Chương 18: Lâm Khả Khả
Chẳng có gì khiến người ta khó chịu hơn việc đang rảnh rỗi sinh nông nổi mở confession ra xem, lại phát hiện cả cái diễn đàn trường đang bàn tán xôn xao về người yêu cũ của mình.
“Đây chính là sự chênh lệch của thế giới.” Tiêu đề bài viết giật tít như vậy: “Mọi người tự đoán xem nhà cậu ta có mỏ vàng hay không.”
Tiếp đó là một tấm ảnh chụp trộm từ góc nào đó không rõ.
Lâm Khả Khả dán mắt vào chàng trai trên màn hình điện thoại: Một nam sinh với vẻ mặt đầy bất lực, đang bị vây quanh bởi ba cô gái có dung mạo xuất chúng.
Hầu hết mọi người khi nhìn vào bức ảnh này đều sẽ chú ý đến ba bóng hồng xinh đẹp vây quanh cậu: hai cô gái mỗi người chiếm một cánh tay, cô còn lại cầm ly trà sữa lăng xăng chạy theo sau.
Những cô gái trong ảnh, nhan sắc và vóc dáng đều thuộc hàng cực phẩm, thậm chí so với một vài người mẫu hay minh tinh cũng chẳng hề kém cạnh.
Một chút khó chịu và oán hận len lỏi, khiến cô vô thức siết chặt những ngón tay được làm móng cầu kỳ, tinh xảo.
Bình thường khi rảnh rỗi, Lâm Khả Khả chẳng bao giờ thèm lướt mấy cái confession hay diễn đàn trường kiểu này. Cô cảm thấy trong đó chỉ toàn là sản phẩm của đám nam sinh viên rỗi hơi lập ra một cái câu lạc bộ, thỉnh thoảng đăng dăm ba tin bát quái, còn phần lớn thời gian là để chạy quảng cáo cho các hội nhóm trong trường.
Trước kia mấy người đó được cố vấn học tập chiêu an, bảo đăng vài bài giới thiệu về trường, thế là đám sinh viên ếch ngồi đáy giếng đó sướng đến mức nhảy cẫng lên, cứ làm như mình đã trở thành ông to bà lớn quyền cao chức trọng nào đó không bằng.
Cô ghét nhất là loại đàn ông không lo làm ăn đàng hoàng như thế.
Và trong số những người đàn ông "không lo làm ăn đàng hoàng" đó... vốn dĩ có cả Lục Hàng.
Thế nhưng khi nhìn thấy tấm ảnh này, cô không kìm được mà nheo mắt lại, trong lòng bắt đầu thầm mỉa mai, rốt cuộc mấy người phụ nữ kia nhìn trúng điểm gì ở cậu ta chứ?
Lục Hàng vừa không có tiền đồ, lại chẳng có tiền bạc, nguyện vọng lớn nhất đời chỉ là tìm một công việc online, rồi kiếm cái thành phố nhỏ nào đó sống qua ngày đoạn tháng, nằm ườn ra mà hưởng thụ.
Lâm Khả Khả ghét nhất là kiểu con trai không có chí tiến thủ như vậy.
Ánh mắt cô lại lướt trên tấm ảnh, nhìn thấy làn da của ba cô gái kia thậm chí còn mịn màng tinh tế hơn cả mình, một ngọn lửa ghen tị âm ỉ cứ thế bùng lên trong lòng, khiến cô bứt rứt không yên.
Ngón trỏ gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn vì lo lắng, người yêu cũ rời bỏ mình, chẳng những không suy sụp tinh thần, mà giờ đây có vẻ còn sống rất tốt, tìm được những cô gái còn xuất sắc hơn cả mình. Điều này đối với bất kỳ cô gái nào cũng chẳng phải là chuyện gì vui vẻ.
Đã thế, nhìn tình hình hiện tại, lại còn là ba người cùng lúc.
“Mặt mũi xinh đẹp thế kia mà lại đi theo hắn ta? Đám này mù hết cả rồi à?” Lâm Khả Khả bực bội tự hỏi.
Cô đá Lục Hàng là vì hai người căn bản không thuộc về cùng một thế giới.
Cho dù ngày trước Lục Hàng có quan tâm chăm sóc cô từng li từng tí đến mức nào, thậm chí sẵn sàng dùng chút sinh hoạt phí ít ỏi của mình để mua cho cô những món đồ hiệu đắt tiền, nhưng đẳng cấp của hai người hoàn toàn khác biệt. Điều cô khao khát là một cuộc sống rộng lớn hơn, là những vần thơ và những chuyến đi xa, là cuộc sống xa hoa trụy lạc, nhưng những thứ đó, Lục Hàng vĩnh viễn không thể mang lại cho cô.
Vậy nên sau khi nhẹ nhàng đá cậu ta, giờ lại thấy bên cạnh cậu xuất hiện ba người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần như thế, mỗi người đều đẹp đến mức khiến cô phải kinh ngạc và ghen tị.
Rốt cuộc đám này có phải là phụ nữ không vậy?
Phụ nữ đẹp đến mức đó, lẽ ra phải thông minh hơn mới đúng chứ...
Cô hiểu Lục Hàng rõ hơn ai hết, cần tiền không có tiền, cần chí hướng không có chí hướng, không gian thăng tiến cũng không nốt. Sau vài lần dò hỏi bóng gió, cô phát hiện nhà cậu ta cũng chỉ là một gia đình con một bình thường, thậm chí bố cậu trước kia còn từng làm công nhân xây dựng một thời gian.
Sau khi biết chuyện đó, cô chẳng còn chút hứng thú nào với Lục Hàng nữa. Những món quà cậu dày công lựa chọn vào dịp Valentine hay kỷ niệm, trong mắt cô cũng chỉ là mấy thứ rác rưởi rẻ tiền.
Kể cả khi cậu mua được những chiếc túi xách tạm coi là vừa mắt, thì đeo một thời gian cô cũng chán, lại đòi cậu tiền mua cái mới. Lúc đó, cậu chỉ biết nhìn cô với vẻ mặt ngượng ngùng và luống cuống, bảo phải đợi ba tháng nữa, để cậu tiết kiệm tiền đã.
Mỗi lần cô cau mày quát: “Lục Hàng, nếu anh không cho em được cuộc sống em muốn, thì chúng ta chia tay đi”, thì Lục Hàng lại cuống quýt dùng những lời lẽ nhẹ nhàng, ôn nhu để dỗ dành, mở miệng là một câu xin lỗi, hai câu xin lỗi em yêu. Rồi cậu rút ngắn thời hạn ba tháng đằng đẵng xuống còn hai tháng, nhưng cũng chẳng phải là đi mua ngay tại chỗ.
Chính là vì không có tiền đấy.
Loại đàn ông này chẳng phải là phế vật thì là gì?
Sự uất ức và khó hiểu khiến cô bực bội tắt điện thoại, cầm lấy chiếc túi xách đắt tiền, ngồi dặm lại lớp trang điểm ngay trong giảng đường bậc thang.
“Cô chết rồi hả?” Một giọng nói lạnh lùng vọng vào từ cửa giảng đường.
Lâm Khả Khả giật mình thon thót, tay dặm phấn cũng cuống quýt hơn: “Xin lỗi ông xã, để anh phải đợi lâu rồi...”
Đứng ở cửa là một chàng trai mặc vest bảnh bao, trông cũng khá đẹp trai, hắn liếc nhìn cô vài cái hờ hững, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Cái mặt cô đã thế kia rồi, còn trát thêm phấn son làm gì? Định bắt tôi đợi đến bao giờ?”
“Xin lỗi mà ông xã yêu của em~~” Cô vội vàng đứng dậy, đổi sang giọng điệu ngọt ngớt nũng nịu, quẹt vội vài đường lên mặt rồi chạy ra.
Bộ mỹ phẩm đắt tiền cũng khiến cõi lòng đang có chút uất ức của cô dịu đi phần nào.
Người bạn trai mới quen được một tuần này có tiền đồ hơn Lục Hàng gấp vạn lần, hắn tên là Ngô Hàn.
Gia cảnh hắn không tệ, lại còn đang tập tành vận hành một công ty nhỏ. Trong khi đám sinh viên khác còn đang cắm đầu vào sách vở, thì hắn đã bắt đầu tìm kiếm được một số nguồn lực để chuẩn bị khởi nghiệp, hơn nữa gia đình cũng ủng hộ, hiện tại Ngô Hàn đã có thể tự lo liệu chi tiêu cho bản thân.
Đàn ông như thế mới gọi là đàn ông có tiền đồ chứ.
“Lần sau còn bắt tôi đợi thì khỏi cần trang điểm nữa.” Ngô Hàn buông một câu hờ hững: “Cứ quay đầu đi thẳng về nhà là được.”
Sự thờ ơ và thiếu kiên nhẫn trong giọng nói ấy khiến trái tim cô hơi run lên, cảm thấy có chút tủi thân.
Trước kia khi ở bên Lục Hàng, cậu chăm sóc cô từng chút một, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Cho dù cô có bắt cậu đợi cả ngày trời, cậu cũng chẳng bao giờ oán thán nửa lời, chỉ biết im lặng và dịu dàng chờ đợi. Giọng nói đầy vẻ khó chịu này khiến cô cực kỳ không quen, trong lòng bỗng nhiên lại càng thêm chán ghét Lục Hàng.
“Ông xã, em biết lỗi rồi mà ~” Lâm Khả Khả vội vàng sấn tới, ôm lấy cánh tay hắn, nũng nịu: “Tối nay mình đi đâu ăn đây anh? Chúng ta ăn gì đó sang sang chút nhé?”
“Đến chỗ anh Vương.”
“Anh Vương là ai thế ạ?” Cô tò mò.
Nhắc đến chuyện này, lần này Ngô Hàn không chê cô ít va chạm, vẻ mặt dịu đi đôi chút: “Trước đây là ông chủ của hộp đêm Đế Hào, tên là Vương Nhị, ông ta mới mở một nhà hàng đồ Tây mới bên kia, nghe nói cũng khá chuẩn vị.”
“Trước đây tôi phải tốn rất nhiều sức mới có thể đả thông được tư tưởng buôn bán, sau này có thể móc nối đường dây rượu bia vào chỗ ông ta, con đường kinh doanh sau này cũng sẽ dễ đi hơn một chút... Hôm nay chúng ta qua đó ăn một bữa, tiện thể làm quen cho biết mặt luôn.”
Nghe đến đây, nỗi tủi thân vừa rồi của Lâm Khả Khả lập tức bay biến, thay vào đó là sự hớn hở ra mặt.
“Cô chẳng phải thích đến mấy chỗ kiểu đó ăn cơm sao? Tiện thể tôi cũng đi giải tỏa tâm lý chút.” Hắn nói bâng quơ.
Lâm Khả Khả nhìn Ngô Hàn, vẻ mặt tràn đầy vui sướng và tự hào.
Ngô Hàn cầm điện thoại lên xem giờ, dường như nhìn thấy tin gì đó, tâm trạng bỗng trở nên khá hơn, không kìm được cười hề hề:
“Được đấy, đúng là Hàng ca có khác, uy tín thật.”
“Hàng ca?” Hai chữ "Hàng ca" này lập tức khiến trái tim cô chùng xuống.
Cô nhướng mày, giả vờ như không để ý hỏi: “Ông xã, Hàng ca mà anh nói là ai thế?”
“Lục Hàng, một người anh em mà tôi quen được trước đây.” Hắn nói với vẻ không để tâm: “Tính cách khá được, con người cũng hào phóng, rất dễ kết thân.”
“Sáng nay tôi bảo có việc bận không lên lớp được, nhờ cậu ấy gửi giúp cái PPT ôn tập. Cậu ấy chẳng nói chẳng rằng, học xong gửi luôn tài liệu cho tôi thì đã đành, đây còn tổng hợp lại thành bộ đề cương, bảo có gì không hiểu cứ hỏi cậu ấy...”
“Người anh em này tốt tính thật đấy, hôm nào rảnh giới thiệu cho cô làm quen.”
“À đúng rồi, bạn bè của cô có ai xinh xắn không? Tôi nhớ cậu ấy hình như mới bị người yêu cũ đá, sau đó suy sụp tinh thần mãi...”
Thấy bạn trai mới của mình nói liên hồi người yêu cũ, tim của Lâm Khả Khả như bị ai bóp nghẹt, không kìm được cơn giận dỗi, buột miệng ngắt lời lớn tiếng: “Hắn ta á? Có gì tốt đẹp đâu, không tiền không chí hướng, sao mà so được với anh...”
Ngô Hàn đang nói liên hồi bỗng bị cắt ngang, hắn nheo mắt lại, nhìn Lâm Khả Khả với vẻ đầy khó hiểu.
Lâm Khả Khả thấy bộ dạng hắn như vậy thì giật thót mình, vội cụp pha mắt xuống, ra vẻ ngoan hiền: “Xin lỗi ông xã, em...”
“Đừng có áp dụng cái thói dìm hàng người khác để nịnh bợ lên người tôi... Tôi ghét nhất là loại người nói xấu sau lưng người khác.” Hắn nhướng mày, gằn giọng: “Bạn tôi đến lượt cô chỉ trỏ phán xét? Đầu óc cô có vấn đề không đấy?”
Lâm Khả Khả bị mắng xối xả vào mặt, đơ người ra, cứng họng không nói được lời nào.
Theo bản năng, cô muốn giải thích người đó là bạn trai cũ của mình.
Nhưng lại sợ mối quan hệ này sẽ khiến hắn suy nghĩ nhiều, làm mình mất đi một người bạn trai có tiền đồ, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu mơ hồ.
Trước kia ở bên Lục Hàng, làm gì có ai dám nói nặng lời với cô như thế. Cậu dỗ dành cô dịu dàng còn không kịp, vừa ân cần lại vừa kiên nhẫn. Nếu dỗ một lúc không được, cậu sẵn sàng kiên nhẫn dỗ dành cô cả ngày trời.
“Xin lỗi ông xã, em thực sự sai rồi.” Cô lí nhí nói.
Ngô Hàn nhét điện thoại vào túi, hừ nhẹ một tiếng qua mũi tỏ vẻ không quan tâm lắm, rồi cắm đầu đi thẳng ra cửa, dường như cũng chẳng buồn để ý xem cô có đi theo hay không.
Lâm Khả Khả vội vàng đuổi theo.
Sự hụt hẫng này khiến lòng cô chùng xuống đôi chút, nhưng nghĩ lại, tối nay bạn trai sẽ đưa cô đến nhà hàng cao cấp, tâm trạng cô lại dần bình ổn trở lại.
Ít nhất, cuộc sống như thế này là điều mà khi đi theo loại người như Lục Hàng, cô cả đời cũng không thể nào với tới được.
Cậu ta vừa không thể đưa cô đến nhà hàng sang trọng tiêu tiền, lại càng không thể cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nghĩ đến đây, tâm trạng cô lại vui vẻ hẳn lên, cánh tay khoác lấy tay hắn càng thêm chặt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
