084-Hạt giống
Hạt giốngHan Seo-ri và Kim Chun-soo bắt đầu cử động cơ thể đang dần đông cứng khi nghe thấy những âm thanh vọng lại từ một nơi khá xa.
Gương mặt của cả hai trông chẳng mấy tốt đẹp vì nhiều lý do khác nhau.
Cái lạnh buốt giá không thua gì một đợt băng giá cực độ khiến cơ thể họ trở nên chậm chạp, thậm chí cảm giác đau đớn đã bắt đầu lan đến tận các đầu ngón tay, ngón chân, nên điều này cũng là lẽ đương nhiên.
Và thêm vào đó.
'...Không ngờ mình lại được giúp đỡ theo cách này.'
Han Seo-ri nhớ lại dáng vẻ của 7496-KR lúc nãy.
Nó đã giao các cá thể phân tách cho họ với một dáng vẻ khá bi tráng (dù trông vẫn rất đáng yêu).
Rồi nó còn vẫy tay ra hiệu như bảo họ hãy mau đi đến phòng quản lý.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Han Seo-ri cảm thấy tâm trạng vô cùng phức tạp.
Đúng như cô nghĩ, 7496-KR rất thông minh... Điều đó khiến cô thấy vui mừng ngay cả trong tình cảnh này.
Thế nhưng... việc nhận được sự giúp đỡ từ 7496-KR theo cách này là điều cô chưa từng ngờ tới, nên trong lòng vẫn thấy bàng hoàng.
Dĩ nhiên, nếu không bị tấn công như thế này thì cuối cùng 7496-KR cũng sẽ được đưa vào thực địa thôi....
Nhưng chuyện đó và tình cảnh hiện tại... mang lại cảm giác rất khác nhau.
Khác đến mức cô cảm thấy hơi tự ti khi nảy sinh những suy nghĩ như vậy.
Han Seo-ri lắc đầu thật mạnh.
Việc cô sử dụng 7496-KR theo cách này là để giảm thiểu thiệt hại cho con người... và để ngăn không cho 7496-KR rơi vào tay những kẻ nguy hiểm.
Nên đây là chuyện bất khả kháng.
Đáng lẽ phải là như vậy.
Han Seo-ri cảm nhận được sự ngọ nguậy của con búp bê đang ôm trong lòng và cô bé Jelly nhỏ nhắn đang bám chặt trên lưng mình, một cảm giác kỳ lạ dâng trào.
Cảm giác kỳ lạ đó kết nối với hình ảnh 7496-KR đang vẫy tay ra hiệu cho cô và Kim Chun-soo đi về phía phòng quản lý.
'...Liệu làm thế này có thực sự ổn không?'
Han Seo-ri cảm thấy một nỗi tội lỗi mơ hồ.
Dù là để giảm bớt sự hy sinh của con người, nhưng làm vậy có đúng không?
7496-KR đang đánh cược mạng sống của chính mình... để bảo vệ chúng ta cơ mà?
'Dù mình không hề đồng tình với tư tưởng của lũ Hoàng Hôn gì đó....'
Dù sao thì lũ khốn đó cũng chỉ coi nó là công cụ, nên nói là đồng tình thì thật nực cười.
Cô biết mình không nên có những suy nghĩ này.
Bởi đó là một trong những quy tắc quan trọng nhất.
Một quy tắc đỏ chót được viết ra từ kết cục chẳng mấy tốt đẹp của những kẻ bị các thực thể đặc dị mê hoặc.
Han Seo-ri chợt nhận ra.
Rằng suy cho cùng, đó cũng chỉ là quy tắc được đặt ra từ góc nhìn của con người.
Dù ý nghĩ đó nhanh chóng bị sự lý trí dập tắt, nhưng hạt giống nhỏ bé ấy dường như đã được gieo sâu vào trong lòng cô.
Từ lúc nào không hay.
Chẳng ai biết hạt giống đó sẽ lớn lên như thế nào.
Khả năng cao nhất là nó sẽ thối rữa rồi biến mất.
Nhưng biết đâu đấy.
Nó sẽ trở thành một mầm non nở ra những suy nghĩ khác biệt.
Chẳng mấy chốc, hạt giống suy nghĩ ấy đã bị vùi lấp không còn dấu vết.
Bởi đối với cô lúc này.
Việc sử dụng khoảng thời gian mà 7496-KR đã đánh đổi được một cách không lãng phí mới là điều quan trọng nhất.
Han Seo-ri và Kim Chun-soo cử động cơ thể đang dần cứng đờ, nhanh chóng tiếp cận phòng quản lý, mở cửa bước vào trong.
Có lẽ nhờ 7496-KR mà tình trạng của phòng quản lý vẫn còn rất tốt.
Han Seo-ri vội vàng tiến đến bảng điều khiển, đôi tay thoăn thoắt cử động để khởi động cơ sở vật chất.
...Nhưng có lẽ do một thứ gì đó to lớn đã di chuyển, nên không thể khởi động ngay lập tức được.
Han Seo-ri thở dài khi đang thao tác trên bảng điều khiển.
Làn hơi trắng xóa phả ra từ đôi môi xinh đẹp của cô.
"Cần phải sửa sang lại một chút rồi."
"C-có nhiều không cô?"
Kim Chun-soo run rẩy với vẻ mặt choáng váng. Không rõ anh run vì lạnh hay vì lo lắng do không thể khởi động ngay lập tức.
Cũng có cùng cảm xúc đó, Han Seo-ri vừa đánh dấu những điểm đỏ trên màn hình nhỏ vừa lên tiếng.
"Không... Có lẽ là may mắn nên những chỗ cần phục hồi không nhiều như tôi tưởng."
"Chuyện này mà cũng gọi là may mắn được sao?"
"...Đừng nói mấy lời đó nữa, kiểm tra xong rồi thì mau cử động đi. Bật thiết bị phát tín hiệu và thiết bị liên lạc lên. Trừ khi anh muốn lãng phí thời gian mà 7496-KR đã giành được cho chúng ta."
"Vâng!"
Kim Chun-soo lấy những thứ được cất giữ cẩn thận trong lòng ra và bắt đầu khởi động từng cái một.
Trong lúc đó, Jung-sik đang dập dềnh trên đầu anh bỗng bay bổng lên.
Kim Chun-soo cảm thấy đỉnh đầu lành lạnh, khẽ chép miệng.
'...Cảm giác ấm hơn mình tưởng.'
Thực ra việc nó chịu ngồi yên nãy giờ đã là một phép màu rồi, nên dù thấy hơi tiếc nuối nhưng Kim Chun-soo cũng không đưa tay ra với Jung-sik.
Anh không muốn tốn sức vì bị nó tông thẳng vào người nếu lỡ chạm tay vào.
Đúng lúc đó.
Dae-sik-i (Alice) từ trong lòng Han Seo-ri leo xuống, lon ton chạy về phía Kim Chun-soo.
Đến sát chân anh, Dae-sik-i khẽ chạm nhẹ vào chân Kim Chun-soo.
Đang đeo thiết bị liên lạc, anh cảm nhận được thứ gì đó chạm vào chân mình nên cúi xuống nhìn, và thấy Dae-sik-i đang giơ hai tay lên cao.
"...?"
Với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh ngơ ngác nhấc Dae-sik-i lên.
Ngay lập tức, Dae-sik-i leo lên vai anh, rồi bò lên mặt và nằm bò ra trên đỉnh đầu Kim Chun-soo.
Sau đó, Dae-sik-i vỗ vỗ như muốn giục anh mau đi thôi.
"Phụt."
Thấy Han Seo-ri bật cười, Kim Chun-soo cảm thấy mặt mình nóng bừng. Anh định nhấc Dae-sik-i xuống nhưng Han Seo-ri đã ngăn lại.
"Biết đâu nó lại giúp ích được gì đó? Hình như kẻ tháo tung chiếc quạt điện... cũng là cá thể số 1 và số 2 đấy."
"Ư... Tôi hiểu rồi."
Dù tình hình đang khẩn trương, nhưng khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi ấy nhanh chóng tan biến, cả hai quay lại với vẻ mặt nghiêm túc.
Sau đó, Kim Chun-soo rời khỏi phòng quản lý để đi phục hồi cơ sở vật chất.
Còn Han Seo-ri tiếp tục thao tác trên bảng điều khiển để hỗ trợ anh.
Có một ánh mắt đang lặng lẽ quan sát cô từ phía sau.
Đó chính là So-sik-i, đứa mà Han Seo-ri đã quên chưa gỡ xuống.
So-sik-i đón nhận ánh sáng tỏa ra từ màn hình và bảng điều khiển.
Lớp da của nó khẽ lấp lánh trong im lặng.
*
*
*
*
Dù đã quyết tâm đối đầu, nhưng sự mịt mờ vẫn không hề thay đổi.
Ầm ầm ầm.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng thứ gì đó đang tiến lại gần mình... nhưng chỉ dừng lại ở đó.
Đúng lúc ấy.
Mặt đất rung chuyển rồi bắt đầu nứt toác ra như một chiếc bánh quy bị bóp vụn.
Cùng với tiếng Phu-oát!, mặt đất nứt ra, những mảnh vỡ sắc nhọn bắn tung tóe khắp nơi.
Một cái hố lớn lại xuất hiện trên sàn nhà.
Vừa suýt soát né được nó, tôi vừa cảm nhận hương vị của những mảnh vỡ găm vào cơ thể, đồng thời nghiền ngẫm lại dáng vẻ của nó mà tôi đã thoáng thấy trong tích tắc.
Đầu tiên, phần 'đầu' của thứ vọt lên từ dưới đất... trông giống một chiếc máy hút bụi hơn là một con rắn.
...Tất nhiên, máy hút bụi thì sẽ không có những thứ sắc nhọn như muốn xé nát mọi thứ thế kia.
Ngoại trừ điểm đó ra, phần còn lại khá giống rắn.
Chuyển động như được chia thành từng đốt.
Chỉ khác là toàn bộ cơ thể nó được làm từ chất liệu cứng như thép.
Tôi chợt nghĩ nếu bám vào những đốt bị tách rời đó, có lẽ mình sẽ cưỡi được nó.
Nhưng mà.
...Cưỡi rồi thì sao?
Thật lòng mà nói, bám vào đó chắc chỉ tổ khiến cơ thể mình bị nghiền nát rẹt rẹt thôi.
Dù cảm giác cơ thể đang tái tạo dạo này có thể chịu đựng được, nhưng nếu không có lý do gì thì tại sao phải cố bám vào chứ?
Hừm.
Nếu bám vào, biết đâu sẽ tìm thấy lối thoát.
...Giống như lúc chui vào miệng con cá voi vậy.
Nếu thế, cách tốt nhất để thâm nhập vào bên trong nó có lẽ là bám vào cơ thể nó.
Tất nhiên, nếu đứng đợi ở nơi nó vọt lên thì có thể tự chui vào trong người nó được thôi.
Nhưng nhớ lại cơ thể từng bị cắt rời của mình... tôi thấy đó không phải là một ý kiến hay cho lắm.
Bỏ qua con đường trông có vẻ an toàn để nhảy xuống vực thẳm... chẳng phải đó là ý tưởng của một kẻ điên sao?
...Nếu bám vào người nó mà vẫn không có cách nào thì mới phải nhảy vào miệng nó, nhưng hiện tại tôi không muốn làm thế chút nào.
Dù có tái tạo được đi chăng nữa, cảm giác cơ thể bị cắt rời cũng chẳng dễ chịu gì.
Dù sao thì.
Như hiểu được suy nghĩ của tôi.
Ầm ầm ầm....
Tôi cảm nhận được sự hiện diện của nó đang tiến về phía mình.
Mà nhắc mới nhớ.
Hình như nó đang nhắm vào tôi... nhưng tại sao lại là tôi chứ?
Tôi đã làm gì sai à?
Vụ con cá voi thì tôi chỉ đoán mò thôi... nhưng chẳng phải nó cũng có lý do để nhắm vào tôi sao?
Dù có thể nói là khiên cưỡng.
Nhưng vì kẻ đã chết không thể trả lời được nên giờ đây đó là chân lý rồi.
Vậy lý do con rắn sắt kia nhắm vào tôi là gì?
Vì là máy móc... nên chắc không phải là nó muốn tôi giết nó đâu nhỉ.
Hay là phải?
Có lẽ tôi đang suy nghĩ quá theo kiểu con người... À, giờ tôi đâu còn là con người nữa.
Dù sao thì đó cũng là một thực thể đặc dị... chắc chắn không phải là loại máy móc thông thường.
Ngay từ đầu, việc một loại máy móc như thế này được phát triển mà tôi không hề hay biết gì mới là điều đáng sợ hơn cả.
Nên chắc chắn nó là thực thể đặc dị rồi.
...Vậy thì cũng phải nói năng gì đi chứ.
Thật là bực mình mà.
Chắc hẳn Han Seo-ri và Kim Chun-soo cũng cảm thấy như thế này khi đối diện với tôi.
Giờ thì tôi đã hiểu tại sao họ lại liều mạng dạy chữ cho tôi rồi.
Ầm ầm ầm!
Trong lúc tôi đang thương cảm cho hai người họ, rung chấn ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Nghĩ lại thì có lẽ không cần phải tạo thêm hố mới, nên tôi cứ lởn vởn quanh cái hố mà nó đã đào sẵn.
Nghĩ lại thì cái hố này to thật.
To đến mức nếu xếp tôi thành một hàng dài dằng dặc thì mới chạm tới được bờ bên kia.
Bên trong con rắn to xác vô tri kia chứa đựng thứ gì nhỉ?
Một sự tò mò chưa từng có bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Chắc tất cả là nhờ tôi đã thay đổi tâm thế.
Ngay sau đó.
Những mảnh vỡ đổ ập xuống ngay sát bên cạnh phần trần nhà đã thủng, và nó xuất hiện.
Nhanh chóng lùi lại, tôi vừa ăn những mảnh vỡ vừa né tránh nó.
Sau đó, tôi vươn tay về phía khối thép đang uốn lượn và bám chặt lấy cơ thể nó.
Cảm nhận đầu tiên của tôi khi bám vào thứ to lớn và cứng cáp này là.
...Liệu sau khi chuyện này kết thúc, cơ sở này có còn nguyên vẹn được không.
Một suy nghĩ đầy điềm chẳng lành.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
