123-A, cái này tốt lắm... mà không biết giải thích sao
A, cái này tốt lắm... mà không biết giải thích sao?À, cái này hay thật đấy... nhưng chẳng biết giải thích sao nữa?
Bộp... bộp.
Tiếng bước chân như của một thứ gì đó mềm mại đang nện xuống đất vang lên.
Nghe qua thì cứ ngỡ là Thiếu nữ Jelly đang tiến lại gần, nhưng số lượng tiếng động đó lại quá nhiều.
Tiếng bước chân nhớp nháp ấy vang vọng khắp bốn phương tám hướng, như thể đã bao vây lấy Kim Chun-soo và Hwang Bo-yul từ lúc nào.
Chẳng rõ chúng đã tiếp cận từ khi nào, nhưng có vẻ hai người khó lòng mà thoát khỏi đó.
...Nhất là khi nhớ lại những hình ảnh họ vừa thấy trên màn hình lúc nãy.
Dù giờ đây màn hình đã nhiễu đến mức hỏng hóc hoàn toàn, chẳng còn hiện lên thứ gì nữa.
Trong lúc đó, hai người đứng tựa lưng vào nhau, lăm lăm vũ khí trong tay. Nhưng vì hiểu rõ hơn ai hết rằng tình hình đang vô cùng tồi tệ, sắc mặt của cả hai đều chẳng mấy tốt đẹp.
Tiếng động nhiều đến mức cảm giác như chỉ cần nhắm đại vào đâu cũng có thể bắn trúng thứ gì đó... Âu cũng là điều dễ hiểu.
Kim Chun-soo đổ mồ hôi hột, vẻ mặt như thể điều gì đến cũng phải đến.
Mã số 7496-KR sao rồi nhỉ?
Chẳng lẽ con bé bị hạ thật rồi sao?
...Chắc mình không về được nữa rồi. Biết thế này thì lúc trước đã thử làm gì đó rồi.
Anh lần lượt nhớ về Han Seo-ri đang ở lại viện nghiên cứu, rồi đến cô hậu bối Yang Ha-na đầy lo lắng, và cuối cùng là hình ảnh Thiếu nữ Jelly đang vùng vẫy bên kia màn hình.
Lúc thấy con bé càn quét như một chiến thần, anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Giờ sự việc đã lỡ, cảm giác tiếc nuối dâng lên trong lòng anh trước nhất.
Có lẽ đây là cái giá phải trả vì đã lợi dụng con bé quá dễ dàng chăng.
Trong lúc Kim Chun-soo đang mải mê với những dòng suy nghĩ như đang xem lại thước phim cuộc đời mình.
Hwang Bo-yul, người đang đứng sau lưng anh, bỗng rút thứ gì đó cắm trên chiếc máy dùng để quan sát Thiếu nữ Jelly rồi vỗ vào lưng anh.
"Hả!?"
"...Tôi biết anh đang nghĩ gì, nhưng giờ có chuyện quan trọng hơn đấy."
"...Vâng?"
Hwang Bo-yul bỗng bật cười một tiếng rồi đưa thiết bị lưu trữ vừa rút ra vào tay Kim Chun-soo. Nhận ra đó là thiết bị lưu trữ, anh nhìn cô với vẻ mặt ngỡ ngàng. Cô gật đầu như xác nhận điều anh đang nghĩ là đúng rồi nói:
"Tôi sẽ cố mở đường máu bằng mọi giá, anh hãy cầm lấy cái này mà chạy đi. Phải có người báo cáo lại những chuyện đã xảy ra ở đây chứ."
"...."
Giọng nói đầy quyết tâm của cô khiến Kim Chun-soo vô cùng bàng hoàng. Một phần vì anh đang nghĩ mình sẽ chết ở đây, phần khác là vì anh nằm mơ cũng không ngờ cô lại hành động như thế này.
Nhìn vào ánh mắt kiên định ấy, Kim Chun-soo thoáng chút do dự, rồi anh lắc đầu, đưa thiết bị lưu trữ lại cho Hwang Bo-yul.
"Người đã làm việc ở đây lâu như cô đi thì khả năng thành công sẽ cao hơn đấy."
Nói đoạn, Kim Chun-soo lấy khối thuốc nổ trong đống hành lý ra rồi lẩm bẩm một mình.
Nghe lời lẩm bẩm ấy, Hwang Bo-yul lộ vẻ phức tạp, cô cắn chặt môi rồi lên tiếng.
"Anh... và cả Mã số 7496-KR nữa, có vẻ đều là những... con người và điểm đặc dị tốt hơn tôi tưởng đấy."
"Ha ha..."
Kim Chun-soo gãi đầu cười ngượng nghịu rồi cầm chắc khối thuốc nổ. Dù sao thì trước khi chết còn được một mỹ nhân khen ngợi, tâm trạng anh cũng không đến nỗi nào.
...Dù anh chẳng bao giờ ngờ đời mình lại kết thúc như thế này.
Ngay khoảnh khắc hai người định hành động.
Cùng với tiếng bộp bộp trong bóng tối, những thứ ẩn mình bấy lâu bắt đầu lộ diện.
"...Ơ?"
"...?"
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Kim Chun-soo vô thức thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Cũng phải thôi, vì thứ vừa hiện ra... nằm ngoài dự đoán của anh hoàn toàn.
Anh cứ ngỡ nếu Thiếu nữ Jelly thất bại, thì thứ đã đánh bại con bé sẽ tấn công họ, giống như con cóc màu sắc bẩn thỉu mà anh thấy qua màn hình lúc nãy.
Thế nhưng, thứ đang hiện ra trước mắt hai người lúc này... lại xanh ngắt và tròn ủng. Trông chúng nhẵn nhụi và mềm mại vô cùng.
Cứ như thể... đang nhìn thấy Thiếu nữ Jelly vậy.
Trong lúc hai người còn đang ngẩn ngơ vì nhớ đến Thiếu nữ Jelly, những khối xanh ấy đã bò ra từ bóng tối và vây kín xung quanh họ.
"Hỏng rồi."
"...Phen này có vẻ khó nhằn đây nhỉ?"
Một cảnh tượng mà chỉ có thể dùng từ "nhung nhúc" để mô tả.
Cả hai căng thẳng tột độ, dán chặt mắt vào những khối chất lỏng ấy. Dù chúng mang lại cảm giác giống Thiếu nữ Jelly, nhưng ý nghĩ "biết đâu chừng..." cứ lởn vởn trong đầu họ.
Vì Hwang Bo-yul đã xem tài liệu, còn Kim Chun-soo đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Thiếu nữ Jelly, nên sự nghi ngờ này cũng không phải là vô căn cứ.
Thế nhưng.
Những khối chất lỏng đang tiến lại gần hai người lại im lìm, chẳng hề có ý định tấn công. Những khối tròn ấy dừng lại tại chỗ, đung đưa theo làn gió. Trông chúng bình yên như thể đang nhìn vào một mặt nước phẳng lặng vậy.
Trong lúc hai người vốn đã chuẩn bị tâm thế hy sinh còn đang đứng hình để nắm bắt tình hình.
Sột soạt... sột soạt.
Xuyên qua bức tường chất lỏng ấy.
Thiếu nữ Jelly hiện ra với vẻ mặt đầy ngượng nghịu.
Đi cùng con bé là những "Thiếu nữ Jelly" nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay. Giờ nhìn kỹ lại, trên những khối chất lỏng kia cũng thấp thoáng hình bóng của chúng.
"...Hóa ra con bé vẫn bình an vô sự."
"...Phải chi nó nói cho mình một tiếng thì tốt biết mấy."
"Con bé có biết nói đâu."
"...."
Hai người hạ vũ khí xuống. Thấy vậy, Thiếu nữ Jelly vừa mân mê cái râu cảm biến trên đầu vừa tiến lại gần họ.
*
*
*
*
Hồi còn nhỏ, ở trường tôi từng rộ lên một trò chơi thế này.
Đó là trò "Hamburger", mọi người oẳn tù tì với nhau, ai thua sẽ lần lượt đóng vai vỏ bánh, nhân thịt, vân vân. Cái trò đó... nếu được leo lên trên cùng thì vui lắm. Cảm giác ngắm nhìn lũ bạn bên dưới kêu gào thảm thiết rồi vùng vẫy cũng thú vị phết.
...Giờ nghĩ lại, tôi thấy đó là một trò chơi khá bạo lực.
Nhất là khi nhớ lại ký ức lúc mình bị đè bẹp dí ở dưới cùng. Khi bị đè, cảm giác như đó là trò chơi hung ác nhất trần đời, nhưng rồi với suy nghĩ "không thể để mình mình chịu thiệt", chắc mọi người cứ thế mà tiếp tục chơi thôi.
Tự dưng tôi kể chuyện này là vì.
Tình cảnh của tôi lúc đang làm tan chảy thứ quý giá của con cóc... thuật ngữ chuyên môn gọi là "nội đan"... y hệt như kẻ thua cuộc đóng vai "vỏ bánh" vậy.
Mấy con cóc nhỏ lẻ thì không nặng lắm, nhưng sức nặng từ lũ nhung nhúc không thấy điểm dừng kia... quả thực rất đáng gờm.
Nếu tôi mà mang thân xác con người, chắc giờ này... chẳng còn là vỏ bánh nữa mà thành nhân thịt băm luôn rồi.
Ngay trước khi bị biến thành miếng thạch bẹp dí.
Tôi cảm nhận được nội đan của con cóc jelly đã bị tiêu hóa hoàn toàn, đồng thời cơ thể đang bẹp dúm của tôi bắt đầu sôi sùng sục.
Như để hưởng ứng, lũ cóc đang đè nghiến lấy tôi cũng bắt đầu sôi lên rồi tan chảy ra.
Đến khi định thần lại, tôi thấy thứ đang tan chảy không chỉ có lũ cóc. Mọi thứ xung quanh tôi đều chảy dài xuống như những vệt màu loang lổ.
Không gian ấy trông chẳng khác gì một tác phẩm nghệ thuật hiện đại.
Áp lực đè nặng lên tôi cũng dần giảm bớt, nên dù chẳng hiểu mô tê gì, tôi cũng lờ mờ cảm nhận được mọi chuyện đang được giải quyết.
Chẳng biết mình vừa có thêm năng lực gì, nhưng chắc chắn cái nội đan này chính là chìa khóa giải quyết, đồng thời cũng là cốt lõi của điểm đặc dị này.
Thế là trong đầu tôi bắt đầu nảy ra những suy nghĩ thong dong kiểu như "chắc Han Seo-ri sẽ tiếc lắm đây".
Đúng là trình độ lật mặt của tôi cũng thuộc hàng thượng thừa đấy chứ. Nhưng mà tôi thắng rồi nhé?
Trong lúc đang tận hưởng niềm vui và ngắm nhìn vạn vật tan chảy, ánh trăng trên cao bắt đầu lộ ra, có vẻ mọi thứ đã tan biến hết rồi.
Vì áp lực đè nén đã biến mất gần hết, tôi chậm rãi đứng dậy.
Những mảng chất lỏng bám trên người tôi rơi lã chã xuống đất, hòa lẫn với những thứ đã tan chảy.
...Vẫn chưa biến mất hoàn toàn sao?
Dù vẫn còn lẫn lộn với chất lỏng, nhưng những vật thể nhân tạo quen thuộc bắt đầu hiện ra trước mắt tôi, báo hiệu mọi chuyện đã xong xuôi.
Nào là những ngôi nhà thường thấy ở vùng nông thôn.
Hay những hàng cây rậm rạp lúc nãy giờ đã biến mất sạch sẽ.
Vì toàn là tin tốt nên tôi khẽ rùng mình vì cảm giác tự hào khi đã giải quyết xong một vụ.
Quả nhiên là không được bỏ cuộc cho đến phút cuối cùng mà.
Mà khoan đã.
...Giờ mình phải đi đâu đây?
Nãy giờ toàn đi theo chỉ dẫn của túi tri thức nên tôi chẳng biết đây là đâu nữa.
Nghĩ lại thì, dù có hẹn gặp ở "đâu đó", nhưng tôi chợt nhận ra mình chẳng để lại dấu vết nào để chỉ đường cả.
Có lẽ cái thiết bị đáng lẽ phải chỉ đường cho họ... đã biến mất tiêu ở đâu rồi.
...Phải làm sao đây.
Trong lúc tôi còn đang thở dài ra mấy cái bong bóng jelly.
Tôi chợt thấy thẻ nhận dạng đang trôi nổi trong cơ thể mình.
Nhìn thấy nó, tâm trạng đang hưng phấn của tôi bỗng trầm xuống.
...Dù thế này là không đủ.
Nhưng ít nhất tôi cũng mong họ đã đạt được mục đích và có thể... yên nghỉ.
Tôi muốn thu gom hết thẻ nhận dạng cho họ... nhưng liệu có tìm được không đây?
Haiz, giờ ngay cả đường đi mình còn chẳng biết thì làm sao mà làm nổi chuyện đó chứ?
Tôi vô thức lắc đầu nguầy nguậy.
Thế nhưng.
Đột nhiên, đống chất lỏng đang tụ lại bỗng ngọ nguậy, rồi chẳng mấy chốc, chúng "nhả" thẻ nhận dạng ra cho tôi.
Ơ...?
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, không chỉ thẻ nhận dạng mà cả quần áo, vật dụng được cho là của họ, và cả... những cái xác tôi đặt trên rễ cây lúc nãy cũng lần lượt được đưa đến chỗ tôi.
Chuyện... chuyện gì thế này?
Cảm giác có chút rợn người, nhưng mặt khác lại thấy vui, đúng là một tâm trạng phức tạp.
Chờ đã.
Nếu thứ này... có thể làm theo những gì tôi muốn.
Vậy liệu nó có thể dẫn tôi đến chỗ Kim Chun-soo và Hwang Bo-yul không?
Ngay khi tôi vừa nghĩ thế, tất cả chất lỏng trong tầm mắt, bao gồm cả những vũng nước đọng, bắt đầu chuyển động đầy sức sống.
Nhìn cái dáng vẻ nhanh nhẹn ấy, tôi há hốc mồm jelly ra vì kinh ngạc. Những khối jelly mang hình dáng của tôi nhưng nhỏ hơn cả So-sik-i tiến lại gần, vẫy tay ra hiệu bảo tôi đi theo hướng kia.
Tìm thấy rồi sao?
...Chắc vì giống tôi nên trông chúng cũng nhanh nhẹn và đáng yêu ghê.
Tôi vừa đi theo sự dẫn dắt của chúng, vừa thử nghĩ rằng mình muốn mang theo những di vật và... xác chết phía sau.
Ngay lập tức, những khối chất lỏng đang tản mác bỗng tụ lại, bắt đầu vận chuyển những thứ đó theo sau tôi.
Oa, cái này tiện lợi thật đấy.
Chẳng lẽ đây là năng lực có được sau khi ăn con cóc sao?
...Biết thế này mình đã ăn từ sớm rồi.
Trong lúc tôi vừa cười hì hì vừa bước đi bộp bộp.
Từ đằng xa, tôi thấy bóng dáng Kim Chun-soo và Hwang Bo-yul đang vô cùng căng thẳng.
Thấy họ như sắp gây ra chuyện gì đó đến nơi, tôi vội vàng rảo bước.
Dù cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng trước mắt, việc tiếp cận hai người họ là ưu tiên hàng đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
