Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

100-200 - 121-Không biết thì phải ăn đòn thôi

121-Không biết thì phải ăn đòn thôi

Không biết thì phải ăn đòn thôi?

Cảnh tượng hàng hà sa số những con cóc màu phân lao về phía tôi... đúng là cảnh tượng có cho tiền tôi cũng chẳng muốn xem.

Cảm giác cứ như một diễn viên quần chúng bị tấn công trong phim xác sống hậu tận thế... không, giống như tôi đã trở thành nhân vật chính vậy.

...Nhưng nếu cứ đứng yên thế này, tôi sẽ chẳng phải nhân vật chính gì đâu, mà trở thành diễn viên quần chúng (chết sớm) thật mất.

Phải làm gì đó thôi.

Trước tiên, tôi đẩy "thứ quý giá" thu được từ việc mổ xẻ con cóc khổng lồ vào sâu trong cơ thể. Vì chưa quyết định sẽ xử lý nó thế nào nên tôi vẫn chưa hòa tan nó.

Dù trong đầu cũng thoáng qua suy nghĩ: "Biết đâu nếu mình ăn thứ này, mình có thể điều khiển lũ cóc kia...".

Thế nhưng, sau khi có được năng lực điều khiển Kim Chun-soo như một chiếc điều khiển từ xa, tôi bắt đầu thấy hơi e ngại việc ăn các điểm đặc dị.

Dĩ nhiên, việc có thêm năng lực tự thân nó là một điều rất thú vị và hay ho.

Nhưng.

Khi đối mặt với những rắc rối nảy sinh từ năng lực đó, tôi không thể chỉ đơn thuần vui mừng được nữa.

Chẳng phải điều đó có nghĩa là, nếu tôi vô tình nghĩ rằng mình muốn chết... thì ở đâu đó, một ai đó cũng sẽ cảm thấy thôi thúc muốn tự sát sao?

Nhìn vào trường hợp của Kim Chun-soo thì có vẻ họ sẽ không chết thật đâu, nhưng nếu chẳng may lúc đó họ cũng đang có những suy nghĩ tiêu cực...

...Thì biết đâu họ sẽ chết thật không chừng.

Chính vì thế, việc ăn điểm đặc dị khiến tôi thấy hơi lấn cấn.

Thà rằng nó cho tôi biết rõ ràng sẽ nhận được năng lực gì thì còn đỡ. Như vậy ít ra tôi còn có quyền lựa chọn.

Còn bây giờ, cảm giác cứ như đang chơi trò quay số gacha năng lực vậy.

Nếu ăn thứ quý giá của con cóc đang nằm trong người, tôi có thể có được năng lực điều khiển lũ cóc con kia, hoặc cũng có thể chẳng có thay đổi gì cả.

Thậm chí, có khả năng đầm lầy sẽ biến mất và lũ chúng cũng tan biến theo.

Hoặc là... không thể loại trừ khả năng một năng lực quái đản nào đó sẽ bộc phát, gây phiền hà cho Han Seo-ri và Kim Chun-soo.

...À, cả Yang Ha-na nữa.

Hy vọng cô ấy không giận vì tôi không nhớ ra ngay lập tức. Mà dù sao đây cũng là suy nghĩ trong đầu tôi, chắc cô ấy không biết đâu nhỉ.

Dẫu sao thì.

Vì đã trì hoãn việc hấp thụ thứ quý giá, nên hiện tại tôi chỉ có hai lựa chọn.

Một là chiến đấu trực diện như cách tôi đã mổ xẻ con cóc kia.

Hai là bỏ chạy để né tránh lũ chúng.

Dù nghĩ ra hai phương án nhưng thực tế tôi chẳng có quyền lựa chọn. Nếu đây là cái đầm lầy mà tôi đã đi lạc bấy lâu thì còn nói, chứ hiện tại tôi đang ở trong bùn lầy và rơi xuống một nơi chẳng rõ là đâu.

...Thêm nữa.

Ngay cả túi tri thức lần này cũng chẳng giúp ích gì được cho tôi. Nó còn mải xoay vòng vòng như muốn biến tôi thành máy bay trực thăng vậy.

Thế nên.

Chiến đấu với lũ chúng có lẽ là phương án khả thi nhất.

Kết thúc dòng suy nghĩ ngắn ngủi, tôi phóng những xúc tu sắc nhọn ra bốn phương tám hướng, giống như cách tôi đã làm bên trong cơ thể con cóc lúc nãy.

Những xúc tu đâm phập vào vài con cóc đang lao tới, nhưng không tạo ra vết thương chí mạng. Nếu vậy thì chỉ cần làm cho nó trở nên chí mạng là được.

Tôi giữ nguyên những xúc tu đang cắm trên người lũ chúng.

Rồi xoay người thật mạnh.

Giống hệt như cái túi tri thức đang quay tít trên đầu tôi vậy.

Ngay lập tức, một cảnh tượng như chiếc ô chỉ còn bộ khung đang xoay tròn hiện ra trước mắt. Tất nhiên, ở đầu những "nan ô" đó là lũ cóc đang treo lủng lẳng, trông... khá là dị hợm.

Nghe nói trên đời có loài chim hay cắm con mồi vào cành cây.

...Cảm giác chính là thế này chăng?

Nhưng điểm khác biệt giữa tôi và loài chim đó là, khi cơ thể tôi xoay nhanh hơn một chút, lũ cóc bắt đầu bị chém đứt ngọt xớt.

Cũng phải thôi, đến con to xác hơn thế kia tôi còn băm vằm ra được, thì lũ nhóc tì này sao chịu nổi đòn tấn công của tôi?

Tôi thầm nghĩ cứ đà này thì sẽ dọn dẹp sạch sẽ được thôi.

Nhưng xoay người như đang nhảy múa được bao lâu rồi nhỉ?

Vấn đề bắt đầu nảy sinh.

Dù tôi có xoay bao nhiêu vòng đi chăng nữa, đoàn quân cóc vẫn không hề có dấu hiệu đứt đoạn.

Cứ như thể cái đầm lầy khổng lồ mà tôi từng đi qua thực chất đều được cấu thành từ lũ cóc này vậy.

Điểm may mắn duy nhất là jelly của tôi không bị rỉ sét như các loại vũ khí khác.

Dù rất muốn dõng dạc tuyên bố: "Ta có thể làm thế này cả ngày!", nhưng nhìn đoàn quân cứ nối đuôi nhau kéo đến, tôi cảm giác khối jelly của mình sắp tái xanh đi vì hãi rồi.

Trong một trò chơi tôi từng chơi trước đây, có nhiệm vụ bắt người chơi phải trụ vững trong 30 phút. Tôi tự hỏi liệu tâm trạng của nhân vật trong game khi nhìn kẻ địch tràn tới không ngớt có giống mình lúc này không.

Kẻ địch cứ ập đến liên tục, còn cấp trên thì chỉ biết ra lệnh phải trụ cho bằng được...

Mà không, bọn họ ít ra còn có thời gian đếm ngược rõ ràng, tính ra tình cảnh của tôi còn thảm hại hơn.

Đúng lúc đó.

Tôi cảm thấy cơ thể đang xoay tít như chiếc quạt điện của mình bắt đầu chậm lại.

Vì tầm nhìn bao quát 360 độ nên tôi nhận ra hơi muộn. Vội vàng kiểm tra các xúc tu đang vươn ra, tôi thấy chúng đã bị đè bẹp dưới đống cóc jelly chất cao như núi.

...Jelly của tôi không bị cùn đi, nhưng có vẻ nó đã bị khuất phục trước khối lượng áp đảo.

Phía trên những xúc tu bị đè là những ngọn núi cóc jelly, và chẳng mấy chốc, xung quanh tôi đã đầy rẫy những ngọn núi như thế.

Và trên đỉnh những ngọn núi đó, lũ cóc đang chực chờ lao xuống-

Chúng bắt đầu rơi.

Hả, cảnh tượng cóc rơi từ trên trời xuống đúng là... siêu thực. Nghe bảo ở nước ngoài thỉnh thoảng có mưa cá rơi xuống.

...Phen này chắc tôi chẳng cần đi nước ngoài làm gì nữa.

Trong lúc đó, tôi vẫn cố vùng vẫy để rút các xúc tu ra, nhưng những xúc tu bị đè dưới lớp jelly của lũ cóc không hề có dấu hiệu nhúc nhích.

Dường như ngoài việc dùng khối lượng để đè nén, còn có yếu tố nào khác nữa.

Ngay khoảnh khắc đó.

Chát!

Một con cóc rơi từ trên trời xuống đập thẳng vào mặt tôi. Bắt đầu từ đó, những tiếng chát! chát! của thứ gì đó bị nghiền nát vang lên không ngớt xung quanh.

Người ta bảo mưa dầm thấm lâu, nhưng đây chẳng phải mưa dầm mà là mưa rào thì đúng hơn.

Những cú húc người liên tiếp của lũ cóc làm cơ thể tôi chao đảo, nhưng nhờ những xúc tu đang bị kẹt cứng mà tôi lại không bị ngã.

Tuy nhiên.

Ngoại trừ việc đó ra thì tình hình chẳng có gì khả quan.

Thân xác lũ cóc đang bám chặt lấy xúc tu của tôi cứng lại như những bức tường. Và trong cái "giếng jelly" được tạo ra từ đó, lũ cóc vẫn tiếp tục trút xuống.

...Giống như nước đang dâng lên trong giếng.

Mực nước jelly từ lũ cóc cứ thế cao dần.

Chẳng mấy chốc, mắt cá chân tôi đã bị chôn vùi trong cơ thể chúng.

Cảm giác nếu cứ thế này, tôi sẽ bị đóng bánh jelly hoặc trở thành một miếng hổ phách mất.

Tôi liền nén jelly lại, làm cho bàn tay trở nên sắc lẹm, vừa đánh bật lũ cóc đang rơi xuống đầu, vừa dứt khoát chặt đứt những xúc tu đang vươn ra.

Những mẩu jelly bị cắt rời thấm vào người lũ cóc, và ngay khi mất kết nối với tôi, chúng lập tức trở thành mồi ngon cho lũ chúng.

...Hóa ra vì còn kết nối với mình nên chúng mới trụ lại được bấy lâu.

Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc khi vừa nãy còn hăng máu đến thế.

Đến lúc này, khi nhận thấy tình hình đã trở nên nghiêm trọng, tôi bắt đầu di chuyển để phá vỡ bức tường cóc. Không còn vung vẩy xúc tu bừa bãi như trước, tôi vừa tiến bước vừa đánh chặn những thứ đang rơi xuống mình.

Đúng là không được chủ quan mà.

...Dù tôi còn chưa kịp nói câu "Diệt được rồi à?".

Mỗi khi tôi nhấc chân, lớp jelly của lũ cóc lại bám dính lấy mắt cá chân tôi một cách dai dẳng.

Cảm giác như những xác sống bật dậy từ nấm mồ đang vươn tay ra níu kéo vậy.

Nếu làm cho chân cứng lại thì có khá hơn một chút, nhưng như thế trọng lượng lại tăng lên, khiến việc di chuyển cũng khó khăn chẳng kém.

Tào tào tào tào!

Khi tôi chạm được đến bức tường, lũ cóc rơi từ trên trời xuống đã ngập đến tận thắt lưng.

Có lẽ nào.

...Toàn bộ cái đầm lầy bên ngoài kia thực chất chính là lũ chúng không?

Nếu đúng vậy thì đáng lẽ túi tri thức phải phản ứng như lúc này chứ... Thấy nó không làm vậy, tôi nghĩ mình cũng không nên quá tin tưởng vào nó.

Dù sao thì.

Đã đến được bức tường, tôi bắt đầu cử động tay để thoát ra ngoài. Tôi múc những cái xác cóc đã đông cứng lại rồi cưỡng ép nhét vào cơ thể mình.

Cảm giác có một lực đẩy nhẹ như nước với dầu không chịu hòa tan, nhưng vì lực đó không quá mạnh nên vẫn ổn.

Quả nhiên chẳng ngon lành gì.

Tôi định cứ thế ném chúng ra sau, nhưng làm vậy e là mực nước jelly của lũ cóc sẽ còn dâng cao hơn nữa.

Thế là tôi đành đào sâu vào lớp jelly cứng ngắc đó và từ từ gặm nhấm nó.

Lạ lùng thay, không biết có phải lũ chúng đã học khôn hay không, hay vì chúng đang phòng thủ việc bị nuốt chửng từ bên ngoài, mà hiện tại ngoài việc đào đường thoát ra thế này, tôi chẳng thể làm gì khác.

Việc chui vào trong con cóc khổng lồ lúc trước là một quyết định đúng đắn.

Nhưng có lẽ vì hạ gục nó quá dễ dàng chăng.

...Tôi chỉ có thể tự trách mình đã quá chủ quan.

Tốc độ tôi phá vỡ bức tường jelly không tài nào đuổi kịp tốc độ lũ cóc tràn vào lấp đầy cái giếng jelly này.

Chẳng mấy chốc, lớp jelly cóc đã dâng lên đến ngực và bắt đầu đập thình thịch như một cơ quan nội tạng đang sống.

Cảm giác cơ thể bị siết chặt từ mọi phía hiện lên rõ mồn một.

Vốn dĩ tôi không thở như con người nên đòn tấn công này không quá hiệu quả, nhưng nếu bị nhốt hoàn toàn trong khối thịt này, chắc chắn sẽ rất phiền phức.

Thậm chí có khi chẳng thoát ra được.

Lũ chúng không ăn được tôi.

Và tôi cũng chẳng thể nhúc nhích, cứ thế trải qua thời gian vĩnh cửu cho đến khi có ai đó đến cứu...

...Nghĩ đến thôi đã thấy ghét rồi.

Phải làm sao đây?

Nếu phóng gai ra toàn thân như con nhím thì có chặn lại được không?

Trí tưởng tượng của tôi vẫn còn nghèo nàn quá.

Dường như tôi vẫn chưa thực sự hiểu rõ cách sử dụng cơ thể mình.

Ngay khoảnh khắc sắp bị nuốt chửng hoàn toàn.

Tôi nhìn "thứ quý giá" của con cóc khổng lồ đang sủi bọt bên trong cơ thể mình và hạ quyết tâm.

...Thứ duy nhất có thể giải quyết tình hình này ngay lập tức.

Chỉ có thể là nuốt chửng thứ này thôi.

Thế là.

Dù chẳng thể đoán trước điều gì sẽ xảy ra.

Tôi bắt đầu hòa tan "thứ đó" mà mình đã cẩn thận cất giữ trong người.

Nhìn thấy chuyển động của lũ cóc trở nên vội vã, có vẻ như tôi đã chọn đúng rồi.

...Chắc là vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!