Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 083-Tôi ngầu đét

083-Tôi ngầu đét

Tôi ngầu đét

Xoay vòng vòng.

Túi tri thức khẽ động đậy rồi bắt đầu xoay tít như cánh quạt trực thăng.

Kim Chun-soo và Viện trưởng Han Seo-ri đi phía sau nhìn nó với ánh mắt như đang chiêm ngưỡng một vật thể lạ.

Đặc biệt là đôi mắt của Han Seo-ri, chúng lấp lánh đầy vẻ mong đợi, cứ như đang tự hỏi lần này tôi định cho cô ấy xem cái gì.

Nhưng đáng tiếc thay.

...Chính tôi cũng chẳng biết tại sao nó lại xoay tít mù như thế.

Tôi đoán là nó đang cảm nhận được thứ gọi là "điểm đặc dị"... nhưng tại sao lại phản ứng thế này nhỉ?

Tôi chỉ muốn biết cái gã vừa tấn công căn phòng lúc nãy đang ở đâu thôi mà.

Bảo là hỏng... thì cũng không đúng vì nó là một phần cơ thể tôi, có lẽ khả năng khác cao hơn.

Chẳng hạn như kẻ đã đục cái lỗ khổng lồ trên trần nhà kia to lớn đến mức có thể cảm nhận được từ mọi phía.

Chắc là vậy rồi.

Nếu ở khoảng cách gần mà mục tiêu lại to lớn đến mức việc cảm nhận trở nên vô nghĩa thì cũng có thể xảy ra chuyện này.

Thật lòng thì tôi cũng thấy hơi bí bách vì chẳng thể hỏi han kiểu: "Này túi tri thức, làm tốt vào nhé."

Tôi chợt nghĩ, có lẽ đây chính là cảm giác mà Han Seo-ri và Kim Chun-soo dành cho mình.

Trong lúc đó, Han Seo-ri vẫn nhìn tôi với gương mặt thúc giục "mau cho tôi xem cái gì đi"... và cả Kim Chun-soo cũng chẳng biết từ lúc nào đã gia nhập đội ngũ đó.

Đây chính là áp lực mà một thiên tài phải chịu đựng từ những người xung quanh sao?

Bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt ấy, tôi có cảm giác mình phải xoay túi tri thức thật mạnh rồi bay vút lên trời luôn mới phải đạo.

...Nhưng nếu làm thế bây giờ, chắc chỉ có đống jelly là bắn tung tóe khắp nơi thôi.

Và lại.

Việc thể hiện sự bất mãn đó với hai người họ... dường như không phải là một ý kiến hay.

Tình trạng của hai người họ, sau khi mất đi đống lửa, đang chuyển biến xấu một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.

Tôi có thể thấy chuyển động của họ dần chậm lại, chóp mũi và gương mặt vốn đỏ ửng vì lạnh giờ đã bắt đầu tái xanh.

...Phải nhanh chóng đến phòng quản lý để tăng nhiệt độ lên thì mới làm gì được.

Cũng là để... bảo toàn mạng sống nữa.

Dae-sik-i trông cũng có vẻ chật vật khi di chuyển.

Thấy tôi vẫn ổn thì bản thân Dae-sik-i chắc không có vấn đề gì, nhưng rắc rối nằm ở Alice, cơ thể mà nó đang trú ngụ.

Nhìn cơ thể con búp bê cứ cứng đờ lại vì lạnh mà tôi thấy xót xa quá.

Niềm an ủi duy nhất là Jung-sik và So-sik-i vẫn còn khá ổn định.

Đúng lúc đó.

Cánh cửa quen thuộc đã hiện ra phía trước.

Cánh cửa dẫn đến phòng quản lý.

Han Seo-ri và Kim Chun-soo dường như cũng nhận ra điều đó, gương mặt họ rạng rỡ hẳn lên.

Có vẻ giờ họ chẳng còn quan tâm đến việc túi tri thức của tôi đang xoay vòng vòng nữa rồi.

Mới nãy tôi còn thấy áp lực, mà giờ thấy họ mất hứng thú đột ngột thế này, cảm giác cứ kỳ kỳ sao ấy.

...Rốt cuộc là muốn tôi phải thế nào đây.

Dù sao thì.

Dù vấn đề chưa được giải quyết triệt để, nhưng ít nhất việc có thể giữ được mạng sống cho hai người họ cũng là một điều đáng mừ-

Mặt đất rung chuyển.

Đi kèm với tiếng ầm ầm vang dội.

Túi tri thức đang xoay vòng bỗng nhiên quay cuồng dữ dội hơn.

Cảm giác này khác hẳn với lúc thứ đó xuất hiện từ trần nhà.

Lần này không phải trần nhà... mà là mặt đất.

Ngay sát vách phòng quản lý mới đen chứ.

Ngay sau đó, Han Seo-ri cảm nhận được rung chấn, cô ấy lẩm bẩm với gương mặt cứng đờ:

"Nếu thứ đó xông vào phòng quản lý thì nguy to... Rốt cuộc nó đuổi theo cái gì mà đến tận đây nhỉ?"

"Vấn đề là chúng ta không biết đấy chứ..."

"Ưm..."

Hai người họ còn không biết thì làm sao tôi biết được.

Tôi cũng muốn góp vui vào cuộc trò chuyện đó lắm nhưng hiện tại thì bất khả thi.

Cảm nhận rung chấn ngày một lớn, tôi rơi vào trầm tư.

Tại sao cái gã đó lại tìm đến đây?

Cứ theo những gì hai người họ nói nãy giờ... thì thứ đó vốn là một điểm đặc dị ở quanh khu vực này.

Có lẽ vì cái quạt điện kia nên nó mới không còn cách nào khác.

Vậy yếu tố nào khiến nó đột ngột xông đến đây?

Thời gian để suy nghĩ không có nhiều. Tiếng động ngày càng lớn đồng nghĩa với việc điểm đặc dị sắp chạm tới nơi này.

"...Tiếc thật nhưng chúng ta phải lùi lại thôi. Đã biết đại khái vị trí rồi nên quay lại cũng không khó. Nếu cứ ở đây mà phòng quản lý bị phá hủy thì..."

Han Seo-ri bỏ lửng câu nói, nhưng cả tôi và Kim Chun-soo đều hiểu cô ấy định nói gì.

Dĩ nhiên là tôi... sẽ ổn thôi, nhưng tôi không muốn thấy hai người họ gặp chuyện chẳng lành.

Ngay sau đó, Han Seo-ri dẫn đầu, chúng tôi bắt đầu rời xa phòng quản lý.

Ầm ầm ầm!

Chẳng bao lâu sau.

Cùng với cơn địa chấn khiến việc đứng vững cũng trở nên khó khăn.

Mặt sàn vốn đang yên lành bỗng phun trào lên như núi lửa.

"Á!"

"Khư..."

Một thứ gì đó khổng lồ vọt ra từ mặt sàn nứt toác. Thứ vừa phá nát sàn nhà lại tiếp tục đâm xuyên trần nhà với tiếng động đinh tai nhức óc rồi lao đi đâu đó.

Lúc tháo chạy khỏi đống lửa tôi không nhận ra.

Nhưng giờ nhìn cái gã đang biến mất trên trần nhà kia, thân hình nó dài dằng dặc.

Tôi có vẻ đã hiểu tại sao nó lại đâm xuyên sàn rồi lao lên trần như thế.

Chắc là vì cơ thể quá dài và dày nên nó có muốn làm gì khác cũng chẳng được.

Và còn một điều nữa.

Cơ thể của thứ mà tôi cứ ngỡ là sinh vật kia... thực sự rất cứng, theo đúng nghĩa đen.

Dường như nó không được cấu tạo từ máu và thịt.

Vì nó biến mất quá nhanh nên tôi không thể nhìn rõ, nhưng tôi chắc chắn nó không phải sinh vật sống.

Kiểu như... một con rắn máy siêu khổng lồ chăng?

Chính tôi cũng thấy khó tin với những gì mình đang nghĩ, nhưng mặt khác, tôi đã đạt đến cảnh giới khá là bình thản rồi.

Dù việc nhìn thấy những thứ như vậy vẫn khiến tôi thấy kỳ thú và hồi hộp.

...Nhưng bảo là kinh ngạc vì sự tồn tại của chúng thì... giờ cũng thường thôi.

Dù sao thì.

Cuối cùng.

Nơi gã đó đâm xuyên mặt đất chui lên không phải là chỗ của Han Seo-ri, Kim Chun-soo hay đám Dae-Jung-So-sik-i.

Mà là ngay bên cạnh tôi.

Một phần jelly không kịp né tránh đã bị cắt đứt sắc lẹm, nhưng vết thương cỡ này với tôi chẳng là gì cả.

Dù vậy, Han Seo-ri và Kim Chun-soo vẫn tái mét mặt mày chạy lại chỗ tôi.

"Cậu... có vẻ vẫn ổn nhỉ."

"...Hình như lo lắng cho cậu là một sự lãng phí thì phải."

Vô sự là tốt rồi, anh có cần phải nói thế không hả.

Gác lại sự hụt hẫng đó, mục tiêu của con rắn thép kia có vẻ đã rõ ràng.

Hình như nó đang nhắm vào tôi.

Chà.

Trở thành cái thân hình này rồi nên sức hút của mình... đúng là ở đỉnh cao mà.

Dù tôi chẳng mặn mà gì với sự quan tâm này cho lắm.

Vừa lầm bầm than vãn, tôi vừa nhìn Han Seo-ri và Kim Chun-soo.

Giờ thì gương mặt họ đã tái xanh đến mức không còn từ nào tả nổi.

Trong tình cảnh con rắn thép có thể ập đến bất cứ lúc nào, lại không thể vào phòng quản lý, hai người họ... còn trụ được bao lâu nữa đây?

Chắc là không lâu đâu.

Suy nghĩ xong xuôi, tôi đặt Jung-sik lên đầu Kim Chun-soo, đưa Dae-sik-i cho Han Seo-ri ôm vào lòng, còn So-sik-i thì bám lên lưng cô ấy.

Sau đó, tôi chỉ tay về hướng phòng quản lý.

"...Cậu định làm mồi nhử sao?"

Tôi im lặng gật đầu jelly, Han Seo-ri thở dài một tiếng nhưng không nói thêm gì.

Dù sao thì cô ấy cũng định nhờ tôi xử lý, nên về cơ bản cũng chẳng có gì thay đổi.

Dẫu vậy, sắc mặt của hai người họ vẫn không khá hơn là bao.

Nhưng vì nghĩ rằng không còn cách nào khác, cả hai khẽ gật đầu rồi bắt đầu bước nhanh về phía phòng quản lý.

Trước khi gã kia quay lại.

"Khôi phục được thiết bị xong tôi sẽ giúp cậu ngay!"

Nhìn bóng dáng hai người họ xa dần sau câu nói đó, đống jelly của tôi khẽ sủi bọt.

Tôi không nghĩ mình đã trở thành anh hùng gì đâu.

Nhưng thật lòng mà nói.

Trông mình cũng... ngầu đấy chứ nhỉ?

Có lẽ hành động này xuất phát từ sự tự tin rằng mình sẽ không chết.

Mà thôi... dám hành động đã là tốt lắm rồi còn gì?

Tôi nở một nụ cười bằng jelly.

Để thu hút sự chú ý của con rắn thép, tôi nhặt một thanh sắt rơi gần đó lên.

Keng! Keng!

Tôi vừa gõ vào mọi thứ xung quanh vừa bước đi theo hướng ngược lại với phòng quản lý.

Rắn thép hay rắn gì thì cứ nhào vô đây hết đi!

Chẳng hiểu sao một sự tự tin không căn cứ lại trào dâng trong tôi.

Và như để đáp lại điều đó.

Ầm ầm ầm...

Lần này, trần nhà bắt đầu rung chuyển.

*

*

*

*

[Trong bối cảnh căng thẳng quân sự leo thang, Bộ Quốc phòng tuyên bố đã nổ súng đáp trả quyết liệt trước hành vi khiêu khích bằng pháo kích-]

Bên trong một quán cơm canh đâu đó ở Seoul.

Người đàn ông đang ăn cơm tặc lưỡi khi nghe giọng phát thanh viên vang lên từ tivi.

"Lũ Bắc Triều Tiên đang yên đang lành sao tự dưng lại giở quẻ thế nhỉ?"

"Ai biết, chắc lại hết gạo rồi chứ gì..."

"Một hai lần còn được, chứ thế này thì thật là."

Trên tivi đang đưa tin về những tiếng động lớn phát ra từ khu vực biên giới vài giờ trước.

Dù có đủ loại tin đồn thất thiệt, nhưng kết luận cuối cùng vẫn là phía bên kia biên giới đã bắn thứ gì đó.

Trước những câu chuyện vốn đã trở nên quá đỗi quen thuộc, quán cơm không hề hỗn loạn mà chỉ tràn ngập tiếng bàn tán xôn xao.

Người đàn ông vừa đổ nước kim chi vào bát cơm vừa cười khà khà lẩm bẩm:

"Bảo là bắn pháo mà chúng ta vẫn ngồi đây ăn cơm canh thế này đây."

"Chuyện ngày một ngày hai đâu. So với chúng ta thì mấy đứa đang trực ngoài tiền tuyến mới khổ kìa."

"Đúng thế thật... Mong là không có chuyện gì lớn."

Trong lúc hai người đàn ông đang vùi đầu vào bát cơm, trên tivi thoáng hiện lên hình ảnh như có thứ gì đó phát nổ, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang bản tin tiếp theo.

Những người ngồi trong quán cơm mỗi người góp một câu, dường như chẳng ai mảy may nghi ngờ về tình hình đó.

Chính vì thế.

Seoul ngày hôm nay vẫn an toàn.

Ít nhất là đối với họ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!