085-Thứ được làm từ thép
Thứ được làm từ thépCảm giác này còn kịch tính hơn cả tàu lượn siêu tốc... À không, dùng từ "kịch tính" liệu có ổn không đây?
Nếu ngồi trên này bằng cơ thể người thường, chắc tôi đã biến thành đống thịt xay trước khi kịp cảm nhận sự phấn khích rồi. Thế nên, thay vì kịch tính, gọi là kinh hoàng thì đúng hơn.
Mà thôi... thực tế thì hai cảm xúc đó cũng na ná nhau, cứ tạm gác chuyện đó sang một bên đã.
Vấn đề chính là tôi đang rơi vào tình cảnh cực hạn đó đây.
Thú thật thì lúc đầu tôi cũng hăng hái bám vào lắm... nhưng giờ thì hoàn toàn chẳng thấy lối thoát nào cả.
Đất đá hay thứ gì đó cứ liên tục va đập, lún sâu vào cơ thể tôi, còn tầm nhìn thì chỉ toàn một màu đen kịt.
Thỉnh thoảng khi lướt qua bên trong cơ sở, tôi còn nhận diện được xung quanh, nhưng ngoài những lúc đó ra, cảm giác chẳng khác nào bị chôn sống.
Tất nhiên, nếu bị chôn sống thật thì làm sao mà cảm nhận được cái thú vui... như đang chơi trò cảm giác mạnh này chứ.
Đúng là vậy đấy.
...Nhưng chẳng vui vẻ gì cho cam.
Bởi mỗi khi thoát ra khỏi một cái hố, đập vào mắt tôi lại là cảnh tượng cơ sở đang bị phá hủy thảm khốc.
Tôi lo rằng cứ đà này, nơi đây sẽ sụp đổ hoàn toàn hoặc rơi vào tình trạng không thể cứu vãn.
Dù trong tình cảnh này, tôi vẫn tin mình có thể làm được gì đó... nên mới mò đến phòng quản lý.
Nhớ không lầm thì Han Seo-ri bảo sẽ giúp đỡ... nhưng chẳng thấy giúp gì, chỉ thấy hơi lạnh sống lưng, có vẻ cô ấy vẫn chưa đến được phòng quản lý rồi.
Hoặc là.
Cơ sở đã nát bét đến mức cô ấy chẳng thể làm được gì nữa.
Vì nơi này đang bị tàn phá kinh khủng đến mức từ "tan tành" tự động nảy ra trong đầu tôi.
...Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây?
Tôi thì kiểu gì cũng sống sót được thôi, nhưng còn...
Nếu không sớm đưa nhiệt độ trở lại bình thường, hai người họ sẽ chết cống trước khi bị con rắn thép điên cuồng này xử lý mất.
Tôi thực sự không muốn điều đó xảy ra.
Thế nên.
Phải làm gì đó trước khi nó quậy tung mọi thứ lên mới được.
Tôi khiến cơ thể mình trở nên dính nhớp hơn, rồi bám chặt vào lớp vỏ cứng cáp của nó để tiến về phía trước.
Dù đã áp sát hết mức nhưng vị đất cát vẫn cứ xộc vào cơ thể, dù vậy, ít nhất tôi vẫn có thể cử động được.
Chẳng bao lâu sau.
Tôi đã chạm tới được mối nối giữa các bộ phận trên cơ thể nó.
Có vẻ ở giữa có bộ phận giống như khớp xương, tôi cảm nhận rõ rệt cơ thể vốn cứng ngắc của nó đang chuyển động phập phồng.
Nếu cắt đứt chỗ đó... liệu nó có tự diệt không nhỉ?
Biết đâu nó sẽ mất đi động lực di chuyển rồi dừng lại luôn không chừng.
Thật ra, rất khó để dự đoán chuyện gì sẽ xảy ra.
Đúng là khi còn mang thân xác con người, tôi rất thích phiêu lưu và luôn tìm kiếm những điều huyền bí.
Nhưng thực tế, tôi chỉ thực sự được tận mắt chứng kiến những điều đó sau khi biến thành jelly mà thôi.
Vốn dĩ những thứ tôi tiếp xúc khi còn là người đều nằm trong phạm vi thường thức, hoặc là...
...Toàn là những suy đoán viển vông, trật lất.
Đến cả nguyên lý hoạt động của thứ này tôi còn chẳng nắm rõ, nên việc đoán xem cắt đứt nó sẽ ra sao... cũng giống như tung một con xúc xắc đa diện rồi đoán mặt số vậy.
Thậm chí đó còn là con xúc xắc mà các mặt không phải là số, mà là những ký hiệu kỳ quái khác.
Tệ thật đấy.
Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không làm gì.
Bám chặt lấy mối nối trên thân con rắn thép, tôi len lỏi vào bên trong và tìm thấy một phần lồi ra.
Tôi nhìn cái túi tri thức vẫn đang xoay mòng mòng trên đầu mình.
Rồi dùng cơ thể bao phủ lấy phần lồi đó.
Tôi định sẽ bắt đầu từ đây, nung chảy rồi nuốt chửng cơ thể nó.
Ở bên ngoài thì khó mà tìm được những điểm yếu như vậy, nhưng bên trong mối nối này thì lại khá là "an lạc".
Tất nhiên, "an lạc" là khi so với bên ngoài thôi, chứ nếu con người mà chui vào đây thì chắc chắn sẽ sớm văng tung tóe những thứ chất lỏng không mấy hay ho ra khắp nơi rồi.
Dù sao thì.
Trong lúc đó, tôi cảm nhận được phần lồi ra bên trong cơ thể mình đang từ từ tan chảy.
Một cái vị hơi buồn nôn, giống như đang liếm sắt vậy. Lại còn có cả vị như đang liếm máu từ đôi môi bị nứt nẻ nữa.
Cảm giác cứ tê tê... giống như đang ăn món gì đó bỏ nhiều tiêu Tứ Xuyên vậy.
...Cảm giác là thế thôi chứ nó dở tệ, không gì sánh bằng.
Thứ này không phải là thứ bỏ tiền ra mua để ăn, mà dù có được trả tiền để ăn thì tôi cũng thấy không đáng.
Nhưng vì cảm nhận được mùi vị đã là một điều đáng mừng, nên tôi đành nhẫn nhịn như một đứa trẻ đang phải ăn món mình ghét, cố sức nung chảy nó.
Một lúc sau.
Không phải là ảo giác, tôi cảm nhận được chuyển động của nó đã chậm lại đôi chút.
Trong lúc đó, cơ thể tôi đã nung chảy được một phần khá lớn mối nối của nó.
Ầm ầm ầm.
Một tiếng động lớn vang lên, và rồi cái thân xác mà tôi đang gặm nhấm đã dừng lại ngay bên trong cơ sở.
Thật may mắn, có vẻ như việc phục hồi cơ sở đã thành công, ánh đèn sáng rực đã thắp lên trong dãy hành lang vốn bị bóng tối bao trùm.
...Dù vì bị hư hại nên ánh sáng cứ chập chờn, thỉnh thoảng lại bắn ra những tia lửa điện tạch tạch.
Nhưng phục hồi được là tốt rồi, một cảm giác an tâm dâng lên trong lòng tôi.
Gạt chuyện đó sang một bên, nhờ có ánh sáng mà tôi bắt đầu nhìn rõ tình trạng cơ thể của nó.
Có lẽ do tôi đã nhấm nháp nãy giờ nên thân hình thép của nó đang ở trong trạng thái lủng lẳng.
...Dù có hơi quá lời một chút nhưng dùng từ đó là chính xác nhất rồi.
Bộ phận máy móc kết nối các khối thép đã lộ ra, chỗ tôi ăn mòn đã hơi nghiêng đi, tôi nghĩ chỉ cần thêm một chút nữa thôi là nó sẽ đứt lìa.
Nhờ vậy mà nó cũng ngừng cử động.
Có lẽ do hệ thống đã hoạt động trở lại, tôi cảm nhận được những luồng khí ấm áp đang chạm vào cơ thể mình.
Thế là khối jelly khẽ phì phì, sủi bọt.
...Gì đây.
Hóa ra... dễ hơn tôi tưởng nhỉ?
Đang lúc đắc thắng, hớn hở tập trung nung chảy cơ thể nó thêm nữa thì đột nhiên.
Cạch, cạch... Cạch!
Một chuỗi âm thanh bất tường vang lên từ bên trong cơ thể nó.
Cảm thấy rợn người, tôi lập tức lăn mình đi.
Ngay sau đó, một thứ giống như tia laser bắn thẳng vào vị trí tôi vừa đứng.
Thép bị trúng tia laser phát ra tiếng xèo xèo... nghe cứ như tiếng nướng thịt vậy, rồi tan chảy ra.
Những giọt sắt nóng chảy rơi xuống tí tách, cho thấy tia laser đó mạnh đến nhường nào.
Đúng là "nhỏ mà có võ", cái tia laser bé tí như một dấu chấm mà lại kinh khủng thế kia.
...Nghĩ đến cảnh suýt chút nữa là biến thành món súp jelly sủi bọt, tôi lại thấy nôn nao cả người.
Vù vù.
Lại là cái âm thanh đáng ghét đó.
Vì khe hở đã rộng đủ để đứng lên nên tôi vừa mới đứng dậy đã phải vội vàng hạ thấp trọng tâm.
Ngay lập tức, một tia laser nữa lại quét qua, sượt sát túi tri thức.
Cái túi tri thức bị sượt qua liền sủi bọt sùng sục rồi bộp một tiếng, nổ tung.
Cảm thấy lạnh cả người, tôi vội vàng di chuyển.
Dù túi tri thức mới lại mọc ra ngay nhưng tôi nghĩ cứ ở lại đây thì nguy hiểm quá.
Mà khoan đã.
Rốt cuộc là thứ gì đang bắn ra những tia laser hung ác đó vậy?
Định tự sát kéo theo tôi luôn à?
Lúng túng né tránh tia laser, tôi bò ra ngoài và bám vào lớp vỏ của con rắn thép đang đung đưa.
Khi ra ngoài, có vẻ tia laser không đuổi theo tôi nữa.
Thở phào một cái, tôi khẽ ngước mắt nhìn vào bên trong mối nối.
Và rồi, ở đó...
Một thứ robot trông như bước ra từ phim ảnh hay trò chơi đang bay lơ lửng.
Một thứ giống như drone với thiết kế đậm chất tương lai...
Nó xoay camera qua lại như đang quan sát xung quanh, rồi có vẻ như nghĩ rằng tôi đã biến mất, nó phát ra một âm thanh kỳ lạ.
Chẳng bao lâu sau, từ hướng được cho là bên trong thân con rắn thép, vài chiếc drone khác có vẻ ngoài tương tự nhưng hơi khác một chút bay đến.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ nhìn, những chiếc drone đó bắt đầu sửa chữa con rắn thép tại vị trí mối nối bị ăn mòn.
Khác với tia laser mạnh bạo lúc nãy, chúng bắn ra những tia laser yếu hơn để gắn kết những chỗ bị lỏng, một vài chiếc drone còn đột ngột tự phân rã rồi biến thành linh kiện để phục hồi con rắn thép.
...Chứng kiến cảnh tượng như hiện thực hóa niềm đam mê của cánh đàn ông đó, tôi ngẩn người ra nhìn, miệng không ngừng sủi bọt.
Rồi tôi sực tỉnh.
Giờ không phải lúc để ngồi xem kịch.
Chỉ cần bọn chúng sửa xong là con rắn thép sẽ hoạt động trở lại... chuyện đó thì đến đứa trẻ mẫu giáo cũng biết.
Nhưng mà.
...Phải làm sao đây.
Quyết định thì đưa ra rồi, nhưng hành động thế nào thì tôi chịu.
Hay là cứ phá nát hết mấy cái drone đó nhỉ?
Cái con bắn laser mạnh thì hơi... đáng sợ thật, nhưng nếu tiếp cận gần được thì chắc cũng ổn thôi.
Bọn chúng có hình dạng khá dễ để nung chảy... chỉ cần áp sát được là tôi có thể nuốt chửng chúng.
Đang liếc nhìn bọn chúng để vẽ ra lộ trình tối ưu trong đầu thì.
[Nghe thấy tôi nói không?]
Đột nhiên giọng của Han Seo-ri vang lên.
Cảm thấy ngỡ ngàng, tôi khẽ rung rinh khối jelly, Han Seo-ri liền cười khì một tiếng rồi nói nhỏ nhẹ.
[Không biết cậu đã làm cách nào, nhưng nhờ cậu chặn đứng thứ đó mà tôi đã nắm bắt được khá nhiều thông tin rồi.]
Đúng là Han Seo-ri có khác!
Vậy là giờ tôi chỉ cần nhảy xuống cơ sở là xong đúng không?
Đang lúc tôi định giảm độ dính để chuẩn bị rơi xuống thì.
Giọng nói của Han Seo-ri vang lên như sét đánh ngang tai.
[Ở phía sâu bên trong, tôi đang cảm nhận được một tín hiệu còn lớn hơn cả những thứ ở gần cậu nữa. Thế nên... dù nói thế này có hơi ngại, nhưng chắc cậu phải đi vào trong để... giải quyết nó rồi.]
Đôi tay tôi lại trở nên dính nhớp.
Dù là để bám lại vào con rắn thép.
...Nhưng biết đâu đó lại là chất lỏng chảy ra thay cho nước mắt thì sao.
Phải rồi.
Cuối cùng thì vẫn cứ là như vậy.
[Anh Chun-soo sẽ sớm đến để hỗ trợ cậu đi vào trong.]
Ồ.
Nghe... đáng tin cậy... ghê nhỉ.
Trong lúc tôi còn đang thở dài bằng những tiếng sủi bọt.
Từ góc cua của cơ sở phía sau lưng tôi.
Kim Chun-soo đang chạy thục mạng, mồ hôi nhễ nhại.
Trên đầu anh ta, Alice (Dae-sik-i) đang bám chặt, tay chân múa may quay cuồng như đang hô hào: "Xung phong! Xung phong!".
Và trên tay Kim Chun-soo.
Đang cầm một thứ trông như... bom.
Ơ.
Chờ chút.
Không lẽ anh định ném cái đó đấy chứ?
Người ta nói điềm gở chẳng bao giờ sai quả không sai mà.
"Chết mất thôi, thật đấy!"
Cùng với tiếng hét đầy uất ức của Kim Chun-soo.
Thứ giống như quả bom trên tay anh ta vẽ nên một đường parabol trên không trung, lao thẳng về phía tôi.
Quả nhiên, cái tên này đúng là hợp với danh xưng Phàm phu thật mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
