Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 081-Không phù hợp

081-Không phù hợp

Không phù hợp

Tách, tách.

Ngọn lửa trại bập bùng cháy rực một màu đỏ thắm.

Củi khô chất trên giá đỡ vững chãi cháy mãnh liệt đến mức khiến người ta lập tức liên tưởng đến hai chữ "lửa trại".

Cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp bốn phương tám hướng, nơi này mang lại cảm giác như đang ở một khu nghỉ dưỡng khá ổn, thế nhưng...

Nếu quan sát kỹ xung quanh, hẳn ai cũng sẽ phải nghiêng đầu thắc mắc.

Cũng phải thôi.

Cảnh tượng quanh đống lửa đang cháy rực kia hoàn toàn không liên quan gì đến một khu cắm trại yên tĩnh hay thiên nhiên rộng lớn.

Thay vì ánh trăng dịu nhẹ và bầu trời như được pha từ những dải màu, thứ đập vào mắt lại là trần nhà trắng xóa và lạnh lẽo.

Nơi lẽ ra phải có tầm nhìn thoáng đãng với những cánh rừng trải dài, thì giờ đây lại bị những bức tường kín mít chặn đứng.

Tách... cạch.

Tàn lửa bắn ra từ đống củi, một thanh củi đen ngòm rơi xuống sàn.

Mặt sàn nơi thanh củi rơi xuống cũng chẳng phải là thảm cỏ xanh hay nền đất xốp, mà là những viên gạch lát nhân tạo.

Một cảnh tượng kỳ quặc: đốt lửa trại ngay trong tòa nhà.

Nhưng dường như chẳng ai bận tâm đến điều đó. Một bóng đen nhỏ nhắn đổ dồn lên thanh củi vừa rơi xuống sàn.

Cái bóng lơ lửng ấy dần đậm nét hơn, tiến lại gần thanh củi.

Chủm.

Khi cái bóng chuyển sang màu đen kịt, một thứ gì đó màu xanh lam đã nuốt chửng thanh củi vào trong cơ thể.

Danh tính của nó, không ai khác, chính là Jung-sik trong hình dạng một con cá voi nhỏ.

Vốn đang tỏ ra hứng thú với đống lửa, nó ngậm lấy thanh củi đen vừa bắn ra rồi ngúng nguẩy cơ thể một cách tinh nghịch.

Trên người Jung-sik lúc này gắn một cặp gạc hươu màu đỏ nhỏ xíu và một quả cầu đỏ trông có vẻ hơi buồn cười.

Trông nó cứ như đang hóa thân thành tuần lộc Rudolph vậy.

Dù bản gốc là cá voi nên nhìn hơi gượng ép, nhưng tóm lại là trông nó vẫn ra dáng lắm.

Và có một ánh mắt đang dõi theo Jung-sik.

'Sao nó lại ăn cái đó nhỉ?'

Đó là cô bé Jelly đang đội chiếc mũ Santa màu đỏ.

Đội chiếc mũ Santa như để tông xuyệt tông với tuần lộc Jung-sik, cô bé nhìn Jung-sik với tâm trạng lo lắng như thể đang trông chừng đứa trẻ bên bờ suối.

Không biết ăn cái đó vào có bị đau bụng không nữa...

Ngồi bên cạnh cô bé Jelly đang mải suy nghĩ là Dae-sik-i. Nó cũng không mặc bộ đồ thường ngày mà đang diện trang phục Santa màu đỏ.

Dae-sik-i (thực chất là Alice) mặc bộ đồ trông như được cải biến từ váy liền thân màu đỏ, nó tỏ vẻ rất hài lòng với diện mạo của mình nên cứ lắc lư thân hình búp bê sang trái rồi sang phải.

Trái ngược với một Dae-sik-i đang ngồi bên phải lắc lư không ngừng.

Ở phía bên kia của cô bé Jelly, So-sik-i trông có vẻ lười biếng như thể mọi chuyện trên đời đều là gánh nặng, nó ngồi gác tay lên chiếc hộp.

Trên đầu cô bé Jelly lúc này là những món đồ trang trí trông như đồ thừa sau khi trang trí cây thông.

Chúng bị cắm một cách cẩu thả đến mức người ta phải thấy lạ vì cô bé không tiêu hóa luôn đống đó.

Phía sau So-sik-i là một cây thông Noel khá lớn.

Dưới chân cây thông chất đầy những hộp quà, nhưng đáng tiếc chúng chỉ là đồ trang trí, bên trong chẳng có gì cả.

Và nếu nhìn xa hơn một chút về phía sau nhóm của cô bé Jelly.

Có thể thấy một chiếc lều đã được dựng lên.

Đốt lửa trại và dựng lều trong nhà.

Đây là một cảnh tượng mà bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ thấy kỳ quái.

Chẳng bao lâu sau, tiếng khóa kéo của chiếc lều vang lên. Han Seo-ri bước ra ngoài trong tình trạng quấn chặt chăn, hai hàm răng đánh vào nhau cầm cập.

Trên đầu cô cũng đội một chiếc mũ màu đỏ giống như cô bé Jelly.

Han Seo-ri lảo đảo bước ra cùng chiếc chăn, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh cô bé Jelly.

"Hà... Quả nhiên quanh đây là ấm nhất."

Cô thở dài một hơi thườn thượt.

Khi cô thở ra.

Làn khói trắng tỏa ra khắp nơi như hơi thở của rồng.

Thẫn thờ nhìn làn khói trắng đó một lúc, Han Seo-ri như sực nhớ ra điều gì, cô khẽ đứng dậy rồi lục lọi xung quanh.

Sau khi tìm thấy ấm nước và đổ vào đó làn nước lạnh ngắt sắp đóng băng, cô đặt ấm lên đống lửa rồi nói.

"Uống cacao không...?"

Han Seo-ri nhìn cô bé Jelly với giọng điệu có chút ngập ngừng.

Nghe thấy tiếng cô, cô bé vốn đang sủi bọt bong bóng bỗng khẽ khựng lại, rồi chậm rãi gật đầu.

Chứng kiến cảnh đó, Han Seo-ri vừa xuýt xoa thổi vào đôi bàn tay lạnh giá, vừa lẳng lặng chuẩn bị pha cacao.

Rồi cô nhận ra cử động của cô bé Jelly có chút cứng nhắc.

'...Không lạnh sao ta.'

Cơ thể có vẻ hơi cứng lại rồi.

Trong lúc pha cacao nóng vào cốc sứ, Han Seo-ri nhớ lại chuyện đêm qua.

Cô đã bận rộn chuẩn bị để giảm tỷ lệ vận động của viện nghiên cứu xuống mức tối thiểu theo đúng kế hoạch.

Bởi nếu chậm trễ hơn nữa, rất có thể họ sẽ phải đối mặt với những chuyện không hay mà chẳng kịp làm gì.

Dù sao thì.

Trước khi giảm tỷ lệ vận động của viện nghiên cứu, những việc họ đã chuẩn bị như sau.

Đầu tiên, như đã thấy lúc nãy, họ đốt một đống lửa trại để giữ ấm trong suốt thời gian cái lạnh thấu xương kéo đến.

Vì vẫn phải duy trì các lỗ thông hơi để không khí lưu thông nên chuyện này không thành vấn đề.

...Và cũng vì phải tiết kiệm các loại nhiên liệu khác, nên họ chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc dùng loại nhiên liệu này.

Tiếp theo, họ mang đến quanh đó các loại thực phẩm để ăn trong một thời gian và... dù thật khó tin, nhưng họ đã mang cả trang thiết bị để ngủ bụi ngay trong tòa nhà.

Cuối cùng.

Để xua tan cái lạnh điên rồ này dù chỉ một chút.

Họ đã mang cây thông và những bộ trang phục hóa trang vốn bị vứt xó trong kho ra.

Vì cũng đúng dịp nên... việc này cũng phần nào giúp họ giải tỏa căng thẳng.

Nhưng để có thể thảnh thơi tận hưởng thì...

Trời quá lạnh.

May mắn duy nhất là không có những cơn gió lạnh buốt giá thổi qua.

Nếu mà còn có gió nữa thì...

'Ư.'

Chẳng dám tưởng tượng luôn.

Han Seo-ri khẽ lắc đầu, đúng lúc đó tiếng hơi nước thoát ra từ ấm nước vang lên.

Cô nhấc ấm ra và bắt đầu cho bột cacao vào những chiếc cốc sứ đã xếp sẵn.

Vì bột bị đông cứng nên việc này không hề dễ dàng.

Phía sau Han Seo-ri đang mải mê xúc bột cacao.

Kim Chun-soo, người đang ngủ trong một chiếc lều khác, lảo đảo bước tới.

Anh đang mặc một bộ đồ hóa trang tuần lộc màu nâu.

Trông anh cứ như chỉ cần đội thêm cái đầu thú vào là sẽ biến thành Rudolph ngay lập tức vậy.

Sự góp mặt của Kim Chun-soo khiến không khí Giáng sinh càng thêm đậm nét.

...Mặc dù họ chẳng hề muốn nhận những món quà "kinh hoàng" sắp được gửi tới chút nào.

Kim Chun-soo ngồi phịch xuống trước đống lửa trong bộ đồ thú.

Han Seo-ri khẽ cười rồi hỏi.

"Anh Chun-soo cũng uống cacao nhé?"

"...Nếu được thì tốt quá ạ."

"Được thôi... Vậy thì, anh... đào cái này ra đi."

"À, vâng."

Nghe vậy, Han Seo-ri đưa hũ cacao đã đông cứng như đá cho Kim Chun-soo. Ngay lập tức, Kim Chun-soo mồ hôi nhễ nhại bắt đầu "khai quật" nó.

Cứ thế, không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Mùi hương ngọt ngào cùng làn khói nóng hổi từ những chiếc cốc sứ tỏa ra ngào ngạt quanh đống lửa.

Cách uống cacao của mỗi người...

Lại hoàn toàn khác nhau.

Dae-sik-i dùng đôi tay búp bê cầm chặt cốc sứ, khẽ thò phần jelly ra để hút cacao.

Có vẻ như nó không muốn chui ra khỏi cơ thể Alice.

Jung-sik thì vùi mặt vào cốc sứ, để cacao tràn vào trong cơ thể.

Trông nó cứ như đang bơi lội trong đống cacao vậy.

So-sik-i đang nằm ườn bên cạnh cô bé Jelly thì cắm một chiếc ống hút lớn lên đầu, rồi vươn xúc tu từ sau lưng nhúng vào cốc sứ.

Có thể thấy làn nước đen ngòm đang được hút lên qua chiếc xúc tu mảnh khảnh.

Dù lười vận động nhưng có vẻ nó không thể cưỡng lại được chuyện ăn uống.

Và cuối cùng là nhân vật chính, cô bé Jelly.

Cô bé vẫn ngồi thẫn thờ với chiếc mũ Santa trên đầu, rồi đưa cốc sứ lên miệng.

Han Seo-ri và Kim Chun-soo, những người đang mân mê chiếc cốc ấm áp, nhìn thấy hành động của cô bé Jelly thì không khỏi chăm chú quan sát.

Bị nhìn chằm chằm, cô bé Jelly sủi bọt bong bóng một hồi, rồi nghiêng cốc.

Thế là.

Tòng tòng.

Dòng nước đen ngòm chảy dọc theo cơ thể cô bé một cách nhớp nháp.

"A..."

"Ôi trời..."

Nhìn thấy cảnh tượng cô bé thất bại khi cố bắt chước mình, Han Seo-ri và Kim Chun-soo nở nụ cười gượng gạo rồi tiếp tục uống cacao.

Trong lúc đó, cô bé Jelly nhìn dòng cacao đang chảy xuống, phát ra những tiếng bập bùng rồi cho luôn cả chiếc cốc vào trong cơ thể và lộn ngược lại.

Cacao tuôn ra như màu vẽ được pha vào nước.

Cô bé Jelly đẩy hết những thứ đang dính nhem nhuốc trên người vào trong, rồi rút chiếc cốc sứ ra.

Chiếc cốc sạch bong như vừa được rửa xong được đặt xuống sàn với một cử chỉ có chút bất mãn.

Thấy vậy, Han Seo-ri khẽ cười, cô uống nốt phần cacao còn lại rồi đứng dậy.

"...Vậy chúng ta đi kiểm tra xem tình hình thế nào nhé."

"Đi giữa chừng không khéo chết còng queo vì lạnh mất."

Thấy Han Seo-ri nhìn mình với vẻ mặt dửng dưng, Kim Chun-soo lập tức đưa ra lời bào chữa.

"...N-Nhanh rồi về thôi ạ. Còn phải ăn uống nữa chứ."

Hai người đứng dậy, thu dọn trang bị rồi sải bước về phía phòng quản lý.

Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, cô bé Jelly có vẻ hơi bồn chồn.

'...Không biết là cái gì nhưng cầu mong là nó có hiệu quả.'

Cô bé nhớ lại ánh mắt Han Seo-ri nhìn mình ngày hôm đó.

Lúc ấy Han Seo-ri không nói gì với cô bé Jelly.

Nhưng cô bé gần như đã nhận ra theo bản năng.

Rằng nếu không có... thành quả nào, thì việc phải đối đầu với thứ gì đó đang hiển thị trên màn hình kia...

Sẽ là phần việc của mình.

'...Thật quá đáng.'

Nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện đó thật không ổn chút nào.

Dù cô bé đã từng vượt qua mê cung, tiêu diệt đống đồ hộp sinh sôi vô hạn, và giúp con cá voi bay lượn trên bầu trời được yên nghỉ.

...Nhưng thứ hiển thị trên màn hình trông vô cùng đáng sợ.

Đặc biệt là hình thù trông khá to lớn dù nhìn từ khoảng cách rất xa.

Nếu nhìn gần... chắc chắn nó phải khổng lồ lắm.

'Bảo mình phải làm gì với cái thứ đó chứ...?'

Đúng là cô bé Jelly rất thích thám hiểm và tìm tòi những điều chưa biết.

Nhưng đây không phải là tìm tòi, mà là...

Chẳng phải là đi nộp mạng sao...?

Dù nghĩ vậy, nhưng cô bé Jelly vẫn cảm thấy hơi khó chịu nếu cơ sở mà mình đã vất vả giành lại được lại không thể sử dụng.

'...Nó nghĩ nó là ai chứ.'

Trong lúc cô bé Jelly đang nhen nhóm sự thù địch vô cớ, tiếng bước chân của hai người quay trở lại vang lên.

Vì không cảm nhận được cảm xúc gì từ tiếng bước chân, cô bé Jelly bình tĩnh chờ đợi hai người xuất hiện.

Cầu mong.

Sẽ có kết quả tốt đẹp.

Cô bé chờ đợi mà chẳng hề hay biết rằng cơ thể jelly của mình đang run rẩy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!