Chương 20: Khó dỗ muốn chết
Đã hẹn nhau cùng đi ôn tập, nhưng thời gian chờ đợi dưới lầu thế này thì quả thật có hơi lâu quá.
Đợi mãi, Sở Tình đã bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn. Ngồi xổm lâu khiến chân cô tê rần, cô đứng dậy đổi tư thế, vươn vai vận động gân cốt. Liếc nhìn Lục Hàng, thấy cậu chỉ biết thở ngắn than dài, hút hết điếu này đến điếu khác, nhưng lại chẳng có ý định lên lầu giục giã gì cả.
“Không được thì gọi điện giục vài câu đi.” Sở Tình thở dài: “Thế này thì chậm quá.”
Lục Hàng lắc đầu: “Không cần đâu.”
“Sao lại không cần?” Sở Tình chống cằm với vẻ bất lực, không kìm được cằn nhằn:
“Trước kia rủ nhau đi chơi, ới một tiếng là cả lũ kéo nhau đi ngay... Giờ sao mà lề mề, câu giờ thế không biết.”
“Kiên nhẫn chút đi.” Lục Hàng thở dài nói: “Đều là bạn bè cả, chuyện biến thành con gái này... muốn thích nghi được chắc chắn rất khó khăn, chúng ta nên kiên nhẫn với họ một chút.”
Sở Tình cúi xuống nhìn bộ ngực đồ sộ của mình, im lặng không nói gì.
Trong lòng thầm nghĩ: Tôi bây giờ cũng là con gái mà.
“Cuộc sống như thế này thực sự rất khó khăn, mọi người đều đang nỗ lực thích nghi xem làm con gái thì phải sống thế nào. Những lúc như thế này tốt nhất đừng nói gì cả, cũng đừng gây áp lực quá lớn. Ra đường muốn trang điểm, muốn mặc quần áo đẹp... thì mình kiên nhẫn thêm một chút.” Lục Hàng như đang suy tư điều gì, trầm giọng nói:
“Thử đặt mình vào vị trí của họ xem, nếu bắt tôi mặc váy đi gặp người khác, cho dù cơ thể tôi là nam hay nữ, chắc tôi cũng chẳng tình nguyện chút nào đâu. Bản thân sự thay đổi này đã là một nỗ lực rất lớn rồi.”
Sở Tình nghe vậy, trong lòng khẽ rung động.
Cô không kìm được nhìn sang Lục Hàng. Cậu thuận tay dập tắt đầu thuốc, khuôn mặt ấy dường như lúc nào cũng phảng phất nét bất lực cam chịu.
Sở Tình chớp mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu chăm chú, chẳng hiểu sao lại ngẩn ngơ cả người.
Cho đến tận bây giờ, Lục Hàng gần như là người dịu dàng nhất, thấu tình đạt lý nhất trong số tất cả những người mà Sở Tình từng gặp.
... Có lẽ đơn thuần chỉ là tính khí cậu ấy tốt mà thôi.
Vốn dĩ phải chờ đợi lâu như vậy, trong lòng có chút bực bội và khó chịu, nhưng sau khi nghe câu nói đó của Lục Hàng, cảm xúc ấy bỗng trở nên vi diệu khó tả.
...
Đúng như Lục Hàng nói, sự thay đổi này bản thân nó đã là một nỗ lực đầy gian nan, và có lẽ Sở Tình chỉ đang trốn tránh nỗ lực ấy mà thôi.
Sau khi biến thành con gái, cô không giống như Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam, Sở Tình luôn kháng cự lại thân phận con gái của chính mình. Cô vẫn cố chấp mặc đồ nam, cả ngày diện quần thể thao và áo phông rộng thùng thình đi khắp nơi, nóng thì buộc áo khoác quanh hông làm thắt lưng, để lộ đôi đùi đẫm mồ hôi mà nghênh ngang đi lại, rảnh rỗi thì đi chơi bóng.
Ngay cả việc chấp nhận mặc áo ngực, cô cũng phải đấu tranh tư tưởng rất vất vả mới miễn cưỡng chấp nhận.
Bởi vì không thể không mặc áo ngực được.
Ngực của cô thực sự quá lớn, trong số tất cả mọi người, cô là "khủng" nhất.
Lúc chơi bóng, bộ ngực cứ nảy tưng tưng làm trọng tâm không vững, quả thực trông hơi chướng mắt. Hơn nữa đi bộ lâu, ngực nặng trĩu rất mệt, vai cũng đau nhức ê ẩm.
Dù có không chấp nhận thân phận nữ giới đến đâu đi nữa, nhưng khi xuống lầu, Sở Tình cũng thật sự khó mà nhảy ba bước làm hai phi như bay xuống lầu giống ngày xưa được nữa. Khi cúi đầu xuống thì không nhìn thấy mũi chân, dáng đi cũng trở nên thận trọng và chậm chạp hơn trước.
Đi vệ sinh cũng phải ngồi bồn cầu, vì đứng thì ngắm không chuẩn. Gặp gió lạnh cũng sẽ đau bụng quằn quại, ủ rũ đến mức cả ngày chỉ muốn nằm bẹp trên giường chẳng muốn gặp ai.
So với việc cứ mãi không vừa mắt với Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam, Sở Tình lúc này mới dần nhận ra, có khi cô mới chính là kẻ hèn nhát nhất.
Chỉ cố chấp dậm chân tại chỗ, không chịu bước ra khỏi vùng an toàn...
“Hai cậu mặc thế này là định đi đâu đấy hả!” Bên cạnh vang lên giọng nói đầy kinh ngạc của Lục Hàng.
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Sở Tình ngẩng đầu nhìn lên, thấy cảnh tượng trước mắt, biểu cảm cũng không khỏi ngỡ ngàng.
Hai người vừa xuống lầu, nếu không nhìn kỹ, Sở Tình suýt chút nữa không nhận ra.
Bạch Hoảng trước đây ăn mặc còn khá kín đáo, hôm nay lại diện đồ táo bạo đến bất ngờ. Cô đỏ mặt nhíu mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn đút tay vào túi áo khoác rộng, đôi tất lưới đen bó sát đôi chân gợi cảm, chân đi đôi giày thể thao trắng tinh, trông chẳng khác gì một cô nàng hot girl đường phố chính hiệu.
Mộc Dĩ Nam thì cười dịu dàng, mím môi nghiêng đầu, hai tay xách túi, cười nói: “Bộ này làm sao hả Hàng ca?”
Lục Hàng sửng sốt một lúc lâu, mới dở khóc dở cười ôm trán: “Chỉ là đi thư viện ôn bài thôi mà, người không biết còn tưởng hai cậu định đi bar...”
“Nói gì thế hả, đi cùng cậu, ăn mặc đẹp một chút thì cậu không vui sao?”
Mộc Dĩ Nam híp mắt cười tít lại thành hình trăng khuyết, rồi nở một nụ cười trêu chọc, sấn tới khoác tay Lục Hàng một cách tự nhiên, vai huých nhẹ vào người cậu đầy thân mật: “Đi thôi?”
“Cậu cứ nhất thiết phải khoác tay tôi mới chịu được hả?” Lục Hàng đỏ mặt, không nhịn được mà cằn nhằn.
“Cậu tưởng tôi mặc bộ này là để cho ai ngắm hả? Đã biến thành cái dạng này rồi, sau này cũng phải sống với cái hình hài này, thế thì thà mặc đẹp một chút còn hơn... Cũng là để cậu nở mày nở mặt... Đây gọi là một mũi tên trúng hai đích đấy.” Mộc Dĩ Nam cười hi hi, vỗ nhẹ vào mông Lục Hàng một cái đầy thân mật, giọng ngọt xớt: “Hôm nay cho tôi mượn cánh tay phải của cậu để khoác tạm nhé, đây là vị trí độc quyền của tớ rồi.”
“Không cho.” Lục Hàng lắc đầu.
Mộc Dĩ Nam phồng má, vén lọn tóc ra sau tai, để lộ chiếc khuyên tai tinh xảo trên vành tai trắng ngần, cô hừ nhẹ một tiếng: “Hửm ~? Cậu có ý kiến gì à?”
“Tôi mà bảo có ý kiến thì sao?” Lục Hàng bất lực hỏi.
“Bác bỏ.” Mộc Dĩ Nam cười dịu dàng.
Lục Hàng bị cưỡng ép ôm cứng cánh tay phải, chỉ biết câm nín.
Quen với tính cách thích trêu đùa của cô rồi, nhưng cậu thực sự cảm thấy đám anh em dường như ngày càng trở nên vô lý.
Hơn nữa lại biến thành cái dáng vẻ yêu kiều thướt tha, dịu dàng nhu mì thế kia, cho dù Mộc Dĩ Nam có ngang ngược, Lục Hàng cũng thể chẳng làm gì được cô cả.
Thôi thì cứ mặc kệ cho cô ấy làm loạn.
Vừa nghĩ vừa đi được vài bước về phía cổng khu dân cư, bỗng nhiên cậu cảm thấy bên tay trái hơi nặng trĩu. Quay đầu lại thì bắt gặp ngay dáng vẻ hờn dỗi như cô bạn gái đang giận dỗi.
Thấy Bạch Hoảng đưa tay túm lấy tay áo Lục Hàng, mắt nhìn đi chỗ khác, khuôn mặt không hiểu sao lại hơi ửng hồng, nhưng biểu cảm thì rõ là đang khó ở.
Lục Hàng sững sờ.
Dáng vẻ này của cô khiến cậu không dám nhìn thẳng, mặt nóng ran, há miệng cũng chẳng biết nói gì, đành để mặc cô túm áo, cắm đầu đi ra khỏi khu dân cư.
Kết quả mới đi được hai bước, cậu đã bị giật mạnh một cái suýt ngã ngửa.
“Làm cái gì thế.” Lục Hàng dừng chân, bất lực quay đầu nhìn.
Bạch Hoảng vừa xấu hổ vừa tức giận đứng chôn chân tại chỗ, túm chặt vạt áo cậu không cho đi, ngước mắt trừng trừng nhìn Lục Hàng, vẻ mặt chẳng thiện lành gì.
“Cậu câm rồi à?” Bạch Hoảng nghiến răng nghiến lợi: “Hay là mù rồi hả.”
“Lại làm sao nữa đây.” Lục Hàng bó tay.
“Tôi... bộ đồ này của tôi...” Cô mấp máy môi, kéo kéo ống quần short jean, lắp bắp nói: “Cậu chẳng nói câu nào cả.”
“Hả? Đẹp mà.”
Lục Hàng bừng tỉnh đại ngộ, lúc này mới hiểu ra ý đồ của cô, lập tức gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng: “Ái chà chà, người anh em của tôi ơi, Tiểu Hoảng đẹp quá đi mất, cậu cứ như tiên nữ giáng trần ấy.”
Vẻ mặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hoảng nhanh chóng giãn ra, dường như rất vui mừng.
Nhưng rất nhanh sau đó, lại nhớ ra điều gì, cô rũ mắt, thần sắc lập tức trở nên thất vọng và u sầu: “Vậy tức là không đẹp rồi.”
Lục Hàng giật giật khóe miệng, cố nén không hít sâu một hơi khí lạnh.
Trong lòng cạn lời, rốt cuộc làm thế nào mà cô ấy lại rút ra được cái kết luận đó vậy trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
