Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 17: Những ngày đầu sống chung

Chương 17: Những ngày đầu sống chung

Thấm thoắt đã hơn một tháng trôi qua, mọi người lại quay về sống chung dưới một mái nhà.

Kỳ thực, khi dọn về ở chung, mọi thứ bất ngờ thay lại chẳng khác biệt quá nhiều so với quá khứ. Lục Hàng chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được sự đổi thay của cái gọi là “vật đổi sao dời” từ những chi tiết rất nhỏ nhặt. Ví dụ như sáng nay, vì dậy muộn hơn một chút, cậu cầm bàn chải và cốc đánh răng, mắt nhắm mắt mở đẩy cửa nhà vệ sinh, thì bắt gặp Sở Tình cũng đang mắt nhắm mắt mở ngồi trên bồn cầu giải quyết nỗi buồn.

Trong đám anh em, Sở Tình là người khiến Lục Hàng yên tâm nhất, chung sống thoải mái nhất, và cũng là người cậu cảm thấy ít thay đổi nhất. Lục Hàng gần như chẳng có chút tâm lý đề phòng nào với cô. Nhưng trước kia anh em toàn đứng để đi vệ sinh, nay bỗng nhiên thấy Sở Tình ngồi đó, khiến não bộ Lục Hàng trong khoảnh khắc ấy như bị tê liệt.

Cơn buồn ngủ nhanh chóng tan biến khỏi đôi mắt của cả hai người, trân trối nhìn nhau, á khẩu không nói nên lời.

Bầu không khí trong phút chốc trở nên gượng gạo vô cùng.

Nếu là trước kia, khi tất cả đều là con trai, lỡ có va phải nhau lúc đi vệ sinh thì còn có thể chào hỏi một câu kiểu: “Thế nào rồi người anh em, nước đái có vàng không?”

Kể cả không nói những câu tếu táo ấy, Lục Hàng ít nhất cũng có thể coi như không có chuyện gì, tiếp tục rửa mặt đánh răng. Nhưng nay thời thế đã khác xưa, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Lục Hàng bỗng dâng lên một niềm thê lương, hệt như tráng sĩ một đi không trở lại.

“…”

Sở Tình rụt rè đặt tay lên đùi, tiếng nước chảy vẫn vang lên, vẻ mặt dường như vô cùng căng thẳng.

Nhưng cô chẳng nói gì cả.

Dáng vẻ ấy càng khiến không khí thêm phần ngượng ngập, dường như chính bản thân cô cũng không biết lúc này nên phản ứng ra sao cho phải.

Lục Hàng cầm bàn chải lặng lẽ lùi ra ngoài, khép cửa lại, giả vờ như chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe thấy gì.

Sở Tình vốn đã là người ít thay đổi nhất trong số bọn họ.

Cùng nhau uống rượu hay ra ngoài chơi bóng, cô thực sự chẳng khác gì ngày xưa. Nếu như không phải lúc nào cũng đập vào mắt cậu là cặp ngực lắc lư mãnh liệt như thủy triều và đôi chân nhìn qua đã thấy đầy vẻ gợi cảm kia, thì Lục Hàng thậm chí sẽ chẳng coi cô là con gái.

Thế nhưng, dù thế nào đi nữa, mối quan hệ này cũng chẳng thể quay lại cái thời kề vai sát cánh cùng nhau đi vệ sinh được nữa.

Điều kiện vật chất đã quyết định ý thức rồi.

Chuyện buổi sáng cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ.

Có lẽ vì sự xuất hiện của Mộc Dĩ Nam, Lục Hàng cũng bắt đầu để ý nhiều hơn đến những thay đổi rõ rệt trên người các anh em, và người thỉnh thoảng lại gây ra lực sát thương lớn nhất cho cậu, chính là Sở Tình.

Sáng nay, tình anh em vẫn thắm thiết như xưa, khoác vai bá cổ cùng nhau ra sân chơi bóng. Lúc chơi, cậu chỉ cảm thán rằng quả không hổ là Sở Tình, bật nhảy thật cao, qua người thật nhanh.

Nhưng đến khi quay về, cả hai người mồ hôi nhễ nhại chuẩn bị đi tắm thì cậu mới bắt đầu thấy có gì đó sai sai. Trước khi vào phòng tắm, Sở Tình vẫn giữ cái vẻ cười cợt hi hi ha ha ấy, nhưng đến khi cô bước ra, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng vì hơi nước nóng, mái tóc dài buông xõa, biểu cảm nhu mì ngoan hiền, tay dùng khăn bông lau những giọt nước còn đọng trên người…

Lục Hàng bắt đầu cảm thấy trong lòng mình nảy sinh một sự hụt hẫng và chênh lệch rất lớn.

Nên nói là do không có tâm lý đề phòng sao?

Và… tại sao lại phải có tâm lý đề phòng với anh em của mình chứ?

Cái dáng vẻ toàn thân tỏa ra hơi nóng hừng hực, những giọt nước li ti vương trên cần cổ trắng ngần, hoàn toàn không chút phòng bị ấy… luôn khiến Lục Hàng cảm thấy khó mà nhìn thẳng.

Đã thế, cô bước ra cứ như không có chuyện gì, ngón tay cái chỉ ngược ra sau bảo: “Đến cậu đấy”. Lục Hàng lại phải giả vờ bình thản, tiếp tục vào tắm trong cái phòng tắm mà cô vừa dùng.

Khi cởi quần áo đứng trên sàn nhà ướt sũng và bắt đầu xả nước, đầu óc cậu không tự chủ được mà bắt đầu tưởng tượng ra cảnh tượng Sở Tình đứng tắm ở đây ban nãy: dòng nước chảy dọc theo làn da cô, trượt xuống đôi đùi thon dài, rồi hòa cùng bọt xà phòng rơi tí tách xuống sàn.

Không phải Lục Hàng là kẻ tà dâm. Mà là đứng trong cái phòng tắm này, não bộ cứ không kìm được mà suy nghĩ lung tung.

Cậu vừa tắm, vừa tự vả vào miệng mình, vừa xoa sữa tắm.

“Ảo tưởng cảnh anh em đi tắm, mày còn là con người nữa không hả Lục Hàng ơi.”

Khi sống chung, tuy biết là khó tránh khỏi những chuyện thế này, nhưng chỉ trong một hai ngày ngắn ngủi, Lục Hàng cảm thấy xác suất gặp phải mấy tình huống oái oăm tăng lên rõ rệt.

Trước kia ở cùng Bạch Hoảng và Sở Tình cả tháng trời cũng đỡ, nhưng giờ thêm một Mộc Dĩ Nam, một nam ba nữ mà chỉ có đúng một cái phòng tắm.

Không gian sống chật chội, tần suất đối mặt với những "khúc nhạc đệm" kiểu này khiến Lục Hàng có chút không chịu nổi.

Cơ bản là một ngày có thể gặp hai ba lần, chỉ là đổi vai chính mà thôi. Vai chính có khi là Bạch Hoảng, có khi là Sở Tình, hoặc là Mộc Dĩ Nam, và phản ứng của ba cô nàng cũng hoàn toàn khác nhau.

Bạch Hoảng sẽ đỏ mặt tía tai, che lấy những bộ phận nhạy cảm và im thin thít. Sở Tình thì đứng đực ra đó ngẩn người. Mộc Dĩ Nam là khủng bố nhất, cô sẽ cười híp mắt và bắt đầu buông lời trêu chọc, tán tỉnh.

Tóm lại… rất khó đỡ.

Điều khiến cậu đau đầu nhất là, còn ba ngày nữa thôi, Tiêu Tiểu Vũ cũng sẽ chuyển đến sống cùng…

Mà cảm giác cô nàng ấy cũng chẳng phải là ngọn đèn cạn dầu gì cả.

Sáng sớm thức dậy, Lục Hàng đứng bên bệ cửa sổ rít từng hơi thuốc nhỏ, vừa nghĩ đến cảnh sắp tới trong nhà có tận bốn cô gái, cậu rùng mình một cái, cười khổ không thôi.

Lúc mới chuyển đến, căn phòng trông còn rộng rãi lắm, giờ xem ra nó sắp trở nên chật chội bức bối đến nơi rồi.

Tiền đồ đúng là tối đen như mực…

Hôm nay có tiết một buổi sáng.

Tuy thủ tục nhập học đã lo liệu xong xuôi, các cô đều có thể quay lại trường, nhưng hôm nay vẫn chỉ có mình Lục Hàng đi học.

Một là vì các cô lười, không dậy nổi. Hai là vì một lý do rất thực tế: bài vở mẹ gì nữa, sắp hết kì con mẹ nó rồi.

Đi hay không cũng thế.

Đã đến tuần ôn thi cuối kỳ, phần lớn các môn ở trường đều đã dạy xong trước chương trình. Giờ có đến lớp thì giáo viên cũng chỉ đứng trên bục giảng nói về đề thi mà thôi. Lục Hàng bi ai phát hiện ra một điều, rằng cậu vừa mới vất vả khiêng được bốn vị "tổ tông" này quay lại trường, thì các môn học đều đã vào giai đoạn cuối, chuẩn bị thi cử cả rồi.

Tuần cuối kỳ này chẳng qua là lúc giáo viên "hé lộ" đề bài, đến cả điểm danh cũng được miễn, đi hay không cũng chẳng quan trọng. Chỉ cần Lục Hàng sáng sớm đến chụp lại ảnh bài giảng, về nhà gửi PPT cho anh em là xong. 

Mà đâu chỉ có bốn người ở nhà, mấy thằng bạn thân thiết ở các khoa khác cũng đang gào khóc đòi ăn. Lục Hàng vốn mềm lòng, sợ mọi người trượt môn, nên đành thở ngắn than dài chen chúc trên tàu điện ngầm để đến lớp.

Đón ánh nắng ban mai, Lục Hàng ngáp ngắn ngáp dài, mơ màng chống cằm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

“Các em, tôi làm giáo viên là có nguyên tắc, bảo tôi khoanh vùng đề cương là chuyện không thể nào. Em nào không đi nghe giảng thì ráng chịu thiệt, học phần của các em thì các em phải tự chịu trách nhiệm!”

Bên dưới im phăng phắc.

“Tôi sẽ không khoanh vùng nội dung thi, nhưng tôi có thể nói qua một chút về… phạm vi KHÔNG thi.” Thầy giáo đứng trên bục nghiêm mặt nói: “Lần này chúng ta sẽ không ra đề vào chương 3 và chương 4… Các em hiểu ý tôi chứ?”

Bên dưới gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

“Thầy ơi, thế chương 5 ra dạng đề gì ạ?”

“Đùa à, tôi sao có thể nói cho các em biết được?” Thầy giáo vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị.

“Các em có làm bài tập về nhà không đấy?” Rồi thầy ho khan một tiếng, nói tiếp: “Dạng đề thi có khả năng là cái đó… Tôi nói là CÓ KHẢ NĂNG thôi nhé.”

Cả lớp reo hò ầm ĩ.

Lục Hàng lại ngáp một cái, bắt đầu gạch xóa trên giấy, chương 3 và chương 4 không thi, các phần khác đều nằm trong các dạng bài trọng tâm của bài tập về nhà…

Chương 5 là bài tập luận thuyết.

Thầy giáo này cũng tốt tính thật, phạm vi trọng tâm đã nói rồi, nếu sắp tới thầy còn nương tay vớt cho một chút thì đám Bạch Hoảng chắc cũng qua được, môn này chắc không đến nỗi phải học lại…

Tuần sau là thi rồi. Nếu đều qua môn trót lọt, thì việc anh em nghỉ học trước đó sẽ không thành vấn đề lớn, chắc cũng không ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp. Vậy nên khoảng thời gian sắp tới, e là cậu phải cùng đám Bạch Hoảng cắm ở thư viện suốt thôi.

Đột nhiên, một bàn tay từ phía sau vỗ mạnh vào vai Lục Hàng.

Quay đầu lại, là Vương Lượng với khuôn mặt đầy mụn, tên này rõ ràng cũng chưa ngủ đủ giấc, cười hề hề xúi giục: “Người anh em, tối nay đi thư viện không? Mấy thằng phòng tôi cũng đi đấy.”

“Cậu mà cũng sợ trượt môn?” Lục Hàng không nhịn được thở dài: “Ngày nào cũng thấy online game, tôi tưởng cậu không biết sợ là gì chứ.”

“Chịu thôi, được môn nào hay môn nấy mà.” Vương Lượng gãi đầu: “Sao nào? Đến thư viện quẹt đại vài chữ cho có lệ, rồi tối anh em mình ra quán net, bọn Lão Trương cũng qua đấy.”

Đầu óc Lục Hàng giờ chỉ toàn lo xem bốn người anh em kia có qua môn được hay không, đang sầu muốn chết, làm gì còn hứng thú đi net.

Nghe vậy cậu chỉ xua tay qua loa: “Không rảnh, tối nay tôi có hẹn rồi.”

“Hẹn với ba cô em hôm trước hả? Với em nào trong số đó? Là em ngực to chân dài, hay là em gái trà xanh kia?” Vương Lượng bỗng tỉnh cả ngủ, sáp lại gần thì thầm, nụ cười toát lên vẻ dung tục:

“Thế ôn tập xong trời cũng tối rồi, không làm tí rạp phim à? Không ăn chút gì à? Không diễn bài kinh điển ‘tối muộn hết xe’ à? Rồi không vào nhà nghỉ à? Không nhân cơ hội này mà first blood của mấy em ấy à?”

“Haiz, bớt hồ ngôn loạn ngữ đi.”

Với bốn người kia, trước đây đều là anh em chí cốt, dù Lục Hàng đã miễn cưỡng chấp nhận sự thật họ biến thành con gái, nhưng nghe người khác buông lời cợt nhả thô tục về họ, trong lòng cậu cũng chẳng dễ chịu gì.

Luch Hàng há miệng định biện bạch, nhưng rồi lại bất lực thốt ra một câu: “Tôi với họ là… bạn bè thôi.”

Thực ra ban đầu cậu định nói: “Tôi với họ là anh em”.

Nhưng giờ cậu nhận ra hai chữ "anh em" này thật sự không thể thốt nên lời. Dù cậu có coi họ là anh em như trước kia thế nào đi nữa, dù Lục Hàng và đám Bạch Hoảng trong lòng định nghĩa mối quan hệ này ra sao, nhưng trong mắt người ngoài thì đó rõ ràng là mở mắt nói điêu.

Một thằng con trai đứng cạnh một dàn mỹ nữ yêu kiều, khoác vai bá cổ rồi bảo “đây là anh em của tao”, thì ai mà tin cho nổi? Ai trong lòng chẳng thầm rủa thằng này chắc chắn đang ủ mưu đen tối.

Đám người này đa phần đều nghĩ số cậu đỏ, có duyên với phụ nữ lắm đây…

Vương Lượng nghe xong, quả nhiên trưng ra bộ mặt không tin.

“Họ không có cảm giác với tôi đâu.” Lục Hàng cũng chẳng hiểu sao mình phải đi giải thích: “Chỉ là trước đây có xảy ra chút chuyện, tôi giúp người ta vài việc, quan hệ tốt, cộng thêm họ biết ơn tôi thôi… Người ta sao mà để mắt đến tôi được? Đâu có bỉ ổi như cậu nghĩ.”

“Thế tôi tán mấy cô ấy được không?”

Vương Lượng nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, bỗng cười hề hề: “Cậu giúp tôi được không?”

Lục Hàng bỗng sững người.

Cậu mấp máy môi, muốn nói gì đó lại thôi.

“Cậu nhìn cái biểu cảm của cậu xem, còn giả vờ cái đếch gì, quan hệ thế nào bản thân cậu còn không rõ à?” Vương Lượng thấy vẻ mặt nghẹn lời của Lục Hàng thì cười phá lên, vỗ vai cậu chan chát:

“Đừng có giả bộ nữa, tán thì bảo là tán rồi, có sao đâu? Anh em ủng hộ cậu.”

Lục Hàng á khẩu, vẻ mặt đầy bất lực.

Nói không rõ ràng được, đành mặc kệ, lười giải thích.

“Màn người anh em à, cậu ở trường giờ cũng được coi là nhân vật phong vân rồi đấy, trên diễn đàn trường mình giờ toàn bàn tán về cậu thôi.” Vương Lượng lại vỗ vai cậu, ra vẻ bí hiểm:

“Vừa mới đến đã cua được ba em hoa khôi cực phẩm, bọn nó đều nghi ngờ nhà cậu có mỏ vàng hay mỏ dầu đấy. Mấy thằng trong phòng ký túc cử tôi đi thám thính tình hình đây này, xem cậu có thể giới thiệu cho bọn nó vài em nóng bỏng không… Mà nói đi, bao giờ cậu mới chịu thú thật với anh em, nhà cậu rốt cuộc có cái mỏ gì không? Cho thằng này mượn Range Rover lượn vài vòng chơi?”

“Diễn đàn toàn nói về tôi?” Lục Hàng câm nín: “Thật hay đùa?”

“Tự mở ra mà xem.” Vương Lượng sốt ruột.

Trên bục giảng, thầy giáo khoanh vùng xong thì cho lớp tự học, giờ ai nấy đều cúi đầu chơi điện thoại. Vương Lượng dứt khoát ngồi phịch xuống cạnh Lục Hàng, lôi điện thoại ra đưa cho cậu xem:

“Bài đăng đầu tiên trên diễn đàn trường mình chính là cái này đây, đến cả confession cũng đang đoán già đoán non xem rốt cuộc cậu có gia thế khủng cỡ nào kìa…”

Lục Hàng nhìn chằm chằm vào bài viết trên confession, đôi mắt ngái ngủ nheo lại cười khổ.

Đúng là thế thật.

Cái đám này thật sự là không chịu học hành gì cả, bớt hóng hớt đi một tí thì chết ai chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!