Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 079-Cuộc sống thường nhật thay đổi

079-Cuộc sống thường nhật thay đổi

Cuộc sống thường nhật thay đổi

"Nào, chuyển giúp tôi cái này luôn nhé? Cứ mang đến chỗ lúc nãy là được."

Trong số những thay đổi của cuộc sống thường nhật, điều tôi cảm nhận rõ rệt nhất chính là...

...Han Seo-ri đã bắt đầu sai bảo tôi làm việc.

Nếu hỏi chẳng phải trước đây cô ấy vẫn luôn giao việc cho tôi sao, thì có thể nói rằng những việc hiện tại mang một sắc thái hoàn toàn khác.

Cho đến giờ, những gì Han Seo-ri "nhờ vả" đều là những việc khiến tôi thấy hứng thú và kích thích "máu phiêu lưu" trong tôi.

Dù tôi ghét làm việc, nhưng cảm giác lúc đó giống như đang đứng giữa ranh giới của sở thích và công việc hơn. Còn những việc Han Seo-ri giao cho tôi bây giờ...

...Lại khiến tôi nhớ về những ngày còn là con người.

Những việc không muốn làm nhưng vẫn phải làm.

Những việc vặt vãnh... chẳng liên quan gì đến phiêu lưu.

Chẳng lẽ cô ấy đột nhiên lập ra tôn chỉ "kẻ không làm việc thì đừng hòng có cái ăn" sao?

Sau khi đăng ký tôi vào diện ngoại lệ, cô ấy bắt đầu giao cho tôi những công việc cực kỳ, cực kỳ bình thường.

Chẳng hạn như việc chuyển đống hành lý chất đống ở lối ra vào vào bên trong như lúc này.

Việc vận chuyển chiếc quạt điện đã tháo rời còn có chút hồi hộp, nhưng những thứ chất đống sau đó lại là những món đồ chẳng mấy thú vị.

Khi cùng những đứa Jelly khác chuyển chúng vào trong, tôi lại thấy tự ti và khổ sở, tự hỏi không biết mình khôi phục cơ sở này để làm cái quái gì nữa.

Dù vậy, không phải chỉ toàn những điều tệ hại.

Sau khi đăng ký tôi và đám Jelly vào diện ngoại lệ, thái độ của Han Seo-ri khi sai bảo tôi cũng có chút thay đổi.

Dù đôi mắt đầy rẫy sự tò mò và phấn khích khiến tôi thỉnh thoảng thấy lạnh sống lưng vẫn như cũ.

Nhưng tôi cảm giác cô ấy không còn coi tôi là một thực thể gọi là "Điểm đặc dị" nữa, mà đối xử như một thứ gì đó gần giống con người.

Dù có vẻ vẫn chưa hoàn toàn coi tôi là người, nhưng sắc thái đã khác hẳn so với việc nhìn một đối tượng nghiên cứu hay một thứ gì đó dễ thương.

Bằng chứng rõ nhất chính là căn phòng đã được thay đổi.

Dù không nói ra, nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra những căn phòng tôi từng ở trước khi đến đây vốn là để giam giữ thứ gì đó.

Nhưng... căn phòng Han Seo-ri đưa cho tôi lần này lại khác.

Dù bên trong chưa có đồ đạc gì vì còn phải lấp đầy dần, nhưng nó trông giống như một căn phòng dành cho "người" bình thường.

Không phải là căn phòng trắng toát đến mức phát điên vì ám ảnh cưỡng chế, mà là những bức tường được dán giấy với màu sắc mang lại cảm giác thoải mái.

...À mà, cái đó không phải sơn mà là... khụ.

Cái đó cũng phải thay thôi.

Dù sao thì.

Cô ấy vừa giao việc, vừa sắp xếp cho tôi một căn phòng bình thường nhưng cũng thật đặc biệt.

Và nếu như trước đây tôi luôn ở thế bị động, chỉ biết chờ đợi cô ấy hoặc Kim Chun-soo đến.

Thì giờ đây, tôi đã có được tự do đi lại.

Thực tế, đây chính là điều mang tính quyết định nhất.

Dù tôi cũng chẳng rõ tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Giờ đây, không chỉ lúc chuyển đồ mà bất cứ khi nào tôi cũng có thể tự do ra vào phòng.

Nếu muốn gặp Han Seo-ri, tôi chỉ cần mở cửa bước ra và gõ cửa phòng bên cạnh là xong.

Dù tôi chưa thực sự làm thế bao giờ.

Tất nhiên, đó là một sự tự do không hoàn hảo vì tôi không thể ra khỏi cơ sở này, nhưng dù sao tự do vẫn là tự do.

...Thú thật, nếu quyết tâm thì tôi vẫn có thể ra ngoài được, nhưng đúng hơn là tôi không cảm thấy cần thiết phải làm vậy.

Ra ngoài kia thì bốn bề cũng chỉ toàn tuyết là tuyết, tôi chẳng thiết tha gì.

Mà khoan đã.

Đất nước mình có vùng nào tuyết phủ quanh năm suốt tháng thế này không nhỉ?

Tôi cố lục lọi ký ức nhưng chẳng tìm thấy gì.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định bỏ cuộc.

Ừm.

Thì... chắc là cũng có ở đâu đó thôi.

Mảnh đất này tuy nhỏ nhưng thời tiết nóng lạnh thất thường đủ kiểu, biết đâu lại có nơi tôi chưa từng biết đến.

Nếu không thì.

Hay là nơi này cũng bị biến đổi như thế vì Điểm đặc dị?

Chịu thôi, chẳng biết được.

Dù sao thì nếu mùa đông đã đến từ lúc nào không hay, tôi cũng chẳng muốn ra ngoài làm gì.

...Nếu thời tiết ở đây thực sự vĩnh viễn như thế này.

Thì ý chí muốn ra ngoài của tôi tụt dốc không phanh luôn.

Mà tôi cũng chẳng có ý định đó.

Tôi đâu còn ở cái tuổi chơi ném tuyết hay nặn người tuyết nữa.

Đang mải suy nghĩ xem có nên đếm lại tuổi tác từ đầu khi đã mang thân hình này không...

Thì tôi bỗng cảm thấy hơi đói bụng.

Sau khi hoàn thành công việc Han Seo-ri giao và nằm ườn trong phòng, tôi lồm cồm ngồi dậy.

Nhìn quanh thì thấy mấy đứa Jelly khác cũng có vẻ mất tinh thần, chắc là cũng đang đói rồi.

Nếu là trước đây, tôi sẽ phải đợi cho đến khi Han Seo-ri hoặc Kim Chun-soo mang thức ăn đến.

Nhưng giờ thì khác rồi.

Tôi đứng dậy bước ra ngoài.

Rồi lần theo ký ức hướng về phía nhà bếp.

Vốn dĩ nơi đó không phải nhà bếp, nhưng sau khi Kim Chun-soo và Han Seo-ri hì hục sửa sang, nó đã trở thành một không gian bếp núc.

Nghĩa là.

Giờ đây hễ đói là tôi có thể tự mình tìm cái ăn.

Không cần phải mòn mỏi chờ đợi người ta dâng cơm tận miệng nữa.

...Dù trong thâm tâm tôi vẫn thấy được người khác chăm sóc thì thích hơn, nhưng thế này cũng không tệ.

Và lại.

Hai người họ trông có vẻ rất bận rộn, nên việc thúc giục đòi ăn cũng hơi... quá đáng.

Nhìn họ đi lại với khuôn mặt phờ phạc như thể chẳng được ngủ nghê tử tế, tôi cứ ngỡ họ sai bảo tôi làm việc là vì muốn mượn cả tay mèo ấy chứ.

À không, phải là tay Jelly mới đúng.

Dù sao thì cũng là vậy đấy.

Bước vào trong, tôi tiến về phía nơi lưu trữ thực phẩm.

Dù không có thịt tươi nhưng có khá nhiều đồ hộp và thực phẩm ăn liền.

Nhận ra trong số đó không còn những gói thực phẩm đóng hộp của Công ty Soylent Purple mà tôi từng thích ăn, tôi bỗng thấy một cảm giác kỳ lạ.

Không phải tôi tiếc nuối vì món khoái khẩu biến mất.

Mà khi nghĩ rằng những việc mình làm đang gây ảnh hưởng đến thế giới... tôi lại thấy có chút phấn khích.

Sự bất thường mà tôi hằng mong đợi.

Trở thành Jelly cũng tốt đấy chứ.

Dù chưa đến mức đó, nhưng tôi nghĩ mình cũng có chút lòng cảm kích vì đã được nếm trải cảm giác này.

Đứng lặng một lát để cơ thể Jelly sủi bọt lục bục, tôi dùng cơ thể mình quấn lấy mấy gói mì tôm.

Theo thói quen từ thời còn là người, tôi định chỉ lấy một gói, nhưng rồi dừng lại đếm số lượng.

Dae-sik-i, Jung-sik, So-sik-i.

Và cả tôi nữa.

...Có vẻ một gói là không đủ rồi.

Cơ thể Jelly lại sủi bọt, tôi tặc lưỡi nghĩ thầm chẳng còn cách nào khác rồi lấy thêm bốn gói mì nữa.

Cùng với một cái nồi lớn đặt bên cạnh.

Tại sao lại là năm gói á?

Thú thật, nếu tính đến sức ăn của mấy đứa kia thì mười gói cũng chẳng thấm tháp gì...

Nhưng mì tôm cũng đâu còn nhiều, biết làm sao đây?

Tôi bước lên cái bục ai đó đã đặt sẵn, hứng nước vào nồi rồi bật bếp.

Hồi còn lẻn vào căn phòng trọ cũ, tôi phải ăn mì sống vì sợ bị phát hiện... Nghĩ lại thì giờ đời tôi đã lên hương hơn nhiều rồi.

Tôi xé hết đống mì ra rồi đổ gói rau sấy vào nồi.

Lúc đó tôi mới nhận ra một điều.

Hóa ra khi đổ như thế này, vụn rau sẽ vương vãi ra ngoài nhiều hơn tôi tưởng.

...Nhìn những thứ đáng lẽ phải dính trên người mình lại bám chặt vào cơ thể rồi bị tiêu hóa ngay lập tức kèm theo tiếng lục bục, tôi mới sực tỉnh.

Vừa chờ đợi vừa cảm nhận hương vị của đống rau sấy đang bị tiêu hóa, nước bắt đầu sôi.

Tôi không ngần ngại đổ hết các gói gia vị vào.

Ngay lập tức, tôi đã có thể nếm được vị nước dùng mì tôm.

Có lẽ do tôi đổ mạnh tay quá nên nước mì sóng sánh như sóng vỗ, bắn tung tóe lên người tôi.

Nhưng chẳng vấn đề gì cả.

Nếu là trước đây, chắc tôi đã nhảy dựng lên chửi thề "Á nóng quá, đệch!" rồi.

Nhưng với tôi trong hình hài Jelly, việc này chẳng khác nào đang nếm vị cả.

Nước dùng mằn mặn đúng ý tôi, có vẻ tôi căn nước chuẩn đấy chứ.

Ngay sau đó, tôi thả mì vào trong chiếc nồi đang bốc khói nghi ngút.

Việc này cũng thật tiện lợi.

Đến cả hơi nóng cũng chẳng thể làm cơ thể tôi bị bỏng.

Hừm.

Có khi cái thân xác này...

...Lại có tài năng nấu nướng cũng nên.

Tầm này thì dù dầu mỡ có bắn vào, tôi chắc cũng chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.

Đang mải mê với tài năng mới phát hiện của mình.

Tôi cảm nhận được có ai đó đang tiến lại gần.

Đằng nào thì không cần quay đầu tôi cũng nhìn thấy hết, nên tôi cứ đứng yên đó.

Hóa ra là Han Seo-ri với khuôn mặt mệt mỏi, vừa đi vừa khịt khịt mũi tiến lại.

"Ơ? Mùi gì thế này... Ồ?"

Cô ấy lững thững bước tới, nở một nụ cười hài lòng rồi khẽ thốt lên đầy cảm thán.

Hừm.

Có vẻ Han Seo-ri cũng bị sốc trước tài nấu nướng của tôi rồi.

Đang lúc cảm thấy khóe miệng như sủi bọt vì đắc ý.

Rột rột.

Bụng Han Seo-ri đánh trống biểu tình.

"A..."

Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt ngượng nghịu.

Chắc là thấy xấu hổ lắm đây.

Trông mặt cô ấy có vẻ hơi đỏ lên thì phải.

Nhìn Han Seo-ri một lát, tôi lẳng lặng vặn nhỏ lửa rồi bước xuống khỏi bục.

"Hửm?"

Bỏ lại tiếng thắc mắc của cô ấy sau lưng, tôi đi vào kho và tìm thấy một chiếc nồi nhỏ, cùng với một cái muôi và kẹp gắp.

Trở ra ngoài, tôi lại leo lên bục, dùng kẹp gắp mì ra và múc nước dùng vào nồi nhỏ.

Han Seo-ri nhìn tôi với vẻ mặt khó tả.

Rồi cô ấy cất lời với khuôn mặt có chút cảm động.

"Cậu định cho tôi à?"

...Nghe cô ấy hỏi thế, tôi cũng thấy hơi ngại.

Dù sao thì tôi cũng đã nấu mỗi đứa một gói rồi, nên chia cho cô ấy một phần cũng chẳng sao.

Đứa nào không phục thì tự đi mà nấu.

Dù sao thì.

Sau khi đưa chiếc nồi nhỏ cho Han Seo-ri, tôi bê chiếc nồi lớn nóng hổi bước xuống bục.

Trong lúc tôi bê chiếc nồi nặng trịch quay về phòng, tiếng của Han Seo-ri vẫn vọng lại từ phía sau.

"...Nhưng mà ai dạy cậu nấu mì thế nhỉ? Anh Chun-soo chỉ cho cậu à?"

Cảm giác như có một dòng Jelly lạnh toát đang chảy dọc sống lưng tôi.

...Kệ đi, cô ấy đã bảo tôi là thiên tài rồi, nên chắc tầm này cũng không sao đâu nhỉ?

Tôi vội vàng lạch bạch băng qua hành lang để về phòng.

Đến lúc đó tôi mới sực nhớ ra mình quên mang bát để chia mì.

...Thôi thì cứ thế mà ăn đại vậy.

Cái thân hình này làm thế được nên cũng tiện lắm.

Dù Han Seo-ri đi theo sau có vẻ hơi đứng hình một chút.

Dù sao thì.

Cơ sở mới chuyển đến này cũng khiến tôi khá hài lòng.

Thật bình yên.

...Mà thường thì cứ hễ nói ra mấy lời này là y như rằng có chuyện xảy ra cho xem.

Mặc kệ đi.

Trái ngược với cảm giác hơi lấn cấn trong lòng.

Mì tôm ngon thật đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!