Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 117-Làm việc đi Jelly

117-Làm việc đi Jelly

Làm việc đi Jelly

Sau khi tiễn thiếu nữ Jelly, Hwang Bo-yul mang đống thiết bị để ở đằng xa lại và bắt đầu dựng trại tạm thời.

Kim Chun-soo, người đang lúng túng không biết phải làm gì, vội vàng tiến lại gần hỏi cô xem có cần giúp đỡ gì không. Hwang Bo-yul nhìn anh với ánh mắt hơi nghi hoặc, rồi với vẻ mặt không mấy hài lòng, cô giao cho anh vài việc vặt vãnh.

"Tôi hiểu rồi."

Nhớ lại bộ dạng thảm hại của mình lúc nãy, Kim Chun-soo tự nhủ nếu lần này không gỡ gạc lại, anh sẽ phải chịu đựng ánh mắt khó chịu đó cho đến tận khi quay về chỗ Han Seo-ri. Vì vậy, anh dồn hết sức bình sinh vào công việc được giao.

Vốn dĩ ở "viện nghiên cứu đó", Kim Chun-soo là người chuyên xử lý mọi loại việc tạp vụ, nên những yêu cầu của Hwang Bo-yul chẳng thể làm khó được anh. Không chỉ dừng lại ở mức không khó, mà anh còn hoàn thành chúng một cách gần như hoàn hảo.

Chiếc lều được dựng lên vững chãi và căng đét.

Dù chỉ là những việc lặt vặt như chuẩn bị nấu nướng và dọn dẹp xung quanh, nhưng Hwang Bo-yul, người đang lắp đặt một thiết bị máy móc nào đó, cũng phải thốt lên đầy thán phục.

"...Có vẻ anh rất thạo những việc này nhỉ?"

"Cứ làm mãi rồi cũng quen tay thôi ạ."

"Ra là vậy."

Vẻ mặt của Hwang Bo-yul giãn ra đôi chút, Kim Chun-soo thầm nghĩ mục tiêu của mình đã đạt được.

Thế nhưng, anh đã nhận ra quá muộn thứ đi kèm với sự công nhận đó.

"Vậy thì phiền anh qua đây giúp tôi một tay nhé."

"A, d-dĩ nhiên rồi."

Thứ đang chờ đợi Kim Chun-soo - người vốn tưởng chẳng có gì to tát - chính là việc phải nâng và giữ một vật nặng đến mức muốn gãy cả lưng.

"Tôi đã phân vân không biết có nên gọi những người khác đến không, nhưng thế này thì không cần thiết nữa rồi. May quá."

"V-vậy sao ạ?"

"Phải. Nhìn cái bộ dạng lúc nãy, tôi nghĩ nếu gọi họ ra đây bây giờ... dù khả năng thấp, nhưng biết đâu họ lại chẳng lao đầu xuống cái đầm lầy kia."

Kim Chun-soo thầm cảm thán trong lòng. Anh nhận ra cô không hề hành xử như một kẻ bạo chúa không có lý do.

'...Cô ấy cho họ quay về vì sợ họ gặp nguy hiểm sao.'

Đang gật đầu thán phục, Kim Chun-soo bỗng cảm thấy một luồng điện xẹt qua sống lưng, da gà nổi hết cả lên.

Khoan đã.

...Vậy chẳng phải tôi cũng đang gặp nguy hiểm sao?

Nghĩ lại thì, bảo anh là người đang ở trong tình trạng nguy hiểm nhất lúc này cũng chẳng sai. Tuy không nạp thêm thực phẩm đóng hộp, nhưng cho đến tận bây giờ, anh vẫn là người sinh hoạt ở khoảng cách gần nhất với thiếu nữ Jelly... Chẳng phải anh vẫn thường làm việc này việc nọ theo tiếng gọi của cô bé sao?

Dù tiếng gọi đó có vẻ không mang tính cưỡng ép, nhưng khi nhớ lại cảnh tượng lúc mới đặt chân đến đây, anh vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

...Mình thực sự ổn chứ nhỉ?

Kim Chun-soo nhớ lại hình ảnh thiếu nữ Jelly hiên ngang bước vào đầm lầy.

Dù đôi lúc anh thấy bực mình vì cô bé cứ hay gọi mình một cách tùy hứng mỗi khi có việc phiền phức, nhưng nghĩ kỹ lại, chính cô bé đã đánh thức anh khỏi giấc mơ khi anh sắp chết rét... và cả lần dụ con rắn thép đi nữa.

Nghĩa là... cô bé thực sự đã bảo vệ anh trong những tình huống nguy hiểm.

...Dù kể từ sau khi có cái năng lực thần giao cách cảm kỳ quái kia, vẫn chưa có biến cố nào xảy ra nên anh cũng chẳng rõ nữa.

'Có lẽ thâm tâm mình cũng đang xem thường con bé vì vẻ bề ngoài của nó.'

Kim Chun-soo cảm thấy có chút đắng chát. Cảm giác thật kỳ lạ khi nghĩ rằng mình đang được bảo vệ bởi một cô bé nhỏ nhắn hơn mình rất nhiều.

Nhưng nếu coi đó là một điểm đặc dị... thì chuyện này cũng chẳng có gì lạ, điều đó càng khiến tâm trạng anh thêm phức tạp.

Một đứa nhóc kỳ lạ, khác hẳn với những điểm đặc dị mà anh đã cố gắng không nhớ tới từ trước đến nay.

Đặc biệt là nhìn cách sinh hoạt hằng ngày, nó giống một cô bé lười biếng và tùy tiện hơn là một điểm đặc dị.

Và chính anh là người đã đưa thiếu nữ Jelly đến đây chỉ vì cô bé bảo hãy đưa đi mà chẳng suy nghĩ gì nhiều.

Dùng điểm đặc dị để giải quyết điểm đặc dị... Một việc tuy mang tính thử nghiệm nhưng phe họ lại chẳng mất mát gì.

Kim Chun-soo thầm thở dài.

Cảm giác như mọi hành động của anh từ trước đến nay đều đang bị phủ nhận.

'...Chắc là vì con bé đặc biệt thôi.'

Thế nhưng.

Càng nghĩ như vậy, anh càng cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng. Nếu con bé thực sự là một điểm đặc dị đặc biệt.

...Nếu nó thực sự là một đứa trẻ có tư duy như con người.

Thì việc bắt nó làm những chuyện này... liệu có đúng đắn không?

Vốn dĩ Kim Chun-soo sẽ ngừng suy nghĩ và tự nhủ đó là việc của cấp trên quyết định, nhưng lần này, những dòng suy nghĩ cứ thế nối đuôi nhau không dứt.

Người cắt ngang dòng suy nghĩ đó chính là Hwang Bo-yul, cô đang lắp đặt thứ gì đó.

"Anh đứng thẫn thờ làm gì đấy?"

"À, không có gì đâu ạ. Tôi chỉ đang nghĩ vẩn vơ một chút thôi."

"Vậy sao...? Dù sao thì cũng xong rồi, anh có thể đặt nó xuống được rồi đấy."

"Vâng."

Kim Chun-soo đặt vật đang cầm xuống với một tiếng động nặng nề. Ngay khi anh vừa buông tay, Hwang Bo-yul liền hí hoáy điều chỉnh, rồi một hình ảnh hiện lên trên màn hình kết nối với thiết bị.

[Bõm, bõm.]

Ngay sau đó, khung cảnh đầm lầy nơi thiếu nữ Jelly tiến vào hiện ra trên màn hình.

Có lẽ vì camera được treo trên cổ cô bé nên tầm nhìn thấp hơn dự kiến. Chính vì thế, những cái cây ẩm ướt xung quanh trông to lớn đến mức đáng sợ.

Vùng đầm lầy đang dần nhuốm màu hoàng hôn... mang lại cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Sự bất an luôn rình rập, như thể những thứ không rõ danh tính có thể nhảy xổ ra từ trong những cái cây khổng lồ kia bất cứ lúc nào.

Mặc kệ những điều đó.

Thiếu nữ Jelly vẫn bước đi không chút do dự, tiếng nước bì bõm vang lên như thể cô bé là người rất thông thuộc đường xá.

"...Không hề thấy sự do dự nào cả."

Trước lời lẩm bẩm của Hwang Bo-yul, Kim Chun-soo chỉ im lặng gật đầu, nhưng tâm trạng anh chẳng mấy vui vẻ.

Việc thiếu nữ Jelly di chuyển không chút do dự đồng nghĩa với xác suất cô bé đang tiến gần đến đáp án là rất cao. Điều đó cũng có nghĩa là họ có thể quay về sớm, nhưng....

Với Kim Chun-soo, cảm giác lại hơi khác một chút.

...Cái đứa nhóc vốn lười biếng và chỉ thích rong chơi đó lại đang di chuyển như vậy.

Không biết lúc này... con bé đang bước đi với tâm thế như thế nào nhỉ?

Kim Chun-soo nhìn những cái cây khổng lồ trên màn hình mà lòng đầy cay đắng.

Anh mải mê với cảm xúc đó đến mức không hề nhận ra Hwang Bo-yul bên cạnh đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ.

Đúng lúc đó.

Tõm!

"Hửm?"

"Ơ?"

Cùng với tiếng nước lớn, tầm nhìn bắt đầu trở nên mờ mịt, có vẻ như cô bé đã bị rơi xuống nước. Tiếng nước xao động làm bùn đất vẩn lên, màn hình trở nên bẩn thỉu khiến họ không còn biết thiếu nữ Jelly đang làm gì.

Không chỉ đơn thuần là vấp ngã, màn hình mãi vẫn không khôi phục lại được.

Thấy vậy, Hwang Bo-yul ấn nhẹ vào thái dương rồi thở dài. Bởi vì những người không thể quay về trước đây cũng đã biến mất theo cách như thế.

Hwang Bo-yul vốn chẳng mấy tin tưởng vào thiếu nữ Jelly, cô nhìn Kim Chun-soo rồi khẽ lẩm bẩm.

"Mấy thứ vừa lắp đặt chắc thành đồ bỏ đi rồi."

"...Tại sao ạ?"

"Thì bởi vì..."

Vì có vẻ con bé đó cũng thất bại rồi.

Hwang Bo-yul định nói vậy, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Kim Chun-soo, cô bỗng khựng lại như hóa đá.

...Đó là khuôn mặt tràn đầy niềm tin rằng thiếu nữ Jelly nhất định sẽ làm được.

'Quả nhiên là bị ô nhiễm tinh thần nặng rồi.'

Ngay khoảnh khắc Hwang Bo-yul thầm lắc đầu.

Tõm!

Màn hình vốn đang chìm trong bùn lầy bỗng nhuốm màu đỏ rực của hoàng hôn. Dù trên camera vẫn còn dính đầy thứ gì đó như bùn đất, nhưng rõ ràng là cô bé đã thoát được ra ngoài.

Bõm... bõm.

Ngay sau đó, chủ nhân của chiếc camera lại tiếp tục tiến bước vào đầm lầy như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Chứng kiến cảnh đó, Hwang Bo-yul không khỏi thán phục.

"...Có vẻ tôi đã đánh giá thấp con bé rồi."

"..."

Hwang Bo-yul thì thán phục, nhưng sắc mặt Kim Chun-soo vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao.

Mặc kệ hai con người đang mang những cảm xúc trái ngược nhau đó.

Mặt trời vốn treo cao trên đỉnh đầu bắt đầu lặn dần xuống phía sau đường chân trời.

*

*

*

*

A, chết tiệt, nhục quá đi mất.

Đang lững thững bước đi, tôi bỗng cảm thấy như mặt đất dưới chân sụp xuống.

Trong lúc còn đang bàng hoàng vì cảm giác lần đầu trải nghiệm này, cơ thể tôi đã mất thăng bằng và cắm đầu xuống nước.

Thế rồi, cái vị nước mà tôi đã cố công quên đi bắt đầu tràn ngập bên trong tôi. Không phải nước sạch, mà là cái vị tanh rình, hôi thối như rác rưởi, có cho cũng chẳng thèm ăn.

Cái vị này mà đưa cho người đang khát, chắc họ sẽ quay sang chửi tôi mất.

...Dù tôi có ăn vào thì cũng chẳng sao đâu.

Dù sao thì.

Tôi cứ tưởng mình chỉ vấp phải cái gì đó thôi, nhưng chẳng hiểu sao chân tôi cứ thế lún sâu xuống.

Cảm nhận được điều đó, tôi thấy thật kỳ lạ.

Đến cả một đứa có dấu chân mờ nhạt trên tuyết như tôi mà còn lún đến mức này... thì nếu là con người đặt chân đến đây....

Chắc họ sẽ lún sâu xuống mà chẳng kịp trở tay mất.

Biết đâu chui vào đây lại gặp được những người bị mất tích cũng nên.

...Chắc là họ cũng đến mức không thể cứu vãn được nữa rồi.

Nghĩ vậy khiến tâm trạng tôi chẳng mấy vui vẻ. Dù đã mang thân hình này, tôi vẫn đang tư duy như một con người mà.

Trong lúc cảm thấy đắng chát, tôi chợt nhớ đến chiếc vòng cổ trên cổ mình và bắt đầu cử động.

Đã hiên ngang bước vào như thể cứ tin tưởng ở tôi đi, vậy mà lại ra nông nỗi này.

Chắc chắn Han Seo-ri đang nhìn tôi rồi, thật chẳng còn cái nhục nào bằng.

Tôi khua khoắng cái cơ thể nhẹ bẫng của mình, rút đôi chân đang bị kẹt trong thứ gì đó mềm nhũn và dính dớp ra.

Vừa nghĩ thầm nếu là người thì chắc đã uống no bụng nước bùn mà chết rồi, tôi vừa đứng dậy, đập vào mắt tôi là khung cảnh bốn bề đều nhuốm một màu đỏ rực.

Cứ tưởng có sự kiện gì kỳ quái xảy ra, nhưng nhìn kỹ lại thì chỉ là hoàng hôn đang buông xuống thôi.

Dù vừa mới vùng vẫy trong vũng bùn xong, nhưng vùng đầm lầy dưới ánh hoàng hôn... trông cũng ra trò đấy chứ.

Nằm mơ tôi cũng không ngờ mình lại được thấy cảnh tượng này ở bán đảo Triều Tiên.

Cảm giác cứ như đang ở Amazon vậy.

...Nghe có vẻ hơi kỳ cục, nhưng tôi còn thấy như mình đang đi du lịch nước ngoài nữa cơ.

Hầy.

Tỉnh táo lại nào.

Mình đến đây để làm việc chứ không phải đi du lịch.

Ở nhà So-sik-i đang đợi mình về bật TV cho xem mà!

Tôi vắt sạch nước bùn đầy trong túi tri thức rồi lại tiếp tục bước đi.

Trong lúc tôi mải miết tiến bước giữa đầm lầy.

Mặt trời đã lặn.

Vùng đầm lầy nhuốm màu hoàng hôn tuy đẹp thật đấy. Nhưng khi bóng tối kéo đến cùng ánh trăng, nơi này lại toát lên một vẻ u ám đến rợn người.

Cảm giác như thể sẽ có một bàn tay nào đó bất thình lình thò lên từ dưới mặt đất vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!