Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 080-Viện nghiên cứu đầy vấn đề

080-Viện nghiên cứu đầy vấn đề

Viện nghiên cứu đầy vấn đề

"Nhắc mới nhớ, mặt sau có ghi cách nấu mà nhỉ..."

Han Seo-ri nhìn tôi và đám jelly đang chia nhau ăn nồi mì lớn, lẩm bẩm một câu rồi lững thững quay về phòng.

Rốt cuộc cô ấy hớt hải chạy đến đây làm gì không biết?

Chẳng hiểu nổi nên tôi tập trung vào việc chia mì cho lũ nhỏ.

Nếu để chúng tự tiện thọc tay vào thì đám jelly sẽ trộn lẫn hết lên, ăn rất mất vệ sinh, nên đây là lựa chọn bất khả kháng.

Hơi hối hận vì không mang theo bát.

Nhưng giờ quay lại lấy thì phiền lắm, nên tôi tự nhủ lần sau phải nhớ mang theo.

Tôi gắp mì bỏ vào người Jung-sik.

Bên trong cơ thể của đứa nhóc trông như cá voi ấy...

...Nhìn những sợi mì xoăn tít trôi nổi trong người nó, tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ hơi kỳ cục.

Không phải chuyện gì bậy bạ đâu, chỉ là những sợi mì xoăn đó... trông cứ như sán ký sinh vậy.

Chắc tại tôi từng nghe kể cá voi có rất nhiều sán.

...Nên cảm giác lại càng giống hơn.

Jung-sik chẳng hề hay biết tôi đang nghĩ gì, cứ ngoan ngoãn nhận mì rồi ăn.

Dù tôi có khẽ đảo mắt đi thì vẫn thấy hết, nên đành phải chứng kiến cảnh những sợi mì xoăn tít ấy tan chảy dần.

Dae-sik chui ra khỏi Alice, ăn uống rất hăng say, còn So-sik thì có vẻ thích thú khi được tôi đút cho nên cứ chìa người ra.

Nhìn một đứa có ngoại hình giống hệt mình làm thế, cảm giác cứ kỳ kỳ sao đó.

Dù sao thì.

Trong lúc vừa chia cho bọn chúng vừa đẩy mì vào cơ thể mình.

Bất chợt, tôi nảy sinh khao khát muốn được "húp mì" sồn sột.

Thỉnh thoảng thấy trên mạng, tôi cứ thắc mắc sao người ta lại thích kiểu ăn uống trông nhếch nhác thế.

Nhưng giờ... khi phải đẩy từng sợi mì vào người, tôi mới thấy nhớ cảm giác ăn uống kiểu đó biết bao.

Hừm.

Đến việc nhai tôi còn tái hiện được, chẳng lẽ cái này lại không?

Hứng chí nổi lên, tôi tính toán rồi chia hết phần mì của lũ nhỏ.

Sau đó, tôi vắt óc suy nghĩ cách hiện thực hóa việc hút mì vào trong.

Thế nhưng khi định bắt tay vào làm... tôi lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Chính xác thì cảm giác giống như bị ai đó hỏi "Làm thế nào để thở?" vậy.

Vốn dĩ hơi thở là thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở thôi... chứ đâu có ai hiểu rõ nguyên lý rồi mới hít vào đâu.

Nếu đào sâu vào thì nào là hệ thần kinh tự chủ này nọ sẽ tuôn ra như dây khoai lang.

...Nhưng tôi thì chịu chết.

Từ khi biến thành jelly, mấy thứ đó biến mất sạch sành sanh rồi... nên tôi hoàn toàn mù tịt.

Thế là, trước tiên tôi ngậm sợi mì ở miệng.

Rồi dùng phần jelly quanh miệng kéo sợi mì vào.

Độ khó của việc này thực ra còn dễ hơn việc tạo ra răng để nhai.

Vì không phải tạo ra thứ gì mới, chỉ là... cảm giác như đang kéo vật gì đó vào bên trong thôi.

Nhưng kết quả lại chẳng mấy hài lòng.

Cảm giác cứ như đang xem một chiếc máy xay thịt chạy ngược vậy.

Mì không được hút vào sồn sột mà trông như nước mũi hay nước miếng bị hít ngược vào trong mũi.

Sợi mì chạm vào cơ thể bị kéo lê lên, khiến nước dùng dính đầy người.

Dù sao thì nó cũng thấm vào trong nên không vấn đề gì... nhưng cảnh tượng thất vọng đến mức khiến khối jelly của tôi xìu xuống.

Thử hết cách này đến cách khác... tôi mới nhận ra cơ thể con người phức tạp đến nhường nào.

Mọi thứ vốn dĩ tôi được hưởng thụ một cách vô thức, giờ phải tự tay tái hiện thủ công... khó kinh khủng.

Chuyện nhai và hút lại gian nan đến thế sao?

Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ cơ thể tôi không có khoảng trống... nhưng cái thân xác này vốn đâu cần không gian như thế....

Ư, đau đầu quá.

Cuối cùng, tôi từ bỏ ý định húp mì và ngoan ngoãn ăn nốt phần còn lại.

Trong lúc tôi mải suy nghĩ, mì đã nở ra rất nhiều.

Nhưng với tôi bây giờ, mì nở ra nghĩa là lượng nhiều lên, nên hóa ra lại hay.

Cứ thế, vào một ngày nọ trong chuỗi ngày bình thường(?) ấy.

Tôi tiến lại gần Kim Chun-soo, người đang ngồi trong phòng quản lý nhìn chằm chằm vào thứ gì đó.

Phía sau tôi, Jung-sik và Dae-sik cũng lạch bạch bám theo.

Nếu ai đó thấy thiếu mất một đứa thì tôi xin khẳng định đó không phải là ảo giác đâu.

Giờ chuyện này cũng chẳng còn lạ lẫm gì, nên tôi quyết định không bận tâm nữa.

...Cảm giác chắc cũng giống như nhìn đứa em cứ ru rú trong nhà vậy.

Thực ra cũng chẳng có ai mắng mỏ gì... nên tôi không thấy có vấn đề gì lớn.

Chỉ là thấy nó dùng hình dáng của mình để lười biếng thì hơi ngứa mắt chút thôi.

Dù sao thì.

Thấy tôi tiến lại gần xem mình đang làm gì, Kim Chun-soo chỉ vẫy tay qua loa rồi tiếp tục công việc.

tôi bám vào sau ghế của anh ta, nhìn xem anh ta đang làm gì.

Khi tập trung nhìn cùng hướng với anh ta, tôi thấy trên màn hình lớn hiện ra khung cảnh có vẻ là khu vực xung quanh đây.

Nói cách khác.

...Một thế giới trắng xóa hiện ra trước mắt.

Nhìn khung cảnh chỉ toàn tuyết, đúng nghĩa "tuyết quốc", chứng PTSD từ lâu của tôi lại bắt đầu trỗi dậy.

Sở dĩ nó không trở nên tồi tệ hơn là vì.

Không có ai ra lệnh cho tôi phải dọn sạch chỗ đó cả.

Nếu bảo tôi ra ngoài kia dọn tuyết, tôi sẵn sàng ngất xỉu ngay lập tức.

...Dù biết chuyện đó sẽ không xảy ra nên tôi cũng chẳng lo lắng lắm.

Đúng lúc đó.

Thấp thoáng phía xa, tôi thấy thứ gì đó trông như hàng rào sắt.

Tập trung tầm nhìn... đúng là hàng rào sắt thật.

Nhìn cấu trúc giống hệt những thứ thường thấy gần doanh trại quân đội, khối jelly của tôi bỗng sôi sùng sục.

Cảm giác ngứa miệng muốn thốt ra lời, nhưng may là tôi không có miệng để mà tuôn ra.

Mà này.

Nhìn hàng rào sắt và tuyết thế kia... tôi cũng lờ mờ đoán được đây là đâu rồi.

Nơi hội tụ đủ những yếu tố này chắc chỉ có thể là đường biên giới với "quốc gia đó" thôi nhỉ?

Nếu trong lúc tôi còn đang ngơ ngác ở cơ sở khác mà mùa đã chuyển sang đông... thì cũng chẳng có gì lạ.

Bởi vì tin tức vẫn thường đưa tin vùng giáp ranh với quốc gia đó tuyết rơi rất nhiều mà.

Dù tôi không ngờ nó lại đến mức này.

Nhưng mà.

Kim Chun-soo đang làm cái quái gì vậy?

Nhìn vào nơi trống không thế kia... để chữa lành tâm hồn à?

Đúng là nếu không phải lo dọn dẹp... thì đó là một cảnh tượng tuyệt đẹp.

Cảm giác như đang ngắm nhìn một đại dương làm bằng tuyết vậy.

Nhưng có vẻ không phải như thế, định xé tờ giấy ghi chú bên cạnh để hỏi thì đúng lúc đó.

Bùm!

Một thứ gì đó phát nổ trên màn hình.

Vụ nổ rất nhỏ nên khó nhìn rõ, nhưng chắc chắn có tiếng nổ vang lên, kèm theo tuyết bay tứ tán.

Tôi ngơ ngác khiến khối jelly sôi lên bùng bục.

Ngay sau đó, những tiếng nổ liên tiếp vang lên đồng thời.

Cứ như có thứ gì đó đang vừa kích nổ bom vừa chạy loạn xạ.

Và ở điểm cuối của những vụ nổ đó.

...Một bóng đen khổng lồ lộ diện.

Một thứ to lớn mà tôi chưa từng thấy trong đời.

Thứ xuất hiện cùng với vụ nổ... trông giống như một con rắn khổng lồ.

Nói là rắn vậy thôi chứ không phải kiểu mãng xà hay rồng thường thấy....

Nó gợi nhớ đến con quái vật trong một bộ phim điện ảnh chiếu từ lâu rồi.

Cái con quái vật lang thang trong sa mạc, phản ứng với âm thanh rồi trồi lên ăn thịt người ấy.

Thứ mang theo những vụ nổ đó phát ra một tiếng động khá lớn rồi lại biến mất vào trong tuyết.

Xung quanh vốn đang hỗn loạn, tuyết lại phủ lên, nhanh chóng trở lại vẻ trắng xóa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chứng kiến cảnh tượng đó.

Tôi cảm thấy khu vực này có gì đó không ổn.

Cứ tưởng đây chỉ là vùng biên giới với "quốc gia đó" khi vào đông thôi.

Nhưng có vẻ vấn đề không đơn giản như vậy.

Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, Kim Chun-soo có vẻ như đang ghi lại chuyển động của nó, anh ta thao tác trên bảng điều khiển để làm gì đó.

Nhìn Kim Chun-soo, tôi thầm cầu nguyện trong lòng.

Làm ơn đừng để tôi dính dáng gì đến thứ đó.

Chẳng biết phải cầu xin ai nên tôi lôi hết tên các vị thần mà mình biết ra.

Đã biến thành cái thân xác này rồi, chắc các vị thần cũng ở đâu đó quanh đây thôi nhỉ?

Hay là không phải?

Chịu thôi.

Dù sao thì chỉ cần thực hiện điều ước của tôi là được chứ gì?

Vài ngày sau đó.

Trong lúc đang lượn lờ quanh cơ sở, tôi bắt gặp Han Seo-ri và Kim Chun-soo đang nhìn vào màn hình với vẻ mặt nghiêm trọng.

Nhìn cứ như họ đang xem phim vậy, tôi đã cố nghĩ rằng không phải đâu.

Nhưng gương mặt của hai người họ trông đầy vẻ lo âu.

Vừa mới xong việc bận, gương mặt tươi tỉnh chưa được bao lâu đã lại u ám thế kia.

...Xem chừng sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.

Chẳng lẽ không có vị thần nào nghe thấy lời cầu nguyện của tôi sao?

Hay là... không được cầu nguyện như thế?

Tôi vô thức lạch bạch tiến lại gần hai người, nghe thấy họ đang trò chuyện bằng giọng thở dài.

"Anh nói là nó đang tiến lại gần đây sao?"

"Vâng. Tôi đã theo dõi từ mấy ngày trước... phạm vi hoạt động của nó đang dần mở rộng. Nếu tính toán của tôi không nhầm... thì nó đang hướng chính xác về phía viện nghiên cứu này."

"...Ừm."

...Vậy là cái thứ đó đang đến đây hả.

Tại sao chứ...?

Nghe tin sét đánh ngang tai như thể sóng thần sắp ập đến giữa đêm, tôi vô thức đưa tay vỗ bép vào trán.

Ngay sau đó, Han Seo-ri nhận ra sự hiện diện của tôi, cô ấy nhấc bổng tôi lên ôm vào lòng.

Han Seo-ri ôm chặt lấy tôi như thể muốn giải tỏa căng thẳng.

Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô ấy, tôi đang thấy hơi ngượng nghịu.

Thì thấy Kim Chun-soo đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Nhìn đôi mắt đầy vẻ ghen tị đó... tôi bỗng muốn trêu anh ta một chút.

Tôi nhìn anh ta, nhếch mép cười đắc ý, anh ta chớp mắt rồi hắng giọng một tiếng.

Phản ứng không như mong đợi làm tôi cụt hứng.

Sau đó, Han Seo-ri, người vừa ôm tôi để xả stress (theo ý tôi là vậy), cất giọng trầm thấp.

"Trước tiên... có lẽ việc viện nghiên cứu này đi vào hoạt động chính là nguyên nhân. Nếu vậy thì chỉ còn một cách."

"Cách gì ạ?"

Han Seo-ri khẽ rùng mình như người đang cảm thấy lạnh, rồi nói.

"Phải hạ công suất hoạt động xuống mức tối thiểu thôi."

"Ý viện trưởng là...?"

"Nghĩa là sẽ không có sưởi ấm hay gì hết. Trong thời gian tới. Cứ thử làm vậy xem... nếu có phản ứng thì phải tìm ra giới hạn đó."

Han Seo-ri thở dài một tiếng.

"Nhưng nếu nó vẫn cứ đuổi theo thì... thôi thì..."

Bỏ lửng câu nói, Han Seo-ri chẳng hiểu sao lại nhìn vào túi tri thức của tôi.

...Này, là đang nhìn tôi đúng không?

Ơ... ý cô là bảo tôi phải làm gì đó với thứ kia hả?

Điên rồi sao.

Này, tôi có thể hành động như một gã hàng xóm thân thiện, chứ đâu phải siêu anh hùng gì đâu?

Tôi bỗng muốn quay về phòng ngay lập tức.

Chúa ơi, Phật ơi, Allah ơi... còn ai nữa không nhỉ.

Tôi thầm tìm đến những vị thần đã không thực hiện yêu cầu của mình, cầu mong dự đoán của Han Seo-ri là đúng.

Lần này làm ơn hãy nghe con một lần đi.

Thế nhưng, trước cả cái tương lai phải đối đầu với thứ to lớn kia.

Cái lạnh thấu xương đã ập đến trước rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!