòng cùng xem trận đấu thì mới dám ăn sang chảnh như vậy...
Tiếc là mấy năm gần đây LPL chỉ như mấy con sâu cái kiến bò trườn, bò xong thì bị một cước giẫm chết, rồi lại mạnh miệng bán áo đấu mở team mới, cũng chẳng còn gì đáng xem. Nhưng lâu rồi mới được ăn trong không khí thế này.
Mở Bilibili lên vừa xem vừa làm nhạc nền, mỗi người khui một lon bia. Tiêu Tiểu Vũ đã uống rượu nên không thể mở live, cô chổng mông vật lộn trườn qua người Lục Hàng để đến bên máy tính đăng một cái thông báo.
Lục Hàng nghé mắt nhìn, thấy cô lười biếng gõ chữ: "Hôm nay cơ thể có chút vấn đề nên không lên sóng, yêu các fan nhiều nha ❤, moah ~~ hẹn gặp lại vào ngày mai~~".
"Xong rồi." Cô phủi phủi tay, ngồi phịch lại giường, có vẻ khá mong chờ:
"Chỉ có hai chúng ta thôi, uống nào."
Anh em gặp lại nhau mà không cùng cô uống vài chén thì đúng là không phải phép. Uống rượu mà chỉ ăn gà rán thì hơi ngấy, may mà chỗ Tiêu Tiểu Vũ còn có cái bếp đơn giản.
Lục Hàng thấy ít mồi quá nên xuống lầu mua thêm ít trứng bách thảo với một chai giấm đen. Thứ này thái thêm ít tỏi băm thì cực kỳ hợp với bia, cách uống này cậu học được từ phòng ký túc bên canh.
Hơn một tháng không gặp, cảm giác vẫn chẳng khác gì xưa, vẫn là uống rượu tán gẫu, chỉ có điều bây giờ cứ thấy có gì đó không đúng.
Lục Hàng thẩn thờ nhìn lên trần nhà, tay búng tàn thuốc vào vỏ lon bia bên cạnh, đầu bên kia là một nữ ma men đang đi đôi tất dài đen hồng. Tiểu Tiêu Vũ thề chết cũng không bật đèn căn phòng này, theo lời cô thì là sợ tốn điện... khiến bầu không khí cứ thoang thoảng cái vẻ kỳ quái như vừa "xong chuyện" vậy.
Sau vài tuần rượu, chủ đề bắt đầu trở nên quái dị.
Cô cứ luyên thuyên mãi về việc sở thích thầm kín của mình thay đổi thế nào.
"Trước đây tôi thích xem mấy cái ảnh gợi cảm của nữ giới, giờ tôi chẳng còn phản ứng gì nữa rồi..."
Tiêu Tiểu Vũ trầm tư nâng chai rượu, đỏ mặt thấp giọng nói: "Trước đây sở thích của tôi hơi lạ, cứ thích xem mấy cái có tình tiết ngược đãi chút... Giờ thấy chích điện với ngược đãi tình dục cũng chẳng thấy hưng phấn nữa, mà chỉ thấy đau dùm thôi..."
Lục Hàng nhìn trần nhà thở dài, chẳng hiểu sao chủ đề từ game lại lái sang đến đây được.
"Lão Tiêu."
"Dạ~?" Cô nghiêng đầu, đôi mắt mơ màng nhìn Lục Hàng.
Tiếng "dạ" ngoan ngoãn và đáng yêu đó khiến Lục Hàng cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cậu thở dài, thấp giọng nói:
"Chuyển đến chỗ tôi đi... và cùng tôi đi học lại đi."
Tiêu Tiểu Vũ im lặng quay lưng lại với ánh sáng màn hình, ánh đèn bàn lờ mờ chiếu lên mặt cô, làm gương mặt ấy hơi ửng hồng, nhưng đôi mắt lại rất bình thản, chứa đựng chút dịu dàng.
"Cầu xin tôi đi." Cô đột nhiên trêu chọc.
Lòng Lục Hàng nhẹ bẫng, biết chuyện này coi như đã xong xuôi, cậu thở phào vội vàng nói: "Cầu xin cậu đấy."
Cô bình thản nhìn vào mắt Lục Hàng, đột nhiên khẽ thở dài một tiếng gần như không nghe thấy.
"Cậu ăn gian." Cô rủ mắt, vùi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì rượu vào đầu gối, nhìn Lục Hàng bằng ánh mắt cưng chiều:
"Cậu biết thừa là tôi không cách nào từ chối cậu mà."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
